writing Song From A Secret Garden và câu chuyện về Khu Vườn Bí Ẩn![]()
![]()
3 bài viết dưới đây của tôi được trích từ bài viết theo lời mời của anh Thạch - Phó tổng biên tập một tạp chí về âm nhạc và các thiết bị nghe nhìn. Bài viết hoàn thành cách đây hơn 1 năm nhưng vẫn chưa được đăng tải, có lẽ do tôi viết quá dài, anh ấy cũng đã yêu cầu cắt bớt nhưng tôi không chịu. Cũng dễ hiểu thôi, đây là bài viết tâm đắc của tôi mà, cắt bỏ sao được.Cách đây hơn 3 năm khi tôi chỉnh sửa và post topic Song From A Secret Garden - Bản nhạc buồn dành cho những tâm hồn cô quạnh... tại một quán net trên đường Chùa Bộc cạnh Học viện Quan hệ Quốc tế trong ngày diễn ra hội thi Người đẹp thanh lịch IIR. Có lẽ tôi không phải là người đầu tiên viết về Secret Garden ở Việt Nam, tuy nhiên giúp được nhiều người biết đến, hiểu thêm và say mê âm nhạc của bộ đôi tuyệt vời này là tôi thấy vui rồi.
Dù tháng nào tôi cũng dành một phần lương của mình để làm từ thiện, nhưng tôi biết cách cho hơn của cho. Từ khi ấp ủ bài viết để đăng báo này tôi đã có ý định dành hết số tiền nhuận bút để mua quà đến thăm các em bé mồ côi. Thế mà vẫn chưa có dịp thực hiện điều đó, thật đáng tiếc!
Hãy một lần nữa nghe lại những giai điệu sâu lắng của bản nhạc này:
Song From A Secret Garden 17,6Mb
Số lượt người đã tải nhạc về:
Tracklist:
01. SecretGarden - Song From A SecretGarden (3:34)
02. SecretGarden - Song From A Secret Garden (Live) (2:29)
03. Acoustic Music - Song From A SecretGarden (2:03)
04. Romance On Violin - Song From A SecretGarden (2:59)
05. Yesterday (Piano Concerto) - Song From A SecretGarden (5:17)
Xem flash của bản nhạc này tại đây: http://www.lili.cc/flash/sfasg22.swf
Chord:
![]()
Một người bạn của tôi từng nhận định rằng nhạc của Secret Garden nghe thật buồn, nhưng nỗi buồn trong âm nhạc của họ không ủy mị, bi lụy mà nhẹ nhàng, sâu lắng và thanh tao như những dòng suối nhỏ cuốn trôi đi những ưu phiền trong tâm hồn con người, tôi gọi đó là "nỗi buồn được chia sẻ". Đặc biệt ta dễ dàng cảm nhận được những "giọt piano lóng lánh" ngân lên tựa như tiếng những hạt mưa rơi bên thềm khi lắng nghe bản nhạc "Song From A Secret Garden" - bản nhạc buồn dành cho những tâm hồn cô quạnh...
Nếu bạn có dịp nào đó đến với cố đô Huế mộng mơ trầm mặc này và bắt gặp một cơn mưa chiều thì có lẽ bạn sẽ hiểu được cái cảm giác buồn rất riêng của cơn mưa xứ Huế... Từng giọt mưa tí tách rơi xuống những con đường nhỏ, lá cây bỗng chốc lìa cành cuốn theo dòng nước nhẹ lững lờ trôi. Ai nấy đều ở trong nhà để tránh mưa, từng con đường vắng tanh và thấp thoáng ngoài kia là bóng ai đó hối hả đạp xe tìm về mái ấm. Còn tôi những lúc này thường nghe bản hòa tấu gợi cho ta cảm giác man mác buồn - "Song From A Secret Garden". Không biết đã ai trong các bạn nghe bản nhạc hòa tấu đương đại này chưa nhưng thực sự khi nghe bài này trong lòng tôi luôn trào dâng một nỗi buồn xao xuyến, mênh mang để rồi cuối cùng bỗng thấy lâng lâng một niềm vui thích lạ kỳ...
