NHÌN CÙNG MỘT HẠT CÁT - Szymborska (Ba Lan) - Giả Nobel văn chương 1996
Ta gọi nó là hạt cát
Song nó đâu tự gọi mình là hạt, cũng chẳng xưng là cát
Nó cứ vậy, lọ là phải có một cái tên
Riêng, chung, vĩnh cửu, phù du, sai hay đúng
Nó đâu cần ta ngó nhìn, ta sờ mó
Nó đâu cảm thấy được ai cảm nhận mó sờ
Việc nó rơi trên thành cửa sổ chỉ là kinh nghiệm của ta phải đâu của nó hay vẫn còn rơi.
Với nó, roi vào đâu cũng thế
Làm sao biết đích xác được nó đã rơi
Từ cửa sổ nhìn ra cảnh hồ thật đẹp
Nhưng cảnh này không thể tự ngắm nhìn
Vô dạng, vô hương, vô sắc, vô thanh
Và vô cảm nó tồn tại trên trần thế
Đáy hồ với chính nó là không đáy và bờ hồ là không bờ
Nước hồ với chính nó, không ướt cũng không khô
Sóng hồ tự cảm thấy không đơn và cũng không đa bội
Sóng rì rầm mà đâu có nghe thấy
Chính nó rì rầm
Quanh những phiến đá không to không nhỏ
Và mọi cái đó dưới một bầu trời vô thiên về bản chất
Trong đó mặt trời lặn mà chẳng lặn vào đâu
Và núp mà chẳng núp sau một đám mây vô ý
Gió cuốn mây
Không ngoài lý do là: gió thổi
Một giây qua, một giây nữa, rồi giây thứ ba
Nhưng đó chỉ là ba giây của ta
Thời gian bay như 1mootj người mang tin thượng khẩn
Nhưng đó chỉ là cách ta so sánh, ví von
Một nhân vật bày đặt được dỗ dành lao đi cấp tốc
Và truyền tin phi nhân.
:o
oài...1 bài trúc trắc, nếu có phiên bản tiếng anh xịn chắc mình dich lại hay hơn 