+ Reply to Thread
Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 3 4 5
Kết quả 41 tới 44 của 44

Chủ đề: Những bài thơ phổ nhạc

  1. #41
    Ngày tham gia
    19-08-09
    Bài viết
    210

    Mặc định

    Cuối cùng cho một tình yêu
    (thơ Trịnh Cung)



    ừ thôi em về
    chiều mưa giông tới
    bây giờ anh vui
    hai bàn tay đói
    bây giờ anh vui
    hai bàn chân mỏi
    thời gian nơi đây
    bây giờ anh vui
    một linh hồn rỗi
    tình yêu xứ này
    một lần yêu thương
    một đời bão nổi
    giã từ giã từ
    chiều mưa giông tới
    em ơi, em ơi!
    sầu thôi xuống đầy
    làm sao em nhớ
    mưa ngoài song bay
    lời ca anh nhỏ
    nỗi lòng anh đây.



    Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.

  2. #42
    Ngày tham gia
    19-08-09
    Bài viết
    210

    Mặc định

    Đôi mắt người Sơn Tây
    (Thơ Quang Dũng)

    Em ở thành Sơn chạy giặc về
    Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
    Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
    Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì Vừng trán em vương trời quê hương
    Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
    Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
    Em đã bao ngày em nhớ thương ?
    Mẹ tôi, em có gặp đâu không ?
    Bao xác già nua ngập cánh đồng
    Tôi nhớ một thằng con bé dại
    Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông !
    Từ độ thu về hoang bóng giặc
    Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn !
    Đất đá ong khô nhiều suối lệ
    Em đã bao ngày lệ chứa chan ?
    Đôi mắt người Sơn Tây
    U ẩn chiều lưu lạc
    Buồn viễn xứ khôn khuây
    Tôi gửi niềm nhớ thương
    Em mang giùm tôi nhé
    Ngày trở lại quê hương
    Khúc hoàn ca rớm lệ
    Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
    Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
    Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
    Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng
    Bao giờ tôi gặp em lần nữa
    Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
    Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ
    Còn có bao giờ em nhớ ta ?


    Bài hát này được Phạm Đình Chương phổ nhạc, tuyệt hay!


  3. #43
    Ngày tham gia
    19-08-09
    Bài viết
    210

    Mặc định

    Click here to enlarge Được post bởi ProK Click here to enlarge
    Thích bài thơ này lắm! Những chàng trai có tình bạn, tình yêu chung thủy như chàng trai trong bài thơ này của Nguyễn KHoa Điềm phải chăng là giờ rất khó kiếm?!! : )


    Có một ngày
    Nguyễn Khoa Điềm

    Có một ngày em không yêu anh
    Em đi thật xa
    Và mặc chiếc áo
    Anh chưa từng thấy bao giờ
    Em sẽ có cái cười
    Bằng ánh sáng của cái hôn khác
    Có nỗi buồn
    Bằng mùa mưa khác
    Những buồn vui anh không có được bao giờ…
    Em tràn đầy hạnh phúc
    Ngày em không yêu anh
    Ngày em rời mái nhà xưa cũ ấy
    Và chiếc áo sờn vai ấy
    Anh từng hôn lên nỗi khó nhọc hàng ngày
    Em xóa mình đi
    Bằng chiếc khăn màu thơm ngát
    Cái ngày đó
    Anh sẽ bắt đầu
    Với anh
    Bằng bước chân ngày đón em
    Anh một chàng trai
    Với màu tóc khác
    Riêng năm tháng cuộc đời
    Thì vẫn như xưa…





    Nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc và giữ nguyên tên cũ bài thơ... Cực thích nhạc của bài hát này và cả chất giọng của TRọng Tấn nữa!!! Click here to enlarge

    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=5Op2yYc6O_
    Có một ngày em không yêu anh


    Để hình dung về một ngày người tình yêu dấu của ta thực sự rời xa ta, và để tìm mối đồng cảm với một người khác cũng cùng nỗi đau như bạn đang phải trải qua bây giờ...
    Không có cơn mưa nào đến trước khi trời chuyển gió, không có lá rụng trước khi trời chuyển mùa, không có tình yêu nào kết thúc mà không có nguyên do. Ngày em mặc chiếc áo mới và rời xa anh, em sẽ cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác.
    Có một ngày em không yêu anh

    Em về nơi xa, mặc chiếc áo anh chưa từng thấy.


    Chẳng lẽ có ngày ấy thật sao? Ngày em không yêu anh? Giây phút không có anh ở bên, em ngồi tưởng tượng ra cái ngày điều đó xảy ra. Đúng đấy, ngày ấy anh sẽ không còn thấy em ở bên, không còn nghe giọng nói của em vang lên trong điện thoại, không còn thấy nick em sáng giữa đêm khuya với những status đầy tâm trạng... Chiếc áo em mặc cũng sẽ là chiếc áo anh chưa từng thấy. Đến ngày ấy, anh hãy hiểu, là hai đôi chân đã không còn chung bước, hai trái tim đã không còn cùng nhịp, hai tâm hồn đã không còn vấn vương...


