Có khi nào bạn muốn được hòa mình vào một cơn gió, hòa cái lạnh mùa thu, hơi ấm nồi cơm đầy, cái rát rát hanh khô, hay một bản nhạc bạn không biết tên, nhưng cũng khiến cho bạn thấy điều kỳ diệu của cuộc sống rất nhỏ nhoi, và chỉ thoáng qua nhưng lại đọng lại nhiều điều...
Đôi khi chỉ là hành động rất con gái của một cô nàng nào đó, hay nụ cười tồ tề của một gã trai đi trên cũng đủ để bạn muốn làm quen, làm bạn. ..làm P
Rồi chỉ một nét dẫn, hay bất chợt phát hiện một cái nhìn trìu mến của ai đó cũng đủ để người ta muốn thân hơn khi chỉ là "P"....
Rồi cũng đến lúc người ta nhận ra: Họ sinh ra là dành cho nhau...! Và thế là...
Lê xinh đẹp
Tiếng nhạc trữ tình vang lên, một bản nhạc về tình yêu, khi hai người yêu nhau mơ về một ngày mai đẹp đẽ, nghe bài hát em chợt nghĩ đến anh, đưa mắt tìm anh, anh kia, đang nói chuyện với một người bạn, anh ở đó vui vẻ, cười đùa, đâu biết em đang tìm anh như thể sắp mất anh đến nơi rồi, anh không biết đâu...
Bản nhạc hay quá! Anh có nghe thấy không? Có biết em mong chuyện chúng mình cũng như thế không? Nhẹ nhàng đến bên anh..." Anh ơi!..." _" Gì thế em?"_ Bản nhạc này hay quá! Anh mời em một điệu được không?" _ " OH! Xin được phục vụ em, người đẹp!..." Anh vẫn thế, chẳng bao giờ để ý đến tâm trạng của người khác..
_" Bài hát này hay quá phải không anh?"
_" Uh! Hay, để anh nghe hết nha em!"
_" Vâng!"
Em và anh cùng nhau lắng nghe, và anh không biết rằng anh đang dẫn em đi theo nhưng rung cảm khi nghe bài hát đó, đung đưa..., đung đưa..., em và anh cùng nhau đi đến nơi ở đó chỉ có hai chúng ta, nơi hai chúng ta không cần nói gì cũng hiểu nhau...Cái lành lạnh của mùa thu khe khẽ đu đưa cùng hai ta, đi chung với hai ta theo tiếng nhạc vẫn chưa dứt, chưa dứt như thể không muốn dừng lại...
Ngước nhìn anh, em biết anh đang nhìn em...
Mỉm cười, " anh đừng nhìn thế, em ngượng lắm!"
"Vậy em đừng nhìn anh! Hãy để anh ngắm em. Hôm nay em đẹp lắm!"
Dựa vào vai anh, em nghĩ thầm: " Tât nhiên rồi. Thế mà bây giờ mới biết sao, anh chàng ngốc!"
"Ôi! hết nhạc rồi"_" Không sao đâu em,. anh vẫn ở đây cơ mà.."_ " Uh nhỉ, em quên mất..."
"Tit, tit, tit.....!"
"Cái điên thoại đáng ghét, làm hỏng giấc mơ của mình..."
Lê xinh đẹp
Không ngờ Gio mạnh lãng mạn và viết bài cũng hay quá ha!
Nghe biết ngay là nằm mơ ban ngày (vì mới có điện thoại tít tít)
á á, chị Gió mạnh mơ mộng khiếp thật. Nhưng em tò mò tí, anh ý có đẹp zai ko? Nếu có thì lần sau mơ nhớ rủ em, em cũng ra mời 1 bài nhở?
nếu ai nói tiền ko mang lại hạnh phúc, thì xin...hãy đưa nó cho tôi! Plzzzzz
Nhảy thôi cả nhà, nhạc hay thế nay mà không nhảy thì phí lắm!
AAAAA..... nhảy nào, mời mọi người,...úa ra giữa sàn là đám thanh niên tuổi đã nhớn, mặt mũi hớn hở, tay nắm tay, nhảy hòa theo bản nhạc Bachata mới bật. Công nhận nhạc hay, khó lòng cưỡng nổi, Linh doremon với em Kid bầu, nhẩy mau me nhất, các đôi khác cũng không kém phần long trọng, say sưa nhảy, say sưa....say sưa... chỉ khổ cho đứa kêu gào, không nhảy với ai, đứng ngoài làm chân quan sát, hihi, nhưng mà nhìn mọi người nhảy cũng thấy nhiều cái hay hay...chân tay nó nhún nhún nhẩy nhẩy theo nhịp nhạc, mặt nó cũng hớn hở không kém không khí trên sàn.
Nhạc hay! Cứ nhảy đi! Nhảy cho say! Nhảy cho nồng! Nhảy cho quên mọi mệt nhọc! Quên đi những lúc ta buồn! Nhảy để ta vui, ta say, ta hiểu ta, hiểu bạn nhảy, hiểu cơ thể ta, hiểu những người xung ta lúc đó...nhảy đi, và đừng nghĩ nhiều, hãy để âm nhạc đẫn ta đi. Hãy để bản thân ta được tự do trước khi nó trở về với những khuôn phép...!
Lê xinh đẹp
Rumba tình yêu
( Dành tặng cho "P" tương lai)
Mai khẽ chỉnh lại chiếc khăn quàng, trời hôm nay hơi lạnh. Ngoài trời sương bắt đầu tràn xuống làm mờ dần cảnh vật trước mặt. Con đường vắng, hàng ngày anh vẫn cùng Mai đến nơi đây ngắm hoàng hôn, hàng dừa xanh xì xào to nhỏ như khẽ hỏi nhau anh đang làm gì, anh có nhớ Mai không....?
