+ Reply to Thread
Trang 1 của 8 1 2 3 ... CuốiCuối
Kết quả 1 tới 10 của 80

Chủ đề: Nhạc Nghe khi một mình...

  1. #1
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định Nhạc Nghe khi một mình...

    Có đôi khi ta thấy như quanh mình chẳng còn ai...
    Có lắm khi ta thấy đầu nặng nặng ưu tư...
    Có những khi ta thấy cuộc sống thật xô bồ, mỏi mệt...
    Có nhiều khi ta cần một chút lắng đọng cho riêng mình...tìm lại sự cân bằng...
    Có những bản nhạc dành cho những lúc ta như thế...giúp ta lấp đầy khoảng trống xung quanh...
    ProK tạm gọi đó là những bản nhạc Nghe khi một mìnhClick here to enlarge
    Inner Peace I

    Inner Peace
    Last edited by ProK; 28-07-08 at 13:25.
    Nobody is an island!Click here to enlarge

  2. #2
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Tặng em ĐemThatDai...!
    Bình minh Click here to enlarge
    Nobody is an island!Click here to enlarge

  3. #3
    Ngày tham gia
    11-06-08
    Bài viết
    55

    Mặc định

    Tập 1:
    Đã lâu lắm rồi, hình như mình chẳng có cảm giác được quan tâm, có thể mọi người thấy mình quá bản lĩnh, hoặc vì thấy mình chẳng đáng được quan tâm. Có thể lắm, vì mình đã lớn, đã chai lì với những cảm xúc nhiều lúc dường như không phải dành cho những cô bé tuổi như mình.
    Mình không phải là một bông hoa nhan sắc, không có được vẻ yêu kiều đài các, không có được một chiều cao mỹ mãn hoặc một khuôn mặt non tơ, để có quyền nói to, được bình luận và được cảm thấy bình đẳng.
    Có thể cuộc sống đã không công bằng khi để mình có quá nhiều thiệt thòi.
    Mình có thể tranh luận với nhiều người về sự công bằng, ai sinh ra cũng không hoàn toàn được no đầy hạnh phúc, mỗi người có một niềm hạnh phúc riêng. Chỉ có người không biết tự làm đầy hạnh phúc của mình mà thôi.
    Nhưng sâu thật sâu, mình vẫn ước, giá như chỉ số IQ của mình có thể giảm để bù lại cho nhan sắc quá đỗi tầm thường.
    Các cụ vẫn bảo hồng nhan thì bạc phận nhưng hắc nhan vẫn bạc, bạc từ lúc bé trở đi.

    Tập 2:
    Cuộc sống thì vẫn vậy, ai cũng hướng về cái đẹp, có thể xấu là một điều đau khổ nhưng không phải là cái tội. Mình biết tự ý thức về cái đẹp từ lâu lắm rồi, nhưng giờ đây, khi ngày càng lớn, khi biết yêu và khi bị rời bỏ khỏi tình yêu đẹp đẽ, mình đã nhận ra. Giá như có ai đó hiểu được mình, ai đó chia sẻ được với mình thì tốt biết mấy. Sáng lặng lẽ đi, tối lặng lẽ về, tự tìm niềm vui trong những trang sách, tự bật nhạc lên và tưởng tưởng ra đang nhảy cùng người ấy, chìm trong cảm giác đê mê tự đánh lừa, để rồi khi bản nhạc kết thúc cũng là lúc tỉnh ngộ, trở về thực tại, vẫn chỉ riêng mình trong căn phòng trống.

    Tập 3:
    Giờ đây mình cảm thấy cuộc sống ảo dường như là tốt hơn cuộc sống thật, không phải nhìn tận mặt nhau, để cảm thấy người đối diện với mình không quá xấu để mất đi cảm hứng nói chuyện. Những lúc nhảy một mình, tưởng tượng ra người ấy, người ấy sẽ không còn nghĩ mình xấu xí, chiều cao khiêm tốn, mình là partner tốt, nhịp nhàng lãng mạn như điệu Rhumba, ngập tràn cảm xúc quay cuồng như điệu Vienna Waltz, và lại được là chính mình với vũ điệu vui vẻ Cha cha cha.

    Tập 4:
    Nhiều lúc phải đến lớp tự solo, tự vui với niềm vui mình tạo cho mình, dù trong một tập thể lớp đông đến nhường ấy, không phải ai cũng sẵn lòng nhảy với mình, vì mình mới, mình không phải là người nổi bật để có được niềm kiêu hãnh follow theo những người lớp nâng cao. Nhiều lúc chua xót kìm nén cảm xúc để không trở nên căm thù những người bạn học cùng, cũng cùng học, tại sao có nhiều người được mời nhiều và có người được mời rất ít, và quả thật giờ mình thấy thầy bắt đổi partner là một điều đúng đắn (Cảm ơn thầy nhiều nhưng vẫn ức chế vụ giấy khen).