Có lẽ là tôi đã đồng cảm với những nhân vật trong bộ phim "The Secret Garden" - tác phẩm điện ảnh với phần kịch bản được dựa trên nguyên tác văn học cùng tên của nhà văn Francis Hodgson Burnett phát hành lần đầu năm 1911. Đây là câu chuyện về sự vượt lên nghịch cảnh của hai đứa trẻ bị tổn thương, một người học cách yêu thương và một người học cách đi lại trên đôi chân của chính mình. "The SecretGarden" là một câu chuyện kịch tính, huyền bí cộng thêm một chút ly kỳ mang sắc màu của truờng phái văn học Gô-tích qua hình ảnh ngôi nhà cũ với những âm thanh rùng rợn vang vọng từ đâu đó.
Theo những người từng xem bộ phim này nhận xét, mỗi người trong chúng ta sẽ thực sự bị mê hoặc bởi sự lôi cuốn kỳ diệu của cốt truyện tong phim. Mỗi người sẽ tự tìm thấy hình ảnh của chính mình trong phim với những ước mơ và hy vọng thời thơ ấu. Và cũng chẳng có gì đáng nhạc nhiên nếu bạn bật khóc khi thưởng thức xong bộ phim hoặc tác phẩm văn học này. Bạn có thể tìm cuốn sách này và đọc cho nhiều người cùng nghe nhưng có lẽ sẽ thích hợp hơn nếu bạn tự ngâm cứu một mình ở một nơi yên tĩnh để dễ cảm nhận hơn.
Câu chuyện bắt đầu từ Ấn Độ, nơi có một cô bé nhỏ nhắn và trông yếu ớt tên là Mary, cô không may trở thành trẻ mồ côi vì bố mẹ là nạn nhân của một vụ động đất khi cô còn quá nhỏ. Rồi cô được chuyển đến cô nhi viện, kể từ sau khi bố mẹ cô qua đời Mary trở nên vô cảm với khuôn mặt trơ lì và thái độ lãnh đạm với mọi người ngay cả những người muốn gần gũi với cô.
Một ngày kia, cô được người thân đến nhận nuôi, hôm đó cô là người cuối cùng được nhận nên tỏ vẻ bất cần lắm. Người đến nhận nuôi cô là dượng Craven (chồng của dì ruột cô bé). Rồi cô bé được đưa về nhà của gia đình dượng ở tận xứ sở sương mù, đó là một tòa nhà xinh đẹp và lộng lẫy nhưng quang cảnh ở đây thật u ám. Mary ở cùng với dượng và đứa em trai con của dì và dượng tên là Colin. Dì của Mary là em sinh đôi của mẹ cô và dì đã mất trước khi Mary đến. Chú bé Colin suốt ngày ở trên giường không ra được khỏi nhà do căn bệnh bẩm sinh ở chân khiến cậu không đi lại được. Khi về sống ở đây, Mary được phát một bộ váy màu đen như những thành viên trong ngôi nhà buộc phải mặc. Bà quản gia Medlock bảo Mary không được đi lại lung tung cũng như không được đến những nơi không được phép. Khi mới về, vì khung cảnh tòa nhà thật âm u cộng thêm tiếng rên rỉ, tiếng khóc thảm thiết thường phát ra ở đâu đó trong tòa nhà nên Mary cảm thấy sờ sợ. Sau này Mary phát hiện dượng của cô cũng từng yêu mẹ của cô, vì thế khi mới gặp mặt cô ông ấy đã thốt lên: "Cháu trông giống mẹ cháu quá!" và ông cũng rất yêu quý Mary.
Mary được phân ở một căn phòng nhỏ ở dưới tầng trệt của tòa nhà. Một ngày kia, cô bé lại nghe thấy tiếng kêu la, khóc lóc vang vọng trong tòa lâu đài. Cô muốn tìm hiểu xem tiếng khóc đó được phát ra từ đâu, thế là cô đánh liều đi lên phía gác trên của tòa lâu đài nơi tiếng khóc vọng đến. Ở đó có một bé trai chính là Colin - cậu bé em con dì của Mary, mặt Colin trắng bệch, cậu nằm bất động một chỗ và kêu khóc vì nhớ người mẹ đã chết. Đối với Colin, đó là chính là những ngày tháng đau khổ nhất vì cậu phải sống cuộc sống không có tự do, tuổi thơ của cậu bị nhấn chìm trong bóng tối cộng thêm nỗi đau mất mẹ. Bố của cậu cũng ít đến thăm cậu vì vẫn chưa vực dậy được kể từ sau cái chết của vợ. Kể từ đó Mary và Colin trở thành những người bạn thân thiết, có lẽ do tình ruột thịt và cả sự đồng cảm hoàn cảnh của nhau nên hai chị em mới dễ gần gũi nhau đến vậy. Hằng ngày Mary thường lên gác nói chuyện với Colin để cho cu cậu đỡ buồn tủi. Trong thời gian này, cô bé làm quen với Dickon (em trai của một chị giúp việc trong nhà) là người có khả năng nói chuyện với các loài vật.
