“Người ta sẽ quên anh nói gì,
người ta sẽ quên anh làm gì,
nhưng người ta sẽ ko quên anh đã khiến cho họ có cảm giác như thế nào”.
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Câu hỏi thăm cũng trở nên thừa
Sự quan tâm nay trở thành khó chịu
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay....
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
" Mình không hợp thôi chia tay người nhé
Rồi mai sau gặp người khác hơn mình"
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp lên
" Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ nhớ hay quên?"
“Người ta sẽ quên anh nói gì,
người ta sẽ quên anh làm gì,
nhưng người ta sẽ ko quên anh đã khiến cho họ có cảm giác như thế nào”.
Nobody is an island!
Tình thâm
Giọt máu đào hơn ao nước lã
Mối tình thâm nghĩa cả đâu bằng
Trăm sông đều đổ biển đông
Nước trong đục bỡi tổ tông ngọn nguồn
Đời còn lắm nỗi buồn thế thái
Để sống còn bươn chãi quanh năm
Rồi ra cũng chuyện ở ăn
Tham lam càng lắm cực thân càng nhiều
Dẫu khốn khó biết điều sau trước
Đừng vi thân rước rắn cắn gà
Trăm năm rồi cũng ra ma
Nồi da nấu thịt người ta chê cười
Không vẹn toàn đủ mười cũng chín
Việc trong nhà khép kín bảo nhau
Đừng đem những chuyện đâu đâu
Gà cùng một mẹ lại xâu xé mình
Chẳng tạo được nên đình nên đám
Thì cũng đừng quá hám hư danh
Nhân tình đã lắm hôi tanh
Đừng đem khuấy đục dòng xanh hóa bùn
Sống sao để tâm hồn thư thái
Mặc thói đời quỷ quái ranh ma
Sống cho ta phải là ta
Giữ lề giữ thói ông cha truyền đời
Ai cũng muốn đôi lời nhắn nhủ
Mai có về âm phủ yên thân
Cháu con vẫn giữ trong tâm
Nắng mưa bão gió tình thâm không nhòa
“Người ta sẽ quên anh nói gì,
người ta sẽ quên anh làm gì,
nhưng người ta sẽ ko quên anh đã khiến cho họ có cảm giác như thế nào”.
Sự tích con gái
Xưa kia ở tuốt trên trời
Ngọc Hoàng Thượng Ðế thảnh thơi thấy buồn
Sai bắt một con chuồn chuồn
Xịt vô 10 lít nước tương đem hầm
Bỏ vô một kí ớt bằm
Chanh chua 6 trái, me dầm 7 tô
Nước mắt cá sấu 8 tô
Dịu dàng chút xíu, 8 tô dữ chằn
Nêm thêm 9 chú lăng quăng
Mít khô, mít ướt, cằn nhằn, ghen tuông
Hai trăm (gr) nhõng nhẽo giận hờn
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề
Ngọc Hoàng hứng chí... hề hề
"Con này hoàn tất khỏi chê chỗ nào"
Sai Thiên Lôi lấy bột nhào
Bắc Ðẩu canh lửa, Nam Tào quạt than
Bỗng nhiên một tiếng nổ vang
Thế rồi "con ấy" nhẹ nhàng bay ra
Bèn đặt tên là "EVA"
Còn gọi "con gái" hay là "Cô em"
Xa cách - xuân diệu
Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút; anh hờn.
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa
Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của của người yêu !
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn lý trường thành
Của hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...
Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"
“Người ta sẽ quên anh nói gì,
người ta sẽ quên anh làm gì,
nhưng người ta sẽ ko quên anh đã khiến cho họ có cảm giác như thế nào”.
Đại Ngọc chôn hoa(Trích "Hồng Lâu Mộng")
Hoa bay hoa rụng ngập trời,
Hồng phai hương lạt ai người thương hoa?
Đài xuân tơ rủ la đà,
Rèm thêu bông khẽ đập qua bên ngoài.
Kìa trong khuê các có người,
Tiếc xuân lòng những ngậm ngùi vẩn vơ.
Vác mai rảo bước bước ra,
Lòng nào nỡ giẫm lên hoa thế này?
Vỏ du tơ liễu đẹp thay,
Mặc cho đào rụng, lý bay đó mà.
Sang năm đào lý trổ hoa,
Sang năm buồng gấm biết là còn ai ?
Tháng ba tổ đã xây rồi,
Trên xà hỏi én quen người hay không?
Sang năm hoa lại đâm bông,
Biết đâu người vắng, lầu hồng còn trơ?
Ba năm sáu chục thoi đưa,
Gươm sương dao gió những chờ đâu đây.
Tốt tươi xuân được mấy ngày,
Chốc đà phiêu dạt, bèo mây thêm sầu.
Nở rồi lại rụng đi đâu,
Người chôn hoa những rầu rầu đòi cơn.
Cầm mai lệ lại ngầm tuôn,
Dây trên cành trụi hãy còn máu rơi.
Chiều hôm quyên lặng tiếng rồi,
Vác mai về đóng cửa ngoài buồn tênh.
Ngả người trước ngọn đèn xanh,
Ngoài song mưa tạt, bên mình chăn đơn.
Mình sao vơ vẩn từng cơn?
Thương xuân chi nữa lại hờn xuân chi?
Thương khi đến, hờn khi đi,
Đến lừ lừ đến, đi lỳ lỳ đi.
Ngoài sân tiếng khóc rầm rì,
Chẳng hồn hoa đấy, cũng thì hồn chim.
Hồn kia lảng vảng khôn tìm,
Chim càng lặng lẽ, hoa thêm sượng sùng.
Thân này muốn vẫy vùng đôi cánh,
Nơi chân trời liệng cảnh hoa chơi!
Nào đâu là chỗ chân trời,
Nào đâu là chỗ có đồi chôn hoa?
Sẵn túi gấm đành ta nhặt lấy,
Chọn nơi cao che đậy hương tàn.
Thân kia trong sạch muôn vàn,
Đừng cho rơi xuống ngập tràn bùn nhơ.
Giờ hoa rụng có ta chôn cất,
Chôn thân ta chưa biết bao giờ.
Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ,
Sau này ta chết, ai là người chôn?
Ngẫm khi xuân muộn hoa tàn,
Cũng là khi khách hồng nhan về già
Hồng nhan thấm thoắt xuân qua,
Hoa tàn người vắng ai mà biết ai!
“Người ta sẽ quên anh nói gì,
người ta sẽ quên anh làm gì,
nhưng người ta sẽ ko quên anh đã khiến cho họ có cảm giác như thế nào”.
bài này thiếu mấy dấu phẩy![]()
“Người ta sẽ quên anh nói gì,
người ta sẽ quên anh làm gì,
nhưng người ta sẽ ko quên anh đã khiến cho họ có cảm giác như thế nào”.