    Tập 5:
    Rồi với thời gian, người ấy khi già sẽ trở nên xấu xí, chục năm sau thôi, tóc sẽ muối tiêu, sẽ không còn vẻ nhanh nhẹn thường ngày, da sẽ nhăn nheo, giọng nói sẽ đục hơn, lưng sẽ còng, và lúc đó mình sẽ tự hỏi mình đã yêu người ấy vì cái gì nhỉ. Vì khuôn mặt, vì hình dáng hay vì giọng nói. Mình tin tình yêu ấy rồi sẽ chết, ai đã giết nó ư? Thời gian và niềm yêu thích khiêu vũ đã giết chết tình yêu của mình. Và mình chuyển sang căm thù khiêu vũ ư? Không đời nào, xin hãy tin em, vì khiêu vũ đã giúp em bóp chết cái tình yêu đơn phương, mang lại đau khổ cho chính em. Xin cám ơn khiêu vũ.

    Tập 6:
    Mình cảm nhận được nội dung bài hát này, nó hơi có gì đó gần với tâm trạng mình, nhưng nghe xong lại thấy buồn, thấy nhớ thấy xót xa, những giọt nước mắt lại lặng lẽ rơi, hãy quên đi, quên đi, đừng hy vọng mình sẽ khóc trước mặt người ấy, mình là con người bản lĩnh lắm mà. Và giờ đây, cảm thấy đồng cảm với Hoàng Thuỳ Linh, dù cách đây mấy tháng còn thấy ghê sợ bạn này.
    http://clip.vn/watch/Hoang-Thuy-Linh...on-khoc/HNB,vn

    Tập 7:
    Cảm ơn chị ProK nhé, dù nói thật, nghe bài hát của chị em thấy buồn, thấy nôn nao, cồn cào và muốn die để quên đi tất cả. Cái cảm giác nhão nhão, cồn cào nhưng không thể bật thành lời, đấm vào tường cho tứa máu đôi tay, quên đi cảm giác uất hận, tình phụ phụ tình, mãi mãi… sẽ chẳng còn thương nhớ ai.
    Last edited by MyHyec; 28-07-08 at 22:41.
    Thanks and Best Regards!
    DemThatDai
    Cellphone: 090.21.22.888
    Nick: ForeverLove
    Giấy đề nghị tiếp khách+Giấy đề nghị thanh toán

  4. #4
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    5,357
    My Mood
    Cheeky

    Mặc định

    Khi làm việc ở Làng Chài và Bãi Giữa, tôi và những người bạn của mình thắc mắc rằng tại sao có bao nhiêu dự án của các tổ chức phi chính phủ rót về đây mà nơi đây, năm này qua năm khác vẫn thế. Họ sống trên những "ngôi nhà" trôi nổi. Sáng xuôi dòng, bắt cá, bán qua bán lại nhì nhằng, tối lại về neo đậu ở đây. Nước lên thì theo nước lên, nước cạn thì lách luồng lạch mà đi.
    Người lớn không hộ khẩu.
    Trẻ con sinh ra ko giấy khai sinh.
    Họ chẳng thuộc về đâu cả. Ai cũng biết có sự tồn tại của họ nhưng chẳng ai thừa nhận họ.
    Bạn tôi hỏi: "Sao người ta ko giải tán đám sông này và di chuyển họ đến đâu đó hả chị? Bao nhiêu tiền rót vào đủ để làm việc đó mà."
    Tôi trả lời: Okay, chuyển họ lên cạn, cấp nhà cho họ, thế họ sẽ sống bằng gì?
    Họ - ngoài chuyện xuôi sông xuôi nước - chẳng có một nghề nào khác và họ cũng ko có ý định học một nghề nào khác.
    Trẻ con cũng vậy.
    Lần trước chúng tôi xuống đây là khi Ngân hàng Thế giới rót dự án dạy nghề cho bọn trẻ con. Chúng nó ko có nhà vì còn đi học nghề.
    Ko biết đó là dự án thứ mấy chục hay mấy trăm rồi.
    Mùa đông năm nay, cả khu da tái ngắt vì chỉ có mỗi manh áo trong cái rét 7 - 8 độ ẩm ướt của Hà Nội.
    Và mùa đông năm nay cũng là mùa đông thứ mấy chục như thế rồi.
    Năm nay lại thấy bọn trẻ con ko có nhà vì đi theo một tổ chức ABC nào đó nữa, cũng để học nghề.
    Hình như thời trẻ con, bố mẹ chúng cũng vậy. Sống nhờ vào các dự án dạy nghề và trợ cấp của các tổ chức từ thiện - nhưng ko để có một nghề nào cả. Nên cứ ngày này qua ngày khác trôi nổi vậy thôi.
    Không phải vì họ ko đủ IQ để có thể học được một nghề nào đó. Chúng tôi gọi đó là sự lười biếng. Tự họ ko muốn thoát ra khỏi cuộc sống ấy.
    Tôi tự hỏi, liệu có một tổ chức nào có thể dạy nghề cho bọn trẻ con ko phải một năm mà là từ khi chúng còn nhỏ cho đến khi chúng có thể tự nuôi sống bản thân và cảm thấy cần phải tự nuôi sống bản thân hay ko?!?
    Vấn đề ko phải tài chính.
    Mà vấn đề là đủ kiên nhẫn để dạy cho chúng nhu cầu thoát ra khỏi cuộc sống ko được thừa nhận và đầy bấp bênh ấy hay ko. Nếu họ ko có nhu cầu thì có đến một nghìn bàn tay xông vào kéo, ủn, đẩy cũng vẫn quay về với ngôi nhà trôi nổi kia thôi.
    ***
    Con người ta cũng vậy. Nếu bản thân ko tự muốn thoát ra khỏi những khổ sở mà ai cũng có ít nhiều thì cuộc sống sẽ mãi là những đêm dài mộng mị - cuộc sống mà hiểu theo một nghĩa nào đó là ai cũng biết đến nhưng ko thừa nhận.
    Last edited by the way; 29-07-08 at 01:06.
    Click here to enlarge memory is a wonderful thing,
    if you don't have to deal with the past
    Click here to enlarge

