Tam nhân thành hổ
Vào thời Chiến Quốc, các nước thường công phạt lẫn nhau, (thế cho nên) để có thể cùng tôn thủ minh ước, giữa các nước thường cử thái tử đi làm con tin để chứng tỏ thành ý của mình (nhân tiện cũng là để dò xét nước nó). Nước Ngụy và nước Triệu đã lập minh ước hữu hảo (thỉnh thoảng uýnh nhau vỡ đầu thôi
), Ngụy vương bèn đưa thái tử tới kinh đô Hàm Đan của nước Triệu, tuy vậy, Ngụy Vương không yên tâm vì vị thái tử còn trẻ tuổi này nên bèn phái đại thần thân tín của mình là Bàng Thông cùng đi.
Bàng Thông lo rằng khi mình rời khỏi nước Ngụy, sẽ có người đến nói xấu mình trước mặt Ngụy vương (vì chắc ông ta chuyên làm chuyện xấu nên mới có tật giật mình thế). Tuy vậy, ông lại không tiện trực tiếp bày tỏ những lo lắng của mình với Ngụy vương, vì thế trước khi rời nước Ngụy, ông đã hỏi Ngụy Vương một cách rất khéo léo: “Thưa đại vương, nếu có người báo với đại vương, trên đường phố của thành Đại Lương (kinh đô nước Ngụy) ta có hổ, đại vương có tin không ạ? (có người bảo đại ca em là thằng tồi thì đại ca có tin không)”
Ngụy Vương không cần suy nghĩ gì, liền đáp: “Trước nay hổ chỉ sinh sống ở rừng sâu, làm sao mà có ở trên phố được. Quả nhân quyết không tin. (Anh tin chú lắm, xưa nay chú vẫn tốt với anh, làm sao anh tin chúng nó nói láo được)”
Bàng Thông bèn hỏi tiếp: “Nếu lại có một người thứ hai chạy tới, kể chuyện có hổ với đại vương một cách hết sức sinh động thì đại vương có tin không? (Thế lại có thằng nữa kể tội em như đúng rồi thì đại ca nghĩ sao)”
Ngụy vương chậm rãi đáp: “Chà, nếu hai người cùng nói thế thì quả nhân cũng thấy bán tín bán nghi(Mịe, nếu mà hai thằng nói thế thì anh cũng hơi nghi chú đấy).”
Bàng Thông lại hỏi : “Thế nếu ngay sau đó, có một người thứ ba vội vã chạy tới báo với đại vương rằng, con mãnh hổ đó xông vào nhà dân, lại cắn chết mấy người nữa, thì đại vương sẽ nghĩ thế nào? (Thế nếu lại thằng nữa lăng xăng đến ton hót là em xỏ đểu sau lưng đại ca thì đại ca tính làm sao)”
Ngụy vương cũng không còn cách nào nữa bèn nói: “Nếu mọi người đều nói vậy thì quả nhân cũng đành phải tin tưởng mà không còn nghi ngờ gì nữa(Đến thế thì thôi, anh đành xử chú thôi)”.
Bàng Thông nghe vậy bèn chuyển hướng câu chuyện, kể tâm sự của mình cho Ngụy vương: “Bây giờ thần phải cùng thái tử tới Hàm Đan rồi, khoảng cách từ Hàm Đan đến thành Đại Lương ta thì xa hơn nhiều so với khoảng cách từ trong cung ra ngoài phố. Thần đi rồi, những người đến nói xấu thần trước mặt đại vương chắc chắn không chỉ có ba người, vậy xin đại vương minh xét mới được.” (Ông anh có làm gì thì làm, đừng có nghe chúng nó xúi bẩy mà đẩy thằng này ra nhá.)
Ngụy vương bèn nắm tay Bàng Thông nói: “Quả nhân tin tưởng khanh, khanh cứ yên tâm đi đi.”(Anh đã bảo là anh tin chú mà, chú cứ vững dạ mà đi.)
Bàng Thông đưa thái tử đi Hàm Đan rồi, quả nhiên có rất nhiều kẻ đố kỵ nhân tài đến nói xấu Bàng Thông trước mặt Ngụy vương. Ban đầu, Ngụy vương không tin, nhưng càng về sau, càng nhiều người nói, Ngụy vương đành phải tin đó là sự thật.
Thái tử hết kỳ hạn làm con tin được quay về, Bàng Thông cũng cùng về. Nhưng lúc này, Ngụy vương không còn tin tưởng Bàng Thông nữa, thậm chí còn không muốn nhìn mặt ông. Từ đó, Bàng Thông uất ức, thường bất đắc chí mà tự than rằng: “Than ôi, lòng người hiểm ác, quả nhiên ba người nói thì sẽ phải tin là có hổ thật rồi!” (Biết cái thằng không có lập trường này mà, dám cho anh mày toạch à, đồ đểu)
----> Miệng lưỡi con người thật là nguy hiểm, ko những có thể cắn xé, lây nhiễm vi trùng mà còn có thể đưa đẩy nhiều chuyện khiến lắm người thân bại danh liệt. Thêm mấy cái miệng cùng châu vào thì càng...thích. Cũng rút ra thêm kinh nghiệm muốn dựng chuyện nói xấu ai thì ít nhất cũng phải bè đảng được thêm 2 người nữa rồi hẵng ra tay
Quy ẩn giang hồ