Bóng hoàng hôn chấm vạt áo Mai, lem màu vàng cuối thu, ngày trước Mai vẫn thường nhìn dáng mặt trời chốn sau mây trong mắt anh....Cơn gió khẽ thổi nhẹ, se lạnh, rùng mình, xượt nhẹ qua đôi mắt Mai đang nhìn về phía hoàng hôn, lạnh lẽo cô đơn và hiu hắt, không giống ánh hoàng hôn đằm thắm Mai thấy trước kia.
Ngày ấy Mai với anh cùng nhau ngồi lặng lẽ nhìn ra xa, nơi ánh mặt trời phản sáng lung linh như dải ngân hà sáng bừng một góc hồ, lặng lẽ nghe những bản nhạc trong cái máy Mobile. Mỗi khi bản Jive vang lên, hai đứa quay sang nhìn nhau cười, nhún nhún vai lắc lư cái đầu...khi bản Valtz hai đứa lặng lẽ khẽ gửi tâm hồn mình theo nốt nhạc du dương...khi là một bản Rumba...là Mai liền bảo anh chuyển bài khác, Mai không thích nghe những bải trữ tình vì nó khiến Mai chìm sâu vào cảm xúc không sao bừng tỉnh được. Nhưng anh không nghe, anh nói anh thích nghe, vì nó thể hiện một tình yêu không thể tắt... Bây giờ, Mai lại thèm nghe một bản Rumba, bản bài hát anh vẫn nghe...giai điệu khi trầm sâu lắng, khi bừng lên khát khao, có khi lại tĩnh lặng đến sững sờ...Mai thèm được nghe và mong có anh ở đây biết bao...
Gió một lạnh hơn, sương nhiều hơn, hoàng hôn gần tắt, không gian như lịm dần vào bóng tối...Mai không để ý, tay Mai lạnh nhưng cô không hay, trong tâm trí cô giờ đây là bài hát đó, và hơi ấm bàn tay anh,... khẽ đung đưa... ... ... khẽ đung đưa... ... ... ...một nốt trầm với tiếng violon déo dắt, tiếng piano..., tiếng sáo... tất cả như thể cô đang nghe từ một chiếc máy nào đó...ôi âm thanh mới thật làm sao...thật làm sao...?...khẽ đung đưa khẽ đung đưa...
Âm thanh đó lớn dần lên, và rõ ràng hơn....Mai khẽ đung đưa, khẽ đung đưa...
Chợt...
Một bàn tay ấm áp chạm vào cô, một cơn gió ấm thổi vào má cô, Mai bừng tỉnh ngơ ngác, nhìn...và Mai không tin vào mắt mình. Anh, ngay trước mặt cô, nụ cười hiền hòa như ngày đó...Ôm chặt anh trong lòng, không muốn buông ra, cô sợ anh sẽ biến mất trên chuyến tàu năm đó...
.....
_Part làm sao thế? Sao lại khóc?
_ Tui khóc kệ tui!- MAi nhanh tay lau nước mắt_ Part về khi nào sao không báo để tui ra đón?!
_ Vừa về, gọi điện không nghe máy, nên lang thang ra đây. Ai dè gặp ngay bà chằn, làm gì không về đi, trời lạnh rồi!
_ Mặc tui, tui lạnh chư P đâu co lạnh?!
_ Tay lạnh thế này, ốm thì sao?
_ Có P ở đây che gió, sẽ không lạnh đâu!
_ Sao ở ngoài này?
_ Chợt đi qua( nói dối, không biết ngượng), nhớ ngày xưa hay ngồi với P nghe nhạc ở đây.
_ Nhớ đến bản nào rùi?
_ Bản P đang bật. Hay quá!
_ Ủa! Ngày xưa không thích mà?
_ Bây giờ thích! Lắm chuyện!
.....
Hai đứa lại nhìn ra hồ, nơi ông mặt trời đã đi ngủ, ánh sáng đèn đường hắt vào tranh tối tranh sáng...Giờ đây Mai không còn thấy lạnh nữa, vì đã có người che gió cho Mai, người cũng đang lặng yên lắng nghe bản nhạc ngày xưa Mai không thích nghe...Tiếng hàng dừa xì xào, xì xào....Tiếng nhạc du dương, du dương...Bầu trời đêm le lói nhưng ngôi sao đâu tiên...mặt trăng ló ra từ một đám mây trắng...nô đùa...
Chợt...
_ Trăng hôm nay đẹp thật!
_ Ủa! P đâu có nhìn trăng, sao lại biết đẹp?
_ Vì P thấy trăng trong...mắt em...
....
Khẽ cầm tay Mai, hôn nhẹ lên bàn tay lạnh của Mai, P nhìn Mai:
_ Nhảy với... anh nhé!
_ ....
Gục đầu vô anh, Mai thấy ấm áp hơn bao giờ hết...Mai không còn để ý đến xung quanh nữa, cô chỉ thấy hơi ấm từ anh và bập bùng con tim anh hòa với bản nhạc cô đã không được nghe từ khi anh xa cô_ bản nhạc cô nhớ nhất_ bản nhạc cô từng không thích....
Gió thổi nhiều hơn...hàng dừa xì xào.... xì xào..., ánh đèn điện hắt tranh tối tranh sáng...in bóng hai người khe khẽ đung đưa, đung đưa... tiếng nhạc phát ra từ cái mobile ...một nốt trầm với tiếng violon déo dắt, tiếng piano..., tiếng sáo... tiếng sóng...tiếng gió và tiếng anh khẽ hát bài hát anh tặng riêng cho Mai...
Last edited by Gió mạnh; 20-01-08 at 03:22.
Lê xinh đẹp