  5. #5
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Click here to enlarge Được post bởi demthatdai Click here to enlarge
    tập 7:
    cảm ơn chị prok nhé, dù nói thật, nghe bài hát của chị em thấy buồn, thấy nôn nao, cồn cào và muốn die để quên đi tất cả. Cái cảm giác nhão nhão, cồn cào nhưng không thể bật thành lời, đấm vào tường cho tứa máu đôi tay, quên đi cảm giác uất hận, tình phụ phụ tình, mãi mãi… sẽ chẳng còn thương nhớ ai.
    Click here to enlarge
    Nobody is an island!Click here to enlarge

  6. #6
    Ngày tham gia
    14-08-07
    Địa điểm
    Somewhere on earth
    Bài viết
    1,379
    My Mood
    Amazed

    Mặc định

    Click here to enlarge Được post bởi DemThatDai Click here to enlarge
    Tập 1:
    Đã lâu lắm rồi, hình như mình chẳng có cảm giác được quan tâm, có thể mọi người thấy mình quá bản lĩnh, hoặc vì thấy mình chẳng đáng được quan tâm. Có thể lắm, vì mình đã lớn, đã chai lì với những cảm xúc nhiều lúc dường như không phải dành cho những cô bé tuổi như mình.
    Mình không phải là một bông hoa nhan sắc, không có được vẻ yêu kiều đài các, không có được một chiều cao mỹ mãn hoặc một khuôn mặt non tơ, để có quyền nói to, được bình luận và được cảm thấy bình đẳng.
    Có thể cuộc sống đã không công bằng khi để mình có quá nhiều thiệt thòi.
    Mình có thể tranh luận với nhiều người về sự công bằng, ai sinh ra cũng không hoàn toàn được no đầy hạnh phúc, mỗi người có một niềm hạnh phúc riêng. Chỉ có người không biết tự làm đầy hạnh phúc của mình mà thôi.
    Nhưng sâu thật sâu, mình vẫn ước, giá như chỉ số IQ của mình có thể giảm để bù lại cho nhan sắc quá đỗi tầm thường.
    Các cụ vẫn bảo hồng nhan thì bạc phận nhưng hắc nhan vẫn bạc, bạc từ lúc bé trở đi.

    Tập 2:
    Cuộc sống thì vẫn vậy, ai cũng hướng về cái đẹp, có thể xấu là một điều đau khổ nhưng không phải là cái tội. Mình biết tự ý thức về cái đẹp từ lâu lắm rồi, nhưng giờ đây, khi ngày càng lớn, khi biết yêu và khi bị rời bỏ khỏi tình yêu đẹp đẽ, mình đã nhận ra. Giá như có ai đó hiểu được mình, ai đó chia sẻ được với mình thì tốt biết mấy. Sáng lặng lẽ đi, tối lặng lẽ về, tự tìm niềm vui trong những trang sách, tự bật nhạc lên và tưởng tưởng ra đang nhảy cùng người ấy, chìm trong cảm giác đê mê tự đánh lừa, để rồi khi bản nhạc kết thúc cũng là lúc tỉnh ngộ, trở về thực tại, vẫn chỉ riêng mình trong căn phòng trống.