Dì của cô bé ngày trước có một khu vườn bí ẩn ở bên trong tòa nhà, từ ngày dì cô bé mất đi thì chẳng còn ai lui tới chăm sóc khu vườn nữa. Một hôm tình cờ cô bé phát hiện thấy chiếc chìa khóa của khu vườn nằm đằng sau bức ảnh chụp mẹ và dì của cô bé lúc còn trẻ. Khi bước vào khu vườn này, Mary phát hiện ở nó có một mãnh lực bí ẩn kỳ diệu giúp cô cảm thấy khỏe mạnh hẳn lên. Với sự giúp đỡ của Dickon, Mary bắt đầu công việc cải tạo khu vườn, dọn dẹp những bụi gai chăng đầy các ngõ nhách, chăm sóc những bồn hoa, cho những loài vật trong khu vườn ăn uống...
Một ngày nọ, Mary tự hỏi sao em trai Colin của mình lại phải nằm trong chỗ tối suốt ngày, yếu ớt và trắng bệch người trông đến đáng thương. Rồi cô bé kéo chiếc rèm cửa phòng Colin thì nó kêu lên rằng cha nó bảo nó không được tiếp xúc với ánh mặt trời... Mary muốn kéo cậu em trai dậy và không nằm u uất ở nơi tối tăm như thế nữa. Nghĩ vậy nên sau khi cây cối trong khu vườn bí ẩn ra hoa kết trái, cô bé bàn kế với Dickon cùng kéo sập nguyên một phần bức tường phòng của Colin. Thế là cậu nhóc này bị ánh sáng mặt trời làm chói mắt, nhưng đó cũng là lần đầu tiên Colin vui sướng được đón ánh nắng rực rỡ của mặt trời tươi đẹp. Mary và Dickon dìu Colin ngồi trên xe lăn rồi đẩy xe vào khu vườn bí ẩn. Rồi cậu bé Colin đứng dậy bằng chính đôi chân của mình. Bà quản gia Medlock thấy vậy thì hoảng hốt và chửi rủa Mary, nhưng cô bé gân lại và cùng chia vui với cậu em của mình. Bà Medlock không phải là người xấu, ngay cả trong những thời điểm mà cách đối xử của bà đối với Mary khó có thể xem là nhân ái, thân thiện. Trong tâm niệm, bà chỉ e ngại với sự có mặt của Mary sẽ làm xáo trộn sự yên tĩnh vốn có của ngôi nhà và ảnh hưởng đến sức khỏe của Colin. Ông Craven khi thấy con trai mình có thể đứng dậy và bước đi với khuôn mặt tươi cười như những đứa trẻ bình thường thì ông cũng vui mừng lắm.
Rồi bộ ba tuổi thơ Mary, Colin và Dickon dạo chơi cùng với các loài vật dễ thương trong khu vườn. Những đóa hoa tươi đẹp trong khu vườn dường như đang hé môi cười mừng cho niềm hạnh phúc của lũ nhóc. Khu vườn bí ẩn giờ đây cũng không còn vẻ hoang vắng, mịt mùng và u buồn nữa mà trông thật xinh đẹp, dịu dàng, đầy cảm xúc tươi vui bởi những tiếng cười rộn rã của những đứa trẻ. Rồi mỗi đứa nói lên điều ước của mình. Dickon nói cậu nhớ người cha đang đi thương thảo một vụ làm ăn, Mary thì nói rằng cô nhớ mẹ, còn Colin thì không nói gì cả, có lẽ trong cuộc đời cậu đó chính là ngày đẹp nhất bởi vì cậu không còn cảm thấy cô đơn và buồn tủi nữa... Rồi từ đâu đó ở trong khu vườn bí ẩn phát ra những giai điệu nhạc buồn mênh mang, đây là bản nhạc của những tâm hồn trầm lặng biết học cách vượt qua những khó khăn trong cuộc đời, bản nhạc của thiên nhiên kỳ diệu như muốn chia sẻ trước nỗi đau của con người và cũng là giai điệu của tình mẫu tử thiêng liêng và cao cả...
