Mong c và người bạn tốt đó lun lun vui vẻ, chia sẻ cho nhau những nghĩ suy, vui hay buồn. E thiệt sự ngưỡng mộ c, c the way ah. Nhưng làm sao để có thể yêu thương 1 ng hả c? nhất là khi e lun sợ rằng ng đó sẽ làm tổn thương e. E bit rằng trốn tránh cậu bé có mũi tên vàng là ko đúng nhưng ... thật sự rất khó c ah![]()
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?????????????????????
a xấu bụng![]()
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?????????????????????
Cảm ơn blueocean2007, đôi khi, ko nên luôn luôn vui vẻ. Vì nếu ko làm cho nhau buồn thì có nghĩa là chả quan trọng gì đối với nhau cả. hị hị... Có phải chỉ những người quý giá với blueocean2007 thì mới có thể làm blueocean2007 tổn thương ko?
the way ko tin là có thể trốn được thằng bé độc ác cả đời có mỗi việc là lăm le cung tên bắn bỏ người khác.
Những gì ko thuộc về mình thì có tranh cướp cũng ko được.
Những gì thuộc về mình thì có trốn chạy cũng ko xong.
Thế nên đừng suy nghĩ làm gì cho mệt. Cứ đi thôi...
Đi về phía ko có trái tim bao giờ cũng dễ hơn
...
nhưng sẽ đau lòng hơn đấy.
***
P.S: the way cực ko thik câu mang ý nghĩa ngưỡng mộ tớ
memory is a wonderful thing,
if you don't have to deal with the past
@the way: í e đơn giản chỉ là vì c bit đc ng bạn nào tốt, quan tâm tới c và c cug trân trọng ng bạn đó chứ ko như e, e toàn làm ngược lại thui
Đơn giản nhất là e ngưỡng mộ c có tình bạn đẹp. Chỉ thế thui c ah![]()
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?????????????????????
Hôm trước đã định post cả phần này lên, nhưng vì hàng net lởm quá, nên ko post được, giờ ngồi type lại tý cho đỡ phí não.
Cô giáo tốt nhất : Cô Mai, dạy cấp I Trưng Vương, đến năm lơp 3 mới chuyển sang lớp của cô, thật là một sự may mắn trong đời. Cô giống mẹ phải đến 70% cả bề ngoài lẫn tính tính. Sau này đến thăm cô, cô bảo là em học cô 10 năm rồi còn j, tý nữa ngất, hóa ra đúng thật. Nhưng giờ cô không còn nữa rồi ...
Thầy giáo tốt nhất : Thầy Ngọc, dậy cấp III Lý Thường Kiệt, ko có thầy thì đời mình sang trang khác xừ nó rồi. Rút ra kinh nghiệm là học cấp III là rất quan trọng trong việc .... đổi đời
Cô giáo dạy nhiều nhất : Năm lớp 7, nếu ko có cô Trâm dậy mình cẩn thận, nhẹ nhàng, từ tốn thì ko hiểu mình có tốt nghiệp cấp II, có thi thẳng vào cấp III nổi ko ? Chắc chắn là ko.
Thầy giáo dạy nhiều nhất : Thầy Khiết, thầy làm ở NXB Giáo dục, nhưng ko có thầy thì khẳng định là mình ko đỗ nổi đại học. Điểm Lý do mình học thầy mà có, nếu nhân ba lên thì thủ khoa tuốt, tự bảo mình là nếu có 3 thầy như thầy Khiết dạy Toán và Hóa thì mình cũng thủ khoa, kém j người ta
Thầy cuối cùng : Anh Vũ Hồ Hải, đi làm rồi mà vẫn phải học, có điều khi đi làm thì chủ yếu là học mót, tự học, chỉ duy nhất có một người chỉ dạy cẩn thận cho nhiều thứ, là anh Hải.
Hết phần này rùi, để sang phần sau![]()
-------------------------------------------------------------
Try My Best...............
29.01.2007
Chuyến đi lần này vội vàng và ko có sự chuẩn bị trước (hiểu theo mọi nghĩa). Gần như chỉ kịp tạt qua nhà sau khi kết thúc công việc, xách balô, kéo vali và bổ ra đường.
Đồng hồ bỏ quên ở tiệm sửa chữa.
Điện thoại ở đâu đó trên bàn làm việc.
...
Khi máy bay rẽ vào đường tăng tốc, tự nhiên có một cảm giác kỳ lạ.
Lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Đếm đến chiếc đèn thứ ba mươi hai thì người hẫng đi.
Đầu nhẹ bẫng.
Những chiếc đèn của thành phố xa tít rồi mờ hẳn sau màn mây.
Ko đồng hồ.
Ko điện thoại.
Như là một sắp đặt.
Hình như Giao thừa đến sớm.
Chính là thời khắc ấy. Khi để lại đằng sau, ở Hà Nội bé nhỏ, thời gian và các mối quan hệ và tất cả những gì còn lại của năm 2007...
và bay...
Last edited by the way; 31-01-08 at 20:21.
memory is a wonderful thing,
if you don't have to deal with the past
Hồi bé : Mình thèm ghê gớm cái bút China của chị. Hồi ấy còn ở 166 Trần Quang Khải, mình khóc dai dẳng, khóc đi khóc lại, khóc đến mức mình .... thành ra rên rỉ, cuối cùng, mẹ và chị ko chịu nổi, nhường. Lớn một chút, nghĩ lại thấy xấu hổ vì cái thời lớp 2 ấy. Vì thế, khi lớn lớn, tự hứa là sẽ chăm sóc chị tốt hơn. Đến năm học ĐH, save money và mua cho chị một cái nhẫn vàng, cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Dưng mà ngày chị về nước, chị bảo là bán mất tiêu rồi, ko thì chết đói. Nước Nga những ngày thay đổi chế độ là thế.
Sinh viên đại học : có bạn giai nào khóc trước mặt người khác ko, thế mà mình bật khóc như một đứa trẻ trước mặt hai thằng bạn, chỉ vì suýt nữa là hiểu nhầm
Người lớn : Đón con trai chào đời, ko thể kìm chế những giọt nước mắt, cứ tự trào ra, lăn từ từ, khi trong lòng run rẩy, nhưng đôi tay thì vững vàng bế con trai yêu quý vào lòng, nhìn nó thở những hơi thở đầu tiên của cuộc sống. 8 tháng 2 tuần lo lắng và ... đã trôi qua.
Đến một ngày, xem phim, nhìn thấy người bố bế, chăm sóc, nâng niu con trai, ko nhịn được, uất ức, đau đớn khóc lặng lẽ một mình vì mình ko còn được như thế mỗi lúc mình muốn ....
Gần nhất : ầm ĩ, một mình, trong đêm khuya, ko dừng lại được, quằn quại, bức bối, uất ức, đau đớn, rạn vỡ, sụp đổ, thấy lòng tin từ từ ra đi, thấy cô độc ... Lần đầu tiên trong đời cảm thấy sức chịu đựng của mình bị vượt qua ...
Last edited by TryMyBest; 31-01-08 at 14:05.
-------------------------------------------------------------
Try My Best...............
30.1.2008![]()