- Thư, ra đây mẹ bảo!
- Vâng!
- Mẹ hứa là sẽ không mắng ... nhưng con phải nói thật ...\
.......
- Vâng ...
- Tại sao con nhốt con mèo vào tủ lạnh?
... Hôm nay em sẽ kể chi tiết về những câu chuyện liên quan đến con mèo bèo múp míp đã gắn liền với những năm tháng trốn đi học mẫu giáo của em.
..Chả hiểu sao nhé,những kí ức khoảng 3,4 tuổi mà em còn nhớ được,bao giờ cũng là ở nhà, nghịch tung trời và chịu sự giám sát vô cùng chặt chẽ của mẹ và bà nội. Thế mà bố mẹ toàn kể, ngày xưa ý, em đi học mẫu giáo với cả nhà trẻ rất ngoan nhé! Không bao giờ nghỉ học gì hết......
ah, quay lại chuyện con mèo.
Mẹ em bắt đầu nuôi mèo từ khi em còn rất nhỏ, vì mẹ bảo trong nhà nuôi súc vật sẽ làm cho trẻ con có lòng nhân ái, và về sau cũng rất dũng cảm nữa.
Ờ, cái này thì đúng, từ bé đến giờ, ngoài khủng long ra, em chả sợ con gì hết ^^ ...
Mà vì sao sợ khủng long á? Đơn giản vì nó rất là xấu xí và trông tinh vi không chịu được!
Em nhớ con mèo đầu tiên ấy, vàng hoe ... lúc nào cũng chỉ nằm xù lông và lim dim mắt ...ngẩng đầu lên nhìn chuột rồi lại cúi đầu xuống ngủ tiếp ...
..Thế mà mẹ em chiều nó khiếp lên được! Toàn cho ăn cơm với ruốc, để trong một cái bát trắng tinh như của người, và làm cho nó một cái giỏ rất xinh có lót bông hẳn hoi để ngủ.
Chả biết tại sao mẹ lại yêu nó thế ...
...chắc tại vì nó yêu em ... và là con vật duy nhất chịu chơi suốt cả ngày mà không bắt nạt em như lũ trẻ con hàng xóm, cũng không hét thất thanh mỗi lần nhìn thấy mấy trò quái đản của em như mẹ.
...sáng ngủ dậy nhé, em sẽ xán đến buôn chuyện với con mèo, kể cho nó nghe là lúc nãy mẹ bắt ăn trứng với cả uống sữa ý!
....nhưng mà em đã làm đổ hết sữa vào áo nên không phải uống nữa, rồi em hỏi: “ Mèo ăn cơm chưa?” và nó sẽ liếc nhìn em một cách vô cùng bực mình, rồi nhắm mắt ngủ tiếp ...
... trong lúc chờ nó ngủ, em sẽ ngồi kiên nhẫn đếm râu nó .....
.... ờ ... ngày đấy mẹ bảo em chỉ biết đếm đến 8 thôi! ...và con mèo cũng có đúng 8 cái râu thật!
....đếm chán ....em sẽ ngồi vặt lông mèo để chơi trò nấu ăn ... hoặc là lấy bút sáp tô màu lên người nó. Thế mà nó không bao gờ vùng dậy cào em hết, chỉ thỉnh thoảng, chắc ngủ mơ, giơ tay lên khua khuắng một lúc và kêu ẳng ẳng như chó!
Siêu nhân thật!
...những lúc nó thức, thường là vô cùng hiếm ....2 đứa bọn em sẽ chơi trò “ Xoè bàn tay, đếm ngón tay”; và tất nhiên là em luôn luôn thắng, vì nó chỉ có 3 ngón thôi .... còn em có tận 5 ngón tay lận ^^
...gần trưa, nếu mẹ chưa về và nếu đói, em sẽ nịnh bợ con mèo 1 tí và ăn hết bát cơm của nó
...và rồi mẹ về sẽ vô cùng ngạc nhiên “ Em mèo hôm nay ăn nhiều cơm hơn cả Thư này!”
...Để sau đó đến tối, em thủ thỉ kể cho bố nghe chiến tích ăn tranh với mèo, và bị bố tức tốc bắt uống thuốc tẩy giun!.....
.......Cam đoan, hồi bé , không có đứa trẻ con nào ở Hà Nội bị bắt uống thuốc tẩy giun nhiều như em! ......
...Ah, thỉnh thoảng em cũng thích chơi với bọn trẻ con hàng xóm, nhưng mà toàn bị bắt nạt, bị kéo tóc, rồi bị đẩy ngã bẩn hết quần áo.
.... thường những lúc như thế mẹ hay đi chợ vắng; nên em sẽ khóc nức nở chạy ra mách con mèo, hoặc cứ ngồi yên đấy mà gọi “ Mèo ơi! Mèo ơi cứu Thư với! .....” ...và chả biết nó có hiểu gì không, nhưng thể nào cũng chạy ra, xù lông, ngoáy đuôi loạn lên, rồi gào ầm ĩ , làm cho bọn trẻ con chạy toán loạn ...
... ừ ... phải nói là em rất yêu con mèo này ....hay nói theo cách của mẹ .. thì em rất có lòng nhân ái .............
Vậy nên, trong một ngày mất điện nóng khủng khiếp, em sờ đầu con mèo, thấy ướt ướt, nghĩ chắc là nó bị toát mồ hôi ....
.. khổ thân quá, em liền cho nó vào tủ lạnh cho mát ...
....cũng may mất điện nên tủ không lạnh lắm, và mẹ kịp thời phát hiện lôi nó ra ... nếu không con mèo đã lăn quay ra viêm phổi và em chắc sẽ ôm nó cho lên giữa bếp than cho ấm mất!
...hì ..đấy cũng là một trong những lần rất hiếm hoi em nghịch mà không bị mắng...
........ về sau, hình như con mèo trèo lên mái nhà, rồi bị mắc chân nên treo lơ lửng rồi chết .......
...... bố mẹ sợ em buồn, phải nói dối “ Thư vặt hết cả lông mèo, nên mẹ mua lông giả về gắn cho nó đấy” và mua một con mèo y hệt như thế nhưng màu trắng pha đen về cho em ...
.... mẹ duy trì thói quen nuôi mèo cho đến khi em gần 19 tuổi và bố quyết định chuyển nhà mới ...
Cũng từ đấy, em có thói quen đi đâu cũng mua mèo bông về chất đầy nhà, rồi chờ lũ em họ đến để phân phát ....
....... em sẽ lớn lên thế nào nếu không có những con mèo suốt ngày chỉ biết xù lông là lim dim mắt ấy nhỉ .....
.....tuổi thơ em sẽ ra sao nếu không có những người bạn như thế ....luôn kiên nhẫn, luôn bảo vệ, luôn yêu thương ...
..... bài học yêu thương đầu tiên của em .... là do một con mèo dạy đấy ...
Years may pass and times may change ... but I know you will still be by my side ... Like always!...


Trả lời với trích dẫn




nên nhìn lúc nào cũng như là em í đang cười. Em này thì chắc độc nhất vô nhị, mèo nhưng ko biết trèo cây, nhảy lên i như rằng ngã oạch. Em này gian truân kinh người. Đầu tiên là bị gach đổ vào què 1 bên chân. Chân vừa lành thì leo lên nóc tủ, lơ ngơ thế quái nào quạt trần phăng cho một phát, lại què chân bên kia - lại lành. Sau này còn đẻ được 2 bé mèo xinh cực nữa. 