Những hạt mưa rơi bên thềm như muốn hòa tan cùng từng giọt piano lóng lánh mở đầu bản nhạc nghe thật buồn... rồi âm thanh của đàn violin như tiếng khóc nghẹn lời của ai đó len vào làm cho nhịp của bản nhạc như lắng lại và nỗi buồn dường như đạt tới cực điểm... Giai điệu ngân lên như kéo dòng cảm xúc của tôi lại... để tâm hồn tôi chìm trong suy ngẫm... trầm tư... Giai điệu đều đều, chầm chậm ru như những chiếc lá nâu vàng rơi giữa bầu trời mang màu buồn... Giai điệu bản nhạc này còn cho tôi sự liên tưởng đến mạch nước dòng Hương chảy mỗi khi chiều buồn tôi vẫn thường ra ngắm để suy tư về cuộc đời... Dòng Hương Giang theo năm tháng vẫn lặng lẽ trôi như từng âm thanh u sầu ngân lên từ bản nhạc... Quả thật không phải ngẫu nhiên mà người ta cho rằng Violin là "Nữ hoàng của các loại nhạc cụ", chiếc đàn này đã thể hiện rất chân thực cái hồn của bản nhạc, cái hồn đó như đồng cảm với nỗi niềm của những người nghe trước những chuyện buồn đau trong cõi đời...
Dòng giai điệu vẫn lững lờ trôi như nước qua cầu nhưng mỗi lần tiếng nhạc ngân lên là mỗi lần trong tôi vơi đi một ít nỗi buồn vì cái hồn của bản nhạc dường như đã chia sẻ nỗi niềm và xoa dịu những buồn phiền của tôi... Thanh âm này tiếp nối thanh âm khác quyến luyến, dịu dàng làm xao xuyến lòng người. Đến cuối bài khi tiếng sáo được lồng vào cũng là lúc tôi chợt bừng tỉnh, những nỗi buồn của vơi đi rất nhiều và tôi cảm thấy yêu cuộc đời này hơn. Cái tên của bản nhạc gợi cho ta một cảm giác thật huyền bí, có lẽ bài hát này được Rolf Lovland viết nên từ những cảm xúc rất thật, được chắt lọc tinh tế trong vô vàn cảm xúc trong tâm hồn anh. Và cả Fionnuala Sherry nữa, có lẽ chị phải yêu thích và đồng cảm sâu sắc với giai điệu của bản nhạc này lắm mới có thể cho chúng ta thưởng thức những tiếng đàn violin đầy sức sống và giàu xúc cảm đến vậy. Chao ôi, giai điệu của bản nhạc mới êm dịu và lắng đọng biết bao! Xin được thay mặt những người yêu nhạc bày tỏ lòng ngưỡng mộ và lời cảm ơn chân thành đến ban nhạc Secret Garden về bản nhạc và cũng là món quà đầy ý nghĩa mà họ muốn tặng cho cuộc đời.
Bản nhạc này thường xuyên được lồng vào các phân cảnh trong phim các bạn ạ, nhất là những thời điểm cần đặc tả nội tâm. Nó thể hiện nội tâm của nhân vật trữ tình trong phim một cách sâu sắc và chân thực khiến cho người xem dễ cảm nhận hơn những cảm xúc mà người đạo diễn và diễn viên muốn gửi gắm. Tôi còn nhớ những phân cảnh trong các bộ phim với hình ảnh người diễn viên đang trầm ngâm, suy tư thì những giai điệu chầm chậm của bản nhạc ngân thật du dương như đưa ta hòa với tâm trạng của nhân vật trong phim...
Có lẽ không ai trong chúng ta chưa từng đối mặt với sự ướt át, lạnh lẽo và bất tiện của những cơn mưa trong cuộc sống thường nhật. Tôi cũng vậy. Nhưng "Song From A Secret Garden" cùng với những cơn mưa ở đất Thần Kinh này thường mang lại cho tôi những cảm xúc lãng mạn nhiều hơn... Giờ đây khi thành phố sắp về đêm, chỉ còn mình tôi đứng dưới mái hiên trống trải, thả hồn mình vào từng giọt mưa nhỏ li ti bay bay trước cột đèn vàng... Một luồng cảm xúc nhè nhẹ, miên man mãi xao động trong tâm hồn và lòng tôi bỗng thấy nao nao đến lạ kỳ, để rồi tôi chìm dần, chìm dần trong những giai điệu êm đềm của bản nhạc...
tac gia la Northernstar_2308 va nguon la http://blog.360.yahoo.com/northernstar_2308




Trả lời với trích dẫn


