Một câu thơ của một nhà thơ, nhà thơ đó cả đời chỉ có một câu thơ. Câu thơ đó tả chiều hồ Tây:
"Nước lặng mây mờ, cá đớp trăng"
Em ko cần, ko muốn và ko thể cố mà
Em là dân tự nhiên chính hiệu, đâu phải dân xã hội ạ
memory is a wonderful thing,
if you don't have to deal with the past
Một câu thơ của một nhà thơ, nhà thơ đó cả đời chỉ có một câu thơ. Câu thơ đó tả chiều hồ Tây:
"Nước lặng mây mờ, cá đớp trăng"
Dân tự nhiên ngẫm ngợi và hỏi là: Chiều mà đã có trăng rồi ạ
memory is a wonderful thing,
if you don't have to deal with the past
Dân tự nhiên phải biết rằng, chỉ có đêm 30 mới không có trăng. Ngày nào chẳng có trăng, rõ khổ, không phải nghệ sĩ khổ thế đấy.
Đêm thì em chả lạ, ngắm mấy cái núi lửa trên mặt trăng qua ống nhòm suốt.
Em đang thắc mắc là "chiều" cơ.
memory is a wonderful thing,
if you don't have to deal with the past
Nói chuyện với the way phải thế này mới được:
1. Ai cũng biết là ban ngày cũng có thể có trăng.
2. Chứng minh: bản Piano Sonata No. 14 cung C thứ còn được gọi là "Moonlight" Sonata của Beethoven, được coi là bản Serenate đầu tiên, mà chắc The way thì hiểu quá rõ, Serenate là nhạc chiều đấy, không phải là Nocturne, nhạc đêm đâu.
Phân loại Serenade hay Nocturne ko phải căn cứ vào thời gian sáng tác đại ka ạ. Vì ai cũng biết giờ này đang là ban ngày ở USA. Vậy em mà làm thơ bi giờ thì làm sao coi là "dạ khúc" được.
Nói chung là vẫn chưa hiểu.
memory is a wonderful thing,
if you don't have to deal with the past
Up hộ đại ka nhé.
************************************************** *********
[YOUTUBE]16IntZDfM0g[/YOUTUBE]
memory is a wonderful thing,
if you don't have to deal with the past