    Tập 3:
    Giờ đây mình cảm thấy cuộc sống ảo dường như là tốt hơn cuộc sống thật, không phải nhìn tận mặt nhau, để cảm thấy người đối diện với mình không quá xấu để mất đi cảm hứng nói chuyện. Những lúc nhảy một mình, tưởng tượng ra người ấy, người ấy sẽ không còn nghĩ mình xấu xí, chiều cao khiêm tốn, mình là partner tốt, nhịp nhàng lãng mạn như điệu Rhumba, ngập tràn cảm xúc quay cuồng như điệu Vienna Waltz, và lại được là chính mình với vũ điệu vui vẻ Cha cha cha.
    Chả ai sinh ra hoàn hảo cả, nếu quá hoàn hảo, đầy đủ thì chả ai nói '' sống là một quá trình đấu tranh'' nữa nhỉ ? Click here to enlarge

    Tớ biết có những người bạn sinh ra rất đầy đủ trên một phương diện nào đấy ngay từ khi tuổi đời còn trẻ. Nhưng có vài lần cậu ấy nói với tớ, cậu ấy không biết thực sự mình muốn cái gì , chắc có lẽ vì quá đủ đầy rồi ...

    Thật sự cá nhân mà nói tớ thấy trân trọng những người biết khó khăn của mình mà không sợ khó và khổ để đạt được cái mình muốn. Thực ra thì '' Tôi là ai không quan trọng, việc tôi làm mới định nghĩa bản thân tôi''.

    Giống như theway, tớ cũng thấy rằng không ai đến CLB có một thân hình đẹp như siêu mẫu, hay chân dài hơn 1m đượcClick here to enlarge, luyện tập vất vả khiến người ta đẹp hơn và cái đẹp đi từ nội lực bên trong ra chứ không phải ở những cái bề ngoài.

    Tớ thấy nên nghe nhạc Latin Cha cha hay Jive hay Samba cho vui vẻ yêu đời chứ nghe mấy bài meditation của chị ProK làm gì cho già ngườiClick here to enlarge
    Last edited by March_hyacinth; 30-07-08 at 11:59.

    ---------------------ViSu4L CrEaTuR3-----


  7. #7
    Ngày tham gia
    08-06-07
    Bài viết
    3,346
    My Mood
    Lonely

    Mặc định

    Mình thấy bạn M_H này hay hơn một tý nữa rồi đấy Click here to enlarge
    -------------------------------------------------------------
    Try My Best...............

  8. #8
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Click here to enlarge Được post bởi March_hyacinth Click here to enlarge
    Tớ thấy nên nghe nhạc Latin Cha cha hay Jive hay Samba cho vui vẻ yêu đời chứ nghe mấy bài meditation của chị ProK làm gì cho già ngườiClick here to enlarge
    H­uhmmmm........Click here to enlarge
    Nobody is an island!Click here to enlarge

  9. #9
    Ngày tham gia
    10-04-08
    Địa điểm
    Anywhere!!!
    Bài viết
    1,272
    My Mood
    Bashful

    Mặc định

    @DemThatDai: bạn có tham gia ch trình SN sắp tới của clb không bạn?

  10. #10
    Ngày tham gia
    11-06-08
    Bài viết
    55

    Mặc định

    Có chứ, giờ đang phải lấy lại tinh thần mà, cố gắng để sống, chiến đấu và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại.
    Nhưng có lẽ, Phoenix_8x ạ, mình sẽ không bao giờ dùng nick DemThatDai offline đâu. Nhưng phải đến 50% là bạn biết mình đấy.
    Thanks and Best Regards!
    DemThatDai
    Cellphone: 090.21.22.888
    Nick: ForeverLove
    Giấy đề nghị tiếp khách+Giấy đề nghị thanh toán

+ Reply to Thread

Similar Threads

  1. Cách nghe nhạc Salsa
    By gialang in forum Salsa & Các Điệu Nhảy Khác
    Trả lời: 42
    Bài viết cuối: 26-05-11, 12:51
  2. Nghe nhạc Bachata thế nào?
    By President in forum Salsa & Các Điệu Nhảy Khác
    Trả lời: 77
    Bài viết cuối: 21-05-10, 11:14
  3. Nghe nhạc thế nào cho khỏi sai ?
    By TryMyBest in forum Lớp Cơ Bản
    Trả lời: 4
    Bài viết cuối: 16-12-09, 14:21
  4. Tập nghe nhạc
    By the way in forum Nhạc Nhẽo
    Trả lời: 20
    Bài viết cuối: 16-08-09, 23:40
  5. Thi thoảng 1 gameshow - Nghe nhạc nào - trang 21
    By the way in forum Ăn Uống Vui Chơi Khác
    Trả lời: 216
    Bài viết cuối: 25-07-08, 12:36

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn