Thấy macca đăng ký rồi, phải post ngay Hoàng tử bé để dụ đồng minh
***
"...người ta chỉ nhìn rõ bằng trái tim của mình, cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy."
Đây là một câu nói rất được ưa thích trong cuốn “Le petit prince” – Hoàng tử bé của tác giả Antoine de Saint – Exupéry, xuất bản năm 1944. Hoàng tử bé là câu chuyện mà Saint Exupery viết tặng cho tất cả những ai đã từng là trẻ con. Không thể coi Hoàng tử bé là một câu truyện dành cho thiếu nhi, bởi vì mỗi lứa tuổi đọc nó sẽ nhận ra những ý nghĩa khác nhau qua từng trang sách. Với giọng kể rất trong sáng và hồn nhiên, Antoine de Saint Exupéry đã mang lại nhiều ngẫm nghĩ cho người đọc về tình bạn, tình yêu, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm. Như vậy quả là quá nhiều dành cho một đứa trẻ để hiểu hết nhưng chưa chắc đã là đủ cho một người lớn để có thể sống đẹp hơn.
Thỉnh thoảng có gì ngổn ngang, đọc một, hai chương của HTB, tự nhiên thấy tĩnh tâm lại. -> rất có lợi cho sức khỏe
***
Tặng Leon Worth
Tôi cần sự kiên nhẫn của những đứa trẻ có thể đã đọc cuốn sách này bởI vì tôi đã tặng nó cho một ngườI lớn.
Lí do đầu tiên và nghiêm túc nhất của tôi là ông ấy là ngườI bạn tốt nhất mà tôi có trên trái đất.
Lí do thứ hai là ngườI lớn này hiểu được mọI điều, thậm chí là cả những cuốn sách viết cho trẻ em.
Và lí do thứ ba của tôi là ông ấy sống tạI nước Pháp, nơi đó ông ấy đói và lạnh.
Ông ấy cần sự vui vẻ.
Nếu tất cả những lí do đó chưa đủ, tôi sẽ tặng cuốn sách này cho đứa trẻ mà xưa kia ngườI lớn này từng là trẻ con. Tất cả những ngườI lơn đều đã là trẻ con một lần (nhưng hầu như chẳng có ai nhớ điều đó)
Và tôi cũng phảI sửa lạI lờI đề tặng của mình:
Tặng Leon Worth
Khi cậu là một đứa trẻ
Antoine De Saint Exupéry – 1944
Hồi lên sáu, có lần tôi đã nhìn thấy một bức tranh tuyệt đẹp trong một cuốn sách nói về rừng hoang nhan đề "Những chuyện có thật".
Nó vẽ một con trăn đang nuốt một con thú. Đây là bản sao của bức tranh đó.
Người ta nói trong sách: "Con trăn nuốt chửng cả con mồi mà không nhai. Sau đó nó không thể nhúc nhích được nữa và nó nằm ngủ sáu tháng liền trong khi chờ tiêu hoá."
Từ đó tôi hay nghĩ đến các cuộc phiêu lưu trong rừng rậm, và đến lượt tôi, với một cây bút chì màu, tôi đã vẽ được bức phác thảo đầu tiên. Bức phác thảo đầu tiền của tôi. Nó như thế này:
Tôi đem khoe kiệt tác của mình với những người lớn và hỏi họ rằng nó có làm họ kinh hãi không. Họ trả lời: "Sao lại phải sợ một cái mũ chứ?"
Bức vẽ của tôi không vẽ một cái mũ. Nó vẽ một con trăn đang nằm chờ tiêu hoá một con voi. Thế là tôi phải vẽ phía trong của con trăn, để cho người lớn có thể hiểu. Người lớn lúc nào cũng cần phải có giải thích. Bức phác thảo thứ hai của tôi nó như thế này:
Những người lớn bèn khuyên tôi nên gác sang một bên các bức vẽ trăn kín và trăn mở kia và nên chú tâm học địa lý, sử ký, tính toán và văn phạm. Tôi đã bỏ dở như vậy đó, vào năm lên sáu, một sự nghiệp hội hoa. tuyệt vời. Tôi bị thất vọng vì sự thất bại của bản thảo số một và số hai. Những người lớn chẳng bao giờ tự họ hiểu được cái gì cả, và thật là mệt cho trẻ con lúc nào cũng phải giải thích cho họ.
Vậy là tôi phải chọn nghề khác, và tôi học lái máy baỵ Tôi đã bay khắp thế giới mỗi nơi một tí. Và môn địa lý, đúng như vậy, đã giúp tôi rất nhiều. Tôi biết làm thế nào để chỉ nhìn qua một cái là phân biệt được ngay Trung Quốc với Arizona. Cái đó thật là ích lợi nếu như người ta bay lạc đường trong đêm tối.
Tôi cũng đã gặp trong đời tôi cả đống những con người nghiêm chỉnh. Tôi đã sống nhiều với những người lớn. Tôi đã nhìn thấy họ rất là gần. Nhưng cái đó chẳng làm thay đổi ý kiến của tôi bao nhiêu.
Mỗi lúc gặp một người lớn có vẻ sáng sủa một tí, tôi lại thử ông ta bằng bức phác thảo số một mà tôi luôn mang theo. Nhưng luôn luôn ông ta trả lời: "Đấy là một cái mũ". Thế là tôi chẳng thèm nói với ông ta về trăn rắn, rừng hoang hay các vì sao nữa. Tôi tự hạ mình xuống ngang tầm ông ta. Tôi nói về chơi bài, chơi gôn, chính trị và cravate. Và người lớn kia cảm thấy hài lòng vô cùng khi được quen một con người biết điều như vậy.



Trả lời với trích dẫn





