    Có một ngày

    Em sẽ cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác,

    Những nỗi buồn của mùa mưa khác,

    Những buồn vui anh chưa có bao giờ...



    Ngày ấy em sẽ tìm thấy hạnh phúc trong một nụ cười khác, tìm thấy bình yên trong màu mắt khác. Trái tim em sẽ không còn vương nỗi buồn của những giận hờn vu vơ với anh, sẽ không còn loạn nhịp mỗi khi nghĩ về anh. Khi ngày ấy đến bên em, anh sẽ chỉ còn là kỉ niệm, em sẽ không lãng quên anh, nhưng em cũng sẽ không nhớ. Những ngày tháng đã qua sẽ chỉ như một vầng mây trắng cuối hạ vắt ngang trời hoài niệm, để rồi những khi một mình em sẽ tìm về bầu trời đã quá xa ấy để ru mình trong những giấc chiêm bao...

    Ngày em không yêu anh, em tràn ngập niềm vui rời xa căn nhà cũ,

    Chiếc áo sờn vai em đã thay bằng màu áo khác.

    Ngày ấy anh bắt đầu bằng bước chân của ngày quen em.



    Ngày không yêu anh cũng là ngày em rời xa tổ ấm của anh và em, cũng là ngày em quay lưng với kỉ niệm, ngày em đi về phía trái tim mình dẫn đường. Những điều giản dị vẫn in dấu tiếng cười của anh sẽ không còn đủ sức giữ bước chân em. Em ra đi tìm những điều mới lạ, những buồn vui không có hình bóng anh. Ngày ấy mái tóc em sẽ không còn rủ xuống hai vai như anh vẫn thường ve vuốt, mùi hương em dùng cũng sẽ không còn giống thứ mùi anh vẫn hay hít hà. Em sẽ là em của một ngày mới, và người em ấy không còn nhớ đến anh... Em sẽ ra đi, và sẽ hiểu rằng anh vẫn vậy không hề đổi thay.

    Bước chân của anh trên con đường quen thuộc vẫn là bước chân của những ngày xưa ấy, khi anh mới quen em. Điệu huýt sáo của anh sẽ vẫn là những bài ca thân thuộc không chút đổi mới, và những lời yêu thương anh nói với em vẫn sẽ là những câu nhẹ nhàng, lãng đãng như màn sương trên mặt biển lúc bình minh... Phải rồi, với anh tất cả vẫn luôn là bình mình, nhưng mắt em đã luống màu hoàng hôn tự bao giờ...

    Anh đã là một chàng trai mang màu tóc khác,

    Nhưng năm tháng cuộc đời,

    Vẫn như ngày xưa...


    Cái đổi thay duy nhất của anh, có lẽ chỉ là tuổi tác. Anh sẽ già hơn, trầm lặng và chắc chắn hơn. Ánh mắt anh nhìn em sẽ sâu thẳm hơn, và nhưng lời anh nói với em sẽ ít hơn. Anh muốn em tự hiểu, anh muốn em tự đọc được những yêu thương nồng nàn trong những chăm lo thầm lặng và buồn tẻ hàng ngày.

    Anh tự định nghĩa mình đã không còn thích hợp với những lời thì thào dịu ngọt, với những phút rạo rực tùy hứng chợt đến chợt đi như cơn mưa rào mùa hạ. Anh sẽ yêu em như một người cha nâng niu đứa con gái, gần gũi mà xa xôi, nồng nhiệt mà kìm nén, thiết tha mà âm thầm... Nhưng trái tim đập trong lồng ngực em lúc ấy vẫn còn là trái tim cuồng nhiệt của những ngày đầu tiên, của những khát khao từ thuở ban đầu, của những gì ngây ngô và vụng dại. Trái tim ấy tìm đến với ngày em không yêu anh... Khi mà đôi mắt anh đã nhìn về phía một bờ bến yên bình vĩnh hằng nơi chân trời, trái tim em sẽ vẫn còn kiếm tìm những cuộc phiêu lưu trong bão tố. Ngày ấy, còn tàu số phận sẽ đưa em đi thật xa, bỏ lại anh trên một ga lẻ nơi anh vun đắp hạnh phúc ngoài vòng mưa gió. Ngày ấy là ngày em không yêu anh...

  4. #44
    Ngày tham gia
    19-08-09
    Bài viết
    210

    Mặc định

    À quên, Khánh Du hát bài này cũng đáng nghe Click here to enlarge

+ Reply to Thread

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn