+ Reply to Thread
Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 4 5 6
Kết quả 51 tới 59 của 59

Chủ đề: Những câu chuyện và bài học ý nghĩa cuộc sống

  1. #51
    Ngày tham gia
    16-06-07
    Bài viết
    517

    Mặc định

    Tiện đây LML cũng post một câu chuyện sưu tầm, nếu tác giả mà có dạo bước qua đây thì nhớ rep cho LML nhá Click here to enlarge

    Cho những tình yêu thay đổi ...


    Tôi không còn yêu biển. Tôi vẫn thích ngồi bình yên ngắm đàn hải âu bay lượn, vẫn thích nghe tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ đá, vẫn thích để chân trần thả bộ dọc theo bờ biển, vẫn thích cảm giác được gió biển vờn trên da thịt, vẫn thích nhìn mặt biển bao la để thấy mình nhỏ bé làm sao, vẫn thích biển bây giờ nhưng đã không còn yêu biển như ngày xưa. Tôi muốn chờ, chờ cảm giác hương biển mặn nồng ẩn trong từng cơn gió ngấm sâu vào tim _ bồi hồi; chờ dịp nghe tiếng hát của biển với những cung đàn nhấp nhô theo sóng _ thổn thức (mỗi bờ biển tôi từng đi qua là mỗi giọng ca mang âm hưởng hoàn toàn khác nhau, chúng hay đến không ngờ, tiếc là bây giờ, tôi chỉ còn nghe những âm thanh không màu sắc); chờ lúc thấy lòng biển mở ra từng trang sách và kể tôi nghe các câu chuyện thần tiên _ ngỡ ngàng; chờ khi chạy đến bên biển với nụ cười trên môi, tôi biết biển sẽ vui mừng chào đón tôi như một người bạn cũ _ sung sướng. Và rồi, tôi sẽ lại yêu biển ...

    Tôi không còn yêu mưa. Từ một chút sợ hãi, một chút ngại ngùng, một chút gì đó mơ hồ không rõ, tôi đã tập quên tình yêu đó. Bắt chước nhiều người, tôi không để đầu trân đi bộ dưới mưa. Bắt chước nhiều người, tôi nép mình dưới hiên chờ mưa tạnh. Bắt chước nhiều người, tôi trốn trong nhà, ngồi xem tivi cố quên tiếng mưa rơi réo rắt ngoài sân. Bắt chước nhiều người, tôi nhìn mưa như thể đó chỉ là những-giọt-nước-bình-thường. Tôi buộc phải chờ, chờ cảm xúc có dịp thăng hoa trở lại để được tắm mưa và thấy tim mình đang rộn rã hát, để được nhìn trời sau màn mưa trong trẻo, để được hứng mưa trên tay và nghe những-giọt-âm-thanh rơi, để được tẩy sạch tâm hồn và nhìn mình tinh khiết như xưa. Và rồi, tôi sẽ lại yêu mưa ...

    Tôi không còn yêu bình minh. Tôi vẫn nhớ rõ những ngày lang thang một mình ngoài biển đợi ngắm cảnh mặt trời lên, những lần đầu tiên ấy, cảm giác rất hứng khởi và cảnh vật thực sự tuyệt đẹp. Tôi đã yêu khoảnh khắc khi vòng lửa của vầng thái dương chạm vào đường chân trời ở tít ngoài khơi tạo thành một đoạn hào quang chói lọi. Khoảnh khắc đó trôi qua chưa tới một giây và có thể trong mắt nhiều người nó không hề tồn tại nhưng trong mắt tôi, đó mới chính là cái xứng đáng với tên gọi "bình minh", chính là lằn ranh mỏng manh phân cách dòng thời gian vô hình bởi trước nó vẫn là đêm và sau nó đã là ngày. Tiếc là lớn dần lên, tôi nghe và đọc quá nhiều lời ca tụng bình minh của những người khác, tôi thất bại khi để chúng làm "khoảnh khắc bình minh trong tôi" nhạt nhoà dần và tan mất vào một vật thể to lớn, đẹp đẽ nhưng hoàn toàn xa lạ nào đó. Tôi đang chờ, chờ một lần "tóm" được khoảnh khắc ấy để thói quen ngày xưa của tôi có thể bắt đầu "theo một lối cũ". Và rồi, tôi sẽ lại yêu bình minh...

    Tôi không còn yêu đêm. Lúc còn bé, tôi luôn ngủ dưới ánh đèn, ngủ ngoài phòng khách, ngủ trước máy truyền hình đang hoạt động, tôi bị bệnh sợ bóng tối. Và để chiến thắng căn bệnh đó, tôi phải tìm ra giải pháp hữu hiệu; không thể trông cậy hoàn toàn vào trợ lực bên ngoài vì dù có vật sáng dẫn đường một phần cơ thể tôi vẫn di chuyển trong bóng tối và như thế cảm giác sợ hãi thực sự không mất đi; chỉ còn cách tự bản thân tôi phải là ánh sáng. Lúc nỗi sợ không còn là khi tình yêu xuất hiện, tôi nhìn sự vật bằng đôi mắt sáng và đã yêu đêm trong những hình ảnh hiện hữu rõ ràng với cảm xúc trinh nguyên như mối tình đầu. Nhưng thời gian trôi, con người thay đổi, đến một ngày, tôi chợt nhận ra mình thôi không phát sáng nữa và ngỡ ngàng thấy mình bị quăng ngược vào bóng tối với nỗi sợ hãi tăng gấp đôi. Tôi chiến đấu lần thứ hai và quyết định ghi tên mình như bằng hữu của đêm. Có đôi mắt của mèo và lỗ tai cú vọ, tôi lắng nhịp âm thanh và tập nghe tiếng đêm bằng chính trái tim mình. Tôi yêu đêm thêm lần nữa, yêu tiếng côn trùng rả rích, yêu tiếng lá khe khẽ trở mình trong giấc ngủ, yêu tiếng thời gian gõ bước trên đường, yêu cuộc sống về đêm vẫn chảy âm thầm mà mãnh liệt, yêu cả những âm thanh "kỳ lạ" một thời làm tôi sợ hãi nhưng hoá ra chỉ là trò đùa của gió và nhất là yêu những lúc tĩnh tâm ngồi xoi mói bản thân từ mọi góc độ. Tình yêu ấy đang xa dần và dường như căn bệnh cũ muốn tái phát. Tôi chưa biết mình sẽ chiến đấu ra sao, bởi vì tôi vẫn đang chờ, chờ một quyết định. Và rồi, tôi sẽ lại yêu đêm ...

    Tôi không còn yêu hoa. Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi không thể yêu hoa đơn sơ như thuở nào và sẽ thật phũ phàng nếu chọn yêu theo cách hững hờ không trọn vẹn. Cho nên, tôi sẽ chờ, chờ khi đoá cúc dại e ấp trở thành hoa xuyến chi, khi chùm mắc cỡ thôi ngại ngùng vươn mình đứng cạnh cây trinh nữ, khi cánh lay-ơn không còn nhàu nhĩ mà bén nhọn như hình lưỡi kiếm, khi hoa sói khoác lên mình vẻ đẹp huyền thoại của hoa sao nhái, khi mỗi loài hoa thỏ thẻ tôi nghe câu chuyện đời chúng và khi từng cánh hoa dại nhỏ bé bên đường đều có một cái tên. Và rồi, tôi sẽ lại yêu hoa.

    Tôi không còn yêu trăng. Chính xác là tôi không thể yêu hình ảnh trăng u mờ đang vô vọng soi sáng bầu trời mỗi đêm, không thể yêu sự tịnh mịch trong ánh mắt trăng nhìn tôi mỗi tối, không thể yêu khi ánh trăng trong lòng tôi đã tắt. Tôi chờ ngày lên núi tắm mình trong trăng, chờ ngày xuống biển ngắm cảnh trăng treo, chờ ngày vào rừng sánh bước cùng trăng, chờ ngày ra ngõ thấy trăng mĩm cười. Và rồi, tôi sẽ lại yêu trăng ...

    Tôi nhất định không phải đợi lâu vì giây phút tôi mong đang ở rất gần. Và rồi, tôi sẽ lại yêu bằng tình yêu mãnh liệt của buổi ban đầu.


    o O o

    Và tôi yêu...
    Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạị
    Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời
    ...
    Click here to enlargeClick here to enlargeClick here to enlargeClick here to enlarge

  2. #52
    Ngày tham gia
    19-08-09
    Bài viết
    230
    My Mood
    Blah

    Mặc định

    Những bức ảnh gây chấn động thế giới....
    1. Uganda - 1980
    Click here to enlarge
    1 bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi, Uganda năm 1980. Bức ảnh miêu tả đôi bàn tay teo tóp vì đói của một đứa bé đang hấp hối trong lòng bàn tay của một nhân viên cứu trợ Liên Hiệp Quốc. Sự giúp đỡ tuy muộn màng nhưng đã nhen nhóm trong ta sự hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn trong tương lai

    2. Kền kền chờ đợi - 1993
    Click here to enlarge
    Bức ảnh đoạt giải Pulitzer 1994 này được chụp khi xảy ra nạn đói khủng khiếp ở Xuđăng, mô tả một em bé đang đói lả nhưng vẫn cố bò về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc, cách đó khoảng 1m. Con chim kền kền đang chờ đứa trẻ bị chết để nó có thể ăn thịt. Bức ảnh đã làm cho cả thế giới bàng hoàng. Không ai biết điều gì xảy ra với em bé, kể cả nhà nhiếp ảnh Kevin Carter, người đã rời ngay khỏi hiện trường sau khi chụp. Ba tháng sau, Kevin tự sát.

    3. Hành hình nô lệ - 1930
    Click here to enlarge
    Tấm ảnh được chụp bởi Lawrence Beitler miêu tả cảnh 2 nô lệ da đen bị hành hình trước 10,000 người da trắng vì tội cưỡng hiếp 1 phụ nữ da trắng và giết chết bạn trai cô ta. Mặc dù tấm ảnh được thể hiện như việc hành hình kẻ có tội, nhưng cách tra tấn dã man và sự hả hê của đám đông bên dưới cũng để lại một sự ghê rợn cho người xem.

    4. Nagasaki - 1945
    Click here to enlarge
    Đám mây hình nấm trên bầu trời Nakasaki vào ngày 9 tháng 8 năm 1945 này đã giết chết hơn 80 ngàn người và đã trở thành nỗi ám ảnh đe dọa cho hòa bình nhân loại.

    5. Bữa trưa trên đỉnh New York - 1932
    Click here to enlarge
    Bức ảnh này của Charle Ebbets chụp 11 người công nhân đang ăn trưa trên một thanh đà, tại tầng 69, công trường xây dựng tòa nhà GE ở trung tâm Rockefeller diễn tả số phận cheo leo của những người công nhân nhập cư trong thời kỳ phát triển bùng phát của chủ nghĩa tư bản.

    6. Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu - 1963

    Click here to enlarge
    Một trong những sự kiện chấn động thế giới: hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp Đạo Phật của chính quyền Ngô Đình Diệm trong cuộc biểu tình ngày 11 tháng 6 năm 1963 tại góc đường Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt (nay là CMT8 – Nguyễn Đình Chiểu). Ngay lập tức, nó đã gây một ảnh hưởng rất lớn đến chính trị và truyền thông. Bức ảnh do Malcolm Browne chụp.

    7. Người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ - 2001
    Click here to enlarge
    Bức ảnh chụp người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ sau khi tòa nhà này bị 2 máy bay đâm vào trong sự kiện “11 tháng 9” này đã gây một cảm xúc rất mạnh đến người dân Mỹ. Nhiều người cho đó là sự xúc phạm đến người đã chết. Nhưng Richard Drew, tác giả bức ảnh thì biện hộ rằng, bức ảnh đã diễn tả một quyết định giữa sống và chết của con người khi bị dồn vào đường cùng.

    8. Thảm sát Sơn Mỹ - 1968
    Click here to enlarge
    Ngày 16 tháng 3 năm 1968 một nhóm quân nhân Mỹ (đại đội Charlie thuộc lữ đoàn bộ binh 11) dưới sự chỉ huy của người thiếu úy 24 tuổi William Calley nhận nhiệm vụ chiếm đóng làng Sơn Mỹ và tìm du kích Việt Cộng. Các binh lính đã hãm hiếp phụ nữ và bắn chết gần như tất cả dân cư của làng: 503 thường dân, trong đó là 182 phụ nữ, 172 trẻ em, 89 đàn ông dưới 60 tuổi và 60 người già.

    9. Trại tập trung Buchenwald- 1945
    Click here to enlarge
    Trại tập trung Buchenwald của Đức Quốc xã sau khi được giải phóng năm 1945. Hơn 43 ngàn người Do Thái đã bị hành hình tại đây. Trong ảnh là những người dân Đức bị buộc phải đi xuyên qua Buchenwald để tận mắt chứng kiến những gì mà quốc gia của họ đã gây ra cho thế giới.

    10. Anne Frank - 1941
    Click here to enlarge
    Chân dung của cô gái 14 tuổi Anne Frank, một trong 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc xã hành hình trong sự kiện Holocaust. Cả gia đình, bao gồm cô vài chị gái đã bị giết chỉ 1 tháng trước khi trại tập trung nơi cô bị giam được giải phóng. Cuốn nhật ký cùng bức chân dung một cô bé 14 tuổi, với đôi mắt to đang nhìn xa xăm về một tương lai mà ai cũng biết là không bao giờ đến được với cô, đã làm xúc động cả thế giới.

    11. Omayra Sánchez - 1985
    Click here to enlarge
    Đôi mắt đã ám ảnh người xem này là của cô gái 13 tuổi Omaya Sánchez trong thảm họa núi lửa Nevado del Ruiz ở Colombia ngày 13 tháng 11 năm 1985, đã giết chết 25 ngàn người. Trong ảnh, Omaya đã kiệt sức vì bị mắc kẹt gần 3 ngày đêm trước sự bất lực của lực lượng cứu hộ. Cuối cùng, mọi người đã ở bên cạnh em và cùng cầu nguyện đến khi em không còn cầm cự được sau 60 giờ. Bứa ảnh được chụp bởi Frank Fournier.

    12. Sự kiện Thiên An Môn - 1989
    Click here to enlarge
    Bức ảnh của Jeff Widener được mang tên là “Người nổi loạn vô danh”, với hình ảnh một người đang đứng cản trước đoàn xe tăng của Quân đội Giải phóng Trung Quốc đang tiến vào để đàn áp cuộc biểu tình của hàng chục ngàn sinh viên Trung Quốc tại Quảng trường Thiên An Môn. Đây còn được biết đến với tên gọi “Sự kiện Thiên An Môn” nổi tiếng trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc - Người đàn ông trong bức ảnh này đã bị giết.

    13. Bãi tha ma sau trận chiến tại Pennsylvania - 1863

    Click here to enlarge
    Những xác người nằm trơ trọi giữa đồng không mông quạnh dưới bầu trời xám xịt... một cảm giác rợn người khi bạn đứng trước một bãi tha ma sau cuộc chiến. Chụp trong cuộc Nội chiến Mỹ

    Từ năm 1039 đến năm 1945 tội ác của phát xit Đức
    Click here to enlarge
    Click here to enlarge
    Tháng 7-1937 Vụ thảm sát Nam Kinh quân Nhật chiếm đóng thành phố mà không gặp khó khăn nào. Cảm thấy bị sỉ nhục vì không chiếm được Trung Quốc trong vòng 3 tháng như đã hứa với Nhật hoàng, quân đội Nhật tiến hành chiến dịch giết người, hãm hiếp và cướp phá để trả thù cho tới tháng 3/1938
    Click here to enlarge

    12-29/04/1945 -Hãy cứu tôi -Tác phẩm chụp một thương binh bị bỏ lại trên chiến trường Okinawa, xen lẫn giữa những tiếng rên xiết vì đau đớn là những lời nguyện cầu mong được sống: Hãy cứu tôi !! !! !!
    Click here to enlarge

    16-4 tháng 6 năm 1962. Căn cứ thủy Puerto Kabello. Lính bắn t** ngục ngã trên tay cha đạo
    Click here to enlarge

    Tháng 9 năm 1965. Bình Định. Người mẹ và bọn trẻ vượt sông, thoát khỏi lửa đạn. Tác giả Kyoichi Savada
    Click here to enlarge

    20-24 tháng 2 năm 1966. Tân Bình, miền Nam Việt Nam. Lính Mỹ kéo xác Việt cộng trên đường. Tác giả Kyoichi Savada
    Click here to enlarge

    Năm 1972 Một bức ảnh nổi tiếng nói lên sự tàn khốc của chiến tranh Việt Nam: Phan Thị Kim Phúc, cô bé 9 tuổi trong hình đang la khóc trong kinh hoàng và chạy đi trong tình trạng bị bỏng nặng sau khi gia đình em bị một trận bom napal dội xuống. Bức ảnh đã gấy chấn động thế giới, buộc người ta phải nhìn nhận lại những hậu quả mà chiến tranh đã gây ra cho những người dân Việt Nam. Bức ảnh này cũng mang về cho tác giá, Nick Út giải Pulitzer
    Click here to enlarge?t=1204826290

    26 tháng 3 năm 1978. Tôkyo. Bạo động chống lại việc xây sân bay Narita. Tác giả Sadaiuky Mikami.
    Click here to enlarge

    bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi
    Click here to enlarge

    18 tháng 12 năm 1982. Lebanon. Vụ thảm sát người Palestin cuối cùng. Tác giả Robin Moier
    Click here to enlarge

    Những năm 80 tội ác của bọn diệt chủng polpot
    Click here to enlarge
    Click here to enlarge

    30 tháng 10 năm 1983. Đông Thổ Nhỹ Kỳ. Kezban Ozer tìm thấy thi thể 5 đứa con sau trận động đất. Tác giả Mustafa Bozdemir
    Click here to enlarge

    1984 - Pablo Bartholomew
    Bhopal, Ấn Độ, Tháng 12 năm 1984.
    Rò rỉ khí ga độc hại là nguyên nhân dẫn đến cái chết của đứa bé. Bức tranh thể hiện mặt trái của công nghiệp hóa
    Click here to enlarge

    Thảm kịch tại Oklahoma 1995 Người lính cứu hỏa này đã rút đôi găng tay thô ráp ra khỏi tay mình để đón lấy một đứa trẻ sơ sinh vẫn chưa biết sống chết thế nào bằng đôi tay mềm mại nhất, đôi mắt anh ta trìu mến nhìn đứa trẻ như muốn nói: “Sẽ không sao đâu, đã có chú đây!”. Hình ảnh này của Chris Porter tường thuật lại hậu quả sau đợt tấn công khủng bố bằng bom vào một tòa nhà chính phủ tại Oklahoma năm 1995 làm 168 người chết và hơn 800 người bị thương. Cho đến sự kiện 11/9 thì đây là vụ khủng bố gây hậu quả nghiêm trọng nhất tại Mỹ
    Click here to enlarge?t=1204826306

    31 tháng 3 năm 2003. Irac. Người đàn ông cố gắng che chỏ cho đứa con trong nhà tù dành cho các tù binh quân sự. Tác giả Jan Mark Buzu
    Click here to enlarge

    Năm 2004 thảm hoạ sóng thần tại ấn độ dương
    Click here to enlarge


    Năm 2008 Động đất tại tỉnh tứ xuyên trung quốc
    Click here to enlarge
    Click here to enlarge

    Click here to enlarge

    nguồn : http://360.yahoo.com/profile-8o7k7Uk...C9KQ.Dw--?cq=1
    TIME is GOLD!

  3. #53
    Ngày tham gia
    31-10-08
    Bài viết
    104

    Mặc định Hãy nắm chặt tay ta và ta sẽ nói yêu người (suu tam)

    Hãy nắm chặt tay ta và ta sẽ nói yêu người


    Click here to enlarge

    Các bạn có nhớ lúc các bạn còn nhỏ thường hay ngã và bị đau không? Các bạn có nhớ mẹ các bạn làm sao cho bạn đỡ đau không?
    Với mẹ tôi, thì bà sẽ ôm tôi lên, bế tôi về giường, hôn lên chỗ "ui-da đau quá" của tôi. Bà sẽ ngồi cạnh tôi, cầm lấy tay tôi và bảo:


    Khi nào thấy đau, con cứ việc bóp chặt tay mẹ, mẹ sẽ bảo con là mẹ yêu con

    Và cứ như vậy tôi không ngừng bóp chặt tay mẹ, và lần nào cũng thế, mẹ luôn bảo tôi:

    - Mary, mẹ yêu con.

    Đôi khi tôi nhận ra mình đang giả bộ đau chỉ vì muốn được nghe mẹ nói những lời thương yêu đó. Khi lớn lên thì cách của mẹ có đổi, nhưng mẹ luôn tìm cách cho tôi bớt đau và cho tôi tăng thêm niềm vui trong mọi lãnh vực. Những ngày học hành đầy vất vả khó khăn của bậc trung học mẹ luôn để sẵn thanh kẹo sô-cô-la có hạnh nhân Hershey khi tôi về đến nhà. Khi tôi hai mươi tuổi, học đại học xa nhà, mẹ thường gọi điện thoại rủ tôi đi dã ngoại ăn bữa trưa ở công viên Estabrook, chỉ để tận hưởng tiết trời ấm nắng của Wisconsin. Khi tôi lập gia đình, sau mỗi lần tôi về thăm bố mẹ thì mẹ lại gửi thiệp cám ơn khi tôi về đến nhà. Mẹ luôn tỏ cho tôi thấy tôi có vị trí đặc biệt đến chừng nào trong tim bà. Nhưng điếu mà tôi nhớ nhất vẫn là: "Hãy bóp tay mẹ, mẹ sẽ nói với con mẹ yêu con"

    Năm tôi ba mươi, một sáng nọ, sau khi mới từ nhà tôi về, ba tôi điện thoại ra sở làm cho tôi. Bình thường giọng ba rất quả quyết vì ông luôn dứt khoát, quyết định, nhưng lần này giọng ba đầy bối rối và lo lắng:

    - Mary à, mẹ con có gì không ổn và bố không biết phải làm sao. Con có thể đến ngay không?

    Trong 10 phút cần thiết để lái xe về đến nhà bố mẹ, lòng tôi tràn ngập sợ hãi không biết mẹ đã xảy ra chuyện gì. Khi về đến nhà tôi thấy bố đang đi lại trong bếp, mẹ thì nằm trên giường. Mắt mẹ nhắm lại, tay mẹ ôm bụng. Tôi gọi mẹ, cố giữ giọng mình không lộ vẻ lo sợ:

    - Mẹ à, con đây.

    - Mary đấy hả con.

    - Vâng con đây. Mẹ!

    Tôi không hề chuẩn bị tinh thần để nghe câu nói kế tiếp của mẹ nên khi nghe thấy, tôi lạnh cứng người, không biết nói sao nữa.

    - Mary này, mẹ có sắp chết không con?

    Mắt tôi nhòa lệ khi nhìn mẹ thân yêu của tôi nằm đấy bất lực. Tâm trí tôi vội suy nghĩ, cho tới khi tôi chợt nghĩ ra: "Nếu là mẹ, mẹ sẽ nói sao?" Tôi lặng im một khoảnh khắc dường như dài cả triệu triệu năm, mong cho có thể thốt nên lời: "Mẹ à, con không biết mẹ có sắp chết không, nhưng nếu mẹ phải chết, thì không sao đâu mẹ à, con luôn yêu mẹ."

    Mẹ kêu lên:

    - Mẹ đau quá, Mary ạ.

    Một lần nữa tôi tự hỏi phải nói với mẹ sao đây? Tôi ngồi xuống giường cạnh mẹ. cằm tay mẹ và nghe thấy mình đang nói với mẹ:

    - Mẹ ơi, khi nào mẹ đau. mẹ hãy bóp chặt tay con, khi ấy con sẽ nói với mẹ là con yêu mẹ.

    Mẹ bóp tay tôi.

    - Mẹ ơi, con yêu mẹ.

    Rất nhiều lần bóp tay và "con yêu mẹ" đã lặp đi lặp lại giữa tôi và mẹ tôi trong suốt hai năm trước khi mẹ tôi mất vì ung thư buồng trứng. Tôi không biết khi nào sẽ đến phiên tôi hoặc những người thân khác nhưng tôi biết là đến lúc ấy, dù là ai thì tôi cũng sẽ tiếp thói quen ngọt ngào đầy thương yêu mà mẹ vẫn từng làm:

    "Khi nào đau hãy bóp chặt tay ta và ta sẽ nói ta yêu người."

    Click here to enlarge
    “Người ta sẽ quên anh nói gì,
    người ta sẽ quên anh làm gì,
    nhưng người ta sẽ ko quên anh đã khiến cho họ có cảm giác như thế nào”.

    Click here to enlargeClick here to enlarge

  4. #54
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    ProK rất thích câu chuyện này! Rất ngắn nhưng để lại những nghĩ suy thật dài! Click here to enlarge


    Chiếc băng gạc cho trái tim vỡ


    ,


    - Mẹ, mẹ đang làm gì thế? - Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
    - Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
    - Vì sao ạ? - Susie thắc mắc.
    - Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian. - bà mẹ dịu dàng trả lời.
    - Tại sao lại thế hả mẹ? - Susie vẫn chưa hiểu
    - Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy.
    Susie suy nghĩ rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith. rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: "Chào Susie, cháu cần gì?". Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.
    "Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương - Susie e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân- Cái này để băng cho trái tim cô ạ". Như để chắc chắn Susie nói thêm: "Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt". Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: "Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều".

    Nobody is an island!Click here to enlarge

  5. #55
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Bài học từ đàn ngỗng

    Click here to enlarge


    Khi nhìn đàn ngỗng bay theo hình chữ V, có thể bạn sẽ tự hỏi về điều mà khoa học đã khám phá ra để trả lời câu hỏi tại sao chúng lại bay theo cách ấy. Khi một con ngỗng đập cánh, nó sẽ tạo ra một lực đẩy con ngỗng đằng sau nó lên. Bằng cách bay xếp hình chữ V, sức lực của đàn ngỗng tăng lên ít nhất là 71% so với từng con một bay riêng lẻ.
    Con người cũng vậy, họ chia sẻ với nhau trong một lối đi chung và ý nghĩa của cộng đồng chính là tạo ra một nơi mà mọi người có thể tiến bộ nhanh hơn, dễ dàng hơn bởi vì họ có sự trợ giúp của những người khác. Khi một con ngỗng bay lệch ra khỏi hình chữ V đó, ngay lập tức nó sẽ cảm thấy khó khăn và kiệt sức nếu vẫn cố gắng bay một mình. Vì thế, chúng sẽ nhanh chóng bay trở lại cùng cả đàn để có được lực đẩy từ con đằng trước.
    Khi con ngỗng đầu đàn quá mệt, nó sẽ bay ra phía sau và một con ngỗng khác sẽ thay vào vị trí đó. Cũng giống như vậy, loài người chúng ta cũng phải luôn phiên nhau thực hiện những nhiệm vụ khó khăn, đòi hỏi nhiều nỗ lực.
    Con ngỗng bay phía sau sẽ kêu lên để động viên con đằng trước giữ được tốc độ. Vậy còn chúng ta, thông điệp gì chúng ta sẽ gửi đi khi chúng ta ở phía sau?
    Cuối cùng và cũng hết sức quan trọng, khi một con ngỗng ốm hay bị thương vì một viên đạn và rơi khỏi đội hình, hai con ngỗng khác sẽ bay cùng với con ngỗng này để đáp xuống một nơi an toàn. Chúng sẽ ở lại với con ngỗng bị thương ấy cho đến khi nó có thể tiếp tục bay được hoặc chết, và ngay sau đó chúng sẽ nhập vào một đội hình chữ V khác để bắt kịp những con trong đàn đã bay trước.
    Nếu chúng ta hiểu được bài học từ đàn ngỗng, chúng ta sẽ không bao giờ rời bỏ cộng đồng của mình, chúng ta cũng sẽ biết giúp đỡ nhau và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
    Nobody is an island!Click here to enlarge

  6. #56
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Sức mạnh vốn có


    Tác giả: Mark Victor Hansen




    Sau một đêm bay từ Washington D.C., tôi rất mệt mỏi và tôi tới nhà thờ Mile High ở Denver để chỉ đạo 3 dịch vụ và một phân xưởng sao cho phát triển tốt. Khi tôi bước vào, tiến sĩ Fred Vogt hỏi tôi, "Anh có biết về Tổ chức từ thiện Hãy-Có-Một-Ước-Mơ?(Make a Wish Foundation)"
    "Có," tôi trả lời.
    "Tốt, Amy Graham được chẩn đoán là bị bệnh bạch cầu giai đoạn cuối. Họ cho cô bé 3 ngày. Cô ấy khát khao được tham dự một buổi nói chuyện của anh."
    Tôi choáng váng. Một cảm giác tự hào nhưng cả sự sợ hãi và nghi ngờ cùng có trong tôi. Tôi không thể tin nổi. Tôi nghĩ rằng những đứa trẻ sắp chết muốn đi chơi Disneyland, hoặc gặp các nhân vật nổi tiếng, những siêu sao. Chắc chắn rằng mấy đứa trẻ đó không muốn dành mấy ngày cuối cùng của cuộc đời để nghe Mark Victor Hansen. Tại sao một đứa trẻ chỉ còn sống vài ngày cuối cùng lại muốn tới nghe một nhà diễn thuyết về động lực tinh thần. Đột ngột, những suy nghĩ của tôi bị cắt đứt...
    "Đây là Amy," Vogt nói và đặt vào tay tôi bàn tay yếu đuối của cô bé. Trước mắt tôi là một cô bé 17 tuổi choàng một cái khăn màu đỏ và cam trên đầu, che đi toàn bộ mái đầu đã không còn tóc sau những cuộc trị liệu. Thân thể xanh xao của cô bé trông vô cùng yếu đuối. Cô bé nói, "Cháu có hai mục tiêu là tốt nghiệp phổ thông và tham dự buổi thuyết trình của bác. Các bác sĩ đã không tin rằng cháu có thể thực hiện được. Họ không nghĩ rằng cháu còn có đủ sức. Cháu đã được trả về cho gia đình... Đây là bố và mẹ của cháu."
    Nước mắt trào lên; tôi dường như nghẹt thở. Tôi cảm thấy chao đảo, xúc động. Để lấy lại giọng nói của mình, tôi đằng hắng, mỉm cười và nói "Cháu và bố mẹ sẽ là khách mời của chúng tôi. Xin cảm ơn vì cháu đã tới tham dự." Chúng tôi ôm lấy nhau, lau nước mắt và chia tay.
    Tôi đã tham gia rất nhiều hội thảo về chữa bệnh tại Hoa Kỳ, Canada, Malaysia, New Zealand và Australia. Tôi đã coi những nhà chữa bệnh giỏi nhất làm việc và tôi đã học, nghiên cứu, nghe, cân nhắc và hỏi điều gì đã hoạt động, tại sao và như thế nào. Vào buổi chiều Chủ nhật đó, tôi điều khiển một hội thảo mà Amy và bố mẹ em tham dự. Cả ngàn khán giả tràn ngập phòng họp, háo hức muốn học, phát triển những khả năng mà trước nay họ không biết đến.
    Tôi nhẹ nhàng hỏi khán giả xem họ có muốn học một quy trình chữa bệnh mà có thể giúp họ trong cả cuộc đời không. Từ trên bục diễn thuyết tôi có thể thấy mọi người đều giơ cao tay lên trời. Tất cả đều đồng lòng muốn học. Tôi chỉ cho mọi người cách xoa mạnh hai bàn tay vào nhau rồi tách nó ra khoảng 5 cm và cảm nhận được nguồn năng lượng chữa bệnh phát ra từ nó. Tôi bắt cặp từng người lại với nhau để họ có thể cảm nhận được nguồn năng lượng từ người này đến người kia. Tôi nói "Nếu các bạn muốn chữa bệnh, hãy làm tại đây và ngay bây giờ."
    Khán giả liên kết lại với nhau và đó là một cảm giác ngây ngất tuyệt vời. Tôi giải thích rằng mỗi người đều có một năng lượng chữa bệnh và khả năng chữa bệnh. Năm phần trăm trong số chúng ta có được nó rõ ràng và mạnh mẽ đến mức có thể hành nghề. Tôi nói, "Sáng hôm nay, tôi vừa được giới thiệu với Amy Graham, một cô gái 17 tuổi, người có ước muốn cuối cùng trong đời là tham dự buổi thuyết trình này. Tôi muốn đưa cô lên trên đây và các bạn hãy gửi những năng lượng chữa bệnh tự nhiên của các bạn lên cho cô. Có lẽ chúng ta giúp được cho cô bé. Cô không yêu cầu điều đó. Tôi chỉ làm điều này một cách tự động vì cảm thấy nó đúng."
    Khán giả hô "Phải! Phải! Phải! Phải!"
    Bố của Amy dắt cô lên trên bục. Cô nhìn thật yếu ớt sau tất cả những cuộc hóa trị liệu pháp, những ngày dài trên giường bệnh và sự thiếu vận động. (Các bác sĩ còn không cho cô đi lại hai tuần trước khi tới tham gia với chúng tôi.)
    Tôi kêu mọi người làm nóng hai bàn tay, và gửi đến cho cô năng lượng chữa bệnh của họ. Sau đó mọi người đứng dậy vỗ tay hoan hô cô mà ai nấy đều nước mắt lưng tròng.
    Hai tuần sau đó, cô gọi điện và báo rằng các bác sĩ sau khi kiểm tra sức khỏe cô đã cho cô về và chính cô cũng cảm thấy có sự thuyên giảm đáng kể. Hai năm sau đó cô gọi điện báo tôi biết rằng cô lập gia đình!

    Tôi rút ra được rằng, không nên coi thường sức mạnh mà tất cả chúng ta đều có! Nó luôn luôn sẵn sàng để dùng cho mục đích cao đẹp nhất- Được sống! Chúng ta phải nhớ đến việc sử dụng nó!!!
    Nobody is an island!Click here to enlarge

  7. #57
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Cái ôm


    Cái ôm rất có ích cho sức khỏe chúng ta. Nó giúp tăng cường hệ miễn dịch, chữa lành những nỗi thất vọng, giảm căng thẳng và mang lại một giấc ngủ ngon. Nó tiếp thêm cho chúng ta một nguồn sinh lực mới, giúp con người trẻ lại và không hề gây ra bất cứ một tác dụng phụ nào. Cái ôm chính là một phương thuốc diệu kỳ.
    Cái ôm luôn tự nhiên. Nó là một hợp chất hữu cơ ngọt ngào, không chứa bất cứ thành phần nhân tạo nào, không gây ô nhiễm, rất thân thiện với môi trường và hoàn toàn lành tính.
    Cái ôm là một món quà lý tưởng, thích hợp cho mọi dịp, đem lại niềm vui cho cả người trao lẫn người nhận, chứng tỏ rằng bạn luôn quan tâm đến người ấy, không cần phải có một lớp giấy gói bóng láng, và dĩ nhiên, bạn có thể trao tặng lại cho người đã tặng mình.
    Cái ôm gần như là hoàn hảo về mọi mặt. Nó không cần pin để rồi hết năng lượng, không lạm phát, không gây béo phì, không cần lương tháng, chống được trộm cướp và không phải tính thuế.
    Cái ôm là một nguồn lực không được sử dụng đúng mức nhưng lại có nhiều sức mạnh kỳ diệu. Khi chúng ta mở rộng trái tim và vòng tay của mình cũng chính là lúc chúng ta động viên người khác cũng làm như vậy.
    Hãy nghĩ đến những người thân, những người bạn trong cuộc đời mình. Bạn có điều gì muốn nói với họ? Bạn có muốn chia sẻ vòng tay của mình cho họ? Hay là bạn đang chờ đợi và hy vọng người ấy sẽ chủ động điều đó? Đừng chờ đợi! Hãy là người khởi đầu!
    - Charles Faraone
    Chúng ta cần 4 cái ôm mỗi ngày để có thể tồn tại, 8 cái ôm mỗi ngày để duy trì cuộc sống; và 12 cái ôm mỗi ngày để có thể lớn lên.
    - Virginia Satir
    Hugging is
    Hugging is healthy. It helps the immune system, cures depression, reduces stress and induces sleep. It's invigorating, rejuvenating and has no unpleasant side effects. Hugging is nothing less than a miracle drug.
    Hugging is the ideal gift. Great for any occasion, fun to give and receive, shows you care, comes with its own wrapping and, of course, fully returnable.
    Hugging is practically perfect. No batteries to wear out, inflation-proof, non-fattening, no monthly payments, theft-proof and nontaxable.
    Hugging is an underutilized resource with magical powers. When we open our hearts and arms we encourage others to do the same.
    Think of the people in your life. Are there any words you'd like to say? Are there any hugs you want to share? Are you waiting and hoping someone else will ask first? Please don't wait! Initiate!
    - Charles Faraone
    We need four hugs a day for survival, eight hugs a day for maintenance, and twelve hugs a day for growth.
    - Virginia Satir
    Nobody is an island!Click here to enlarge

  8. #58
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Cái ôm

    Một cái ôm đơn thuần chỉ là một hành động, nhưng chính tình yêu ta gửi cho người ấy, sự siết chặt khe khẽ, sự nâng niu thật nhẹ, và một nụ cười ấm áp...Đó là điều kỳ diệu đã tạo nên hạnh phúc khi ai đó được ôm trong vòng tay ta.
    Những lúc mệt mỏi chỉ cần được ôm nhẹ ta cũng thấy nhẹ lòng.Và cái ôm không chỉ là hơi ấm của đôi lứa mà nó còn là cái ôm vui mừng lúc thành công, chia sẻ khi thất bại, cái ôm hạnh phúc hay đau lòng khi chia xa!
    Nếu bạn còn ngại ngùng mỗi khi phải đưa tay ra để trao và nhận một cái ôm thì bạn ơi, chúng mình chắc chắc rằng một cái ôm sẽ chẳng lấy đi của bạn quá 5 kalo đâu. Một cái ôm, có thể sẽ làm má bạn ửng hồng nhưng không phải vì ngại mà là niềm vui được yêu thương và chia sẻ đấy.
    Vì tôi đang cần những cái ôm mang lại cho tôi yên bình và thanh thản, những cái ôm mang hơi ấm và yêu thương không lời.
    Cái ôm đầu tiên tôi nhận được từ một người bạn là vào năm tôi học lớp 11. Trưa hôm đó tôi có hẹn với người bạn trai đầu tiên, hẹn để nói chia tay. Lúc ấy tôi rất khủng khoảng, chỉ thoáng nghĩ đã có cảm giác sắp phát khóc đến nơi. Tôi nói với bạn “Chúc tao sẽ không khóc đi”, bạn tôi chẳng nói gì, chỉ khẽ choàng tay ôm tôi thật chặt. Và hôm đó, tôi đã không khóc một tí nào. Mặc dù vậy, ở thời điểm ấy tôi chưa ý thức được đầy đủ giá trị của những cái ôm, chỉ cho đến bây giờ, khi đã trải qua nhiều nỗi buồn khác, lớn hay dài hơn, tôi mới biết tôi yêu lắm những cái ôm chân thành.
    Ví dụ như vào mùa đông, khi cái giá rét theo những cơn gió ùa về, len qua từng cổ tay kẽ áo và làm buốt lạnh đến tận óc, một cách tự nhiên, không ít thì nhiều bạn sẽ có cảm giác yếu đuối, mệt mỏi, và khi đó, bỗng dưng bạn thèm biết mấy - một cái Ôm - giống như tôi…
    Có những hôm ngồi nhâm nhi ly cà phê mùa đông một mình, bâng quơ nhìn ngắm quan sát những hoạt động xung quanh, có khi bỡ ngỡ trước cử chỉ âu yếm của hai người Tây trẻ bàn bên cạnh. Có khi thấy thiết tha rất khẽ khi bắt gặp những cái ôm họ trao nhau lúc chia tay nhưng cảm xúc đọng lại sâu nhất khi thấy những người Việt mình ôm choàng nhau, và thêm một cái hôn vào má, một cách thật tự nhiên. Người Việt không có thói quen ôm và hôn nhau thay cho lời chào, đó vốn là nét văn hoá riêng của người phương Tây, nhưng giờ mọi cái đã dần khác. Tôi thi thoảng vẫn bắt gặp những hình ảnh đáng yêu như thế, và nói thật lòng là tôi rất thích.
    Gặp một người bạn, đứng lên choàng tay qua vai nhau, yêu quý hơn thì thơm nhẹ một cái, không phải như thế là rất tình cảm hay sao? Nhưng gì thì gì, người bạn đó phải là người mình thực sự thân thiết, nếu không sẽ dễ gây cảm giác ngại ngùng vì rất có thể anh/cô ta không quen hoặc không chấp nhận được cử chỉ đó. Hoặc không thì anh/cô ta nên là một người bạn lâu ngày không gặp. Thế mới biết, mình thích là chuyện của mình, việc biến cái ôm thay cho lời chào vẫn còn phụ thuộc vào người đối diện.
    Tôi là người không quá cổ hủ, nhưng cũng không hiện đại. Tự nhận về mình như thế vì đã rất nhiều lần khi được một người bạn nào đó ôm tôi vẫn lúng túng đến thộn cả người. Một người bạn thân của tôi trước khi leo lên taxi ra sân bay bao giờ cũng kéo tôi lại rất khẽ và hôn lên hai má. Lần đầu tiên thì đúng là kéo thật, vì người tôi cứ cứng đơ, khi được bạn hôn tôi cứ đứng nguyên xi chịu trận, kiểu như bạn muốn hôn cả hai má thì bạn tự “vận động” mà chạm tới hai má, cổ tôi tôi quyết không nhúc nhích! Nghĩ lại thấy cũng buồn cười. Giờ sau vài lần gặp rồi chia tay, tôi cũng đã quen với việc ôm và hôn chào bạn. Nó cũng trở thành một trong những thứ tôi mong chờ khi gặp lại người bạn ấy.
    Cái ôm cũng có những tác động rất đặc biệt đến tôi. Vì là người thích được ôm nhưng lại ngại ngùng không dám dùng nó như một thói quen, nên khi được ai đó ôm, nhất là trong thời điểm thích hợp tôi rất dễ bị ấn tượng mạnh, và nảy sinh tình cảm quý mến người đó.
    Một ví dụ về một người bạn mới. Chúng tôi cùng chụp ảnh và tôi nói tôi muốn ôm một cái gối giống như bạn, bạn cười, nói rất tự nhiên : Hay là bạn ôm gối đi, còn tớ sẽ ôm bạn. Tôi không ngạc nhiên vì đã đồng ý, cách bạn nói như kiểu lời đề nghị của một đứa trẻ con, cho một đứa trẻ con khác, cũng có thể vì bạn biết tôi đang cần một cái ôm nên bạn nói thế. Chúng tôi đã có một vài bức ảnh đẹp, không thấy rõ tay bạn quàng qua eo tôi như thế nào, nhưng mỗi khi nhìn lại, tôi vẫn thấy ấm và dễ chịu. Trước đây tôi nghĩ về bạn như một người xã giao, giờ tôi nghĩ về bạn như một người tôi chắc chắn sẽ yêu quý.
    Cho đến giờ, mỗi khi đứng trong mùa đông lạnh, mỗi khi có tâm trạng bất ổn, thứ tôi nghĩ đến nhiều nhất là một cái ôm. Chỉ cần cái ôm đó thật chân thành là quý lắm rồi, từ ai cũng có giá trị như thế. Tôi chỉ tiếc một điều là bạn bè xung quanh tôi không quen với điều đó. Nói không phải là trách bạn, mà thực ra nói là để trách mình. Tôi nhận ra rằng chính vì tôi đã tạo ra một cách xử sự đặc trưng mỗi khi cần chia sẻ, đó là: nói và lắng nghe khiến cho bạn cũng có một cách phản hồi tương tự.
    Vậy thì, sẽ phải thay đổi thôi. Vì tôi đang cần những cái ôm mang lại cho tôi yên bình và thanh thản, những cái ôm mang hơi ấm và yêu thương không lời.Kể từ ngày mai nhỉ, khi nào buồn cứ ôm bạn trước đã, rồi sẽ nhận lại cái ôm ngay!!!
    Blog Việt theo Blog Gem

    Nobody is an island!Click here to enlarge

  9. #59
    Ngày tham gia
    11-08-07
    Địa điểm
    Ha noi
    Bài viết
    1,250

    Mặc định

    Cái ôm có màu gì?!

    "Một lần chạm nhẹ bằng ngàn lời..."

    Khi con gái út của tôi ,Bernadette,dược 10 tuổi,tôi nhận thấy mình bắt dầu lo lắng về cháu.Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia dình tôi.BERNADETTE dặc biệt rất thân với ông bà,ông bà hết mực thương yêu cháu.Thế mà 2 ông bà lần lượt qua dời trong 1 thời gian ngắn.
    Một loạt những mất mát nối tiết nhau như vậy dể lại những khoảng thời gian dau buồn khó vượt qua của bất kỳ ai,nhất là với 1 dứa bé.Riêng dối với con gái tôi lại càng khó khăn hơn vì bản chất cháu rất nhạy cảm và thương yêu người khác.Dến năm lên 10 thì cháu chìm dắm trong trang thái mà ta gọi là trầm cảm
    Gần 1 năm trời cháu hiếm khi mỉm cười.Nó thờ ơ lặng lẽ di qua cuộc sống.Anh sáng trong nó tất dần 1 cách dang sợ
    Tôi kh biết phải làm gì nữa.Nó cũng nhận ra là tôi lo lắng ,và dường như diều dó càng tạo thêm gánh nặng khiến cho nó càng chìm trong trầm cảm.Mọt hôm trong lúc con gái di học,tôi ngồi và ngẫm nghĩ.Gia dình tôi vẫn có thói quen ôm nhau.Khi còn nhỏ,cha mẹ tôi,ông bà,cô chú bác dều rất mau mắn nồng nhiệt ôm chầm lấy lũ trẻ con chúng tôi dể tỏ lòng thương yêu.Kể từ khi tôi xa cha mẹ,những lúc co vấn dề dè nặng tâm trí,tôi tưởng tượng dang ngồi trong lòng bố tôi và hỏi ý kiến Người.lần này cũng vậy,tôi thầm hỏi người cha dã khuất trong bóng tối của tôi:
    “-bố ơi con phải lam sao dể giúp con gái vui vẻ trở lại dây?”
    Tôi suýt bật cười to lên khi tôi chợt nhớ dến 1 diều,mới dây tôi dã dọc về những tác dụng “tri liệu” của dộng tác ôm lấy trẻ con.Liệu”liệu pháp ôm chầm”có giúp con gái tôi tốt hơn kh?
    Không còn biết phải làm gì khác nữa,tôi quyết dịnh thường xuyen ôm lấy cháu mỗi khi có thể mà kh tỏ ra mình dang cố tình ôm nó.
    Dần dần trong những tuần sau dó.con gái tôi dường như vui vẻ hôn.Nụ cười bắt daaufxuaats hiện nhiều hơn–nụ cười thật sự làm sống dộng dôi mắt, làn môi.Nó bắt dầu làm viẹc và vui chơi nồng nhiệt hơn.Its tháng sau tôi dã chiến thắng
    Tôi chưa bao giờ kể cho con gái tôi nghe về “chiến thuật ôm” của tôi.nhưng nó vẫn nhận thức rõ rệt những cái ôm quan trọng biết nhường nào.Bất kỳ khi nào cháu cảm thấy bối rối,baat an ,,,là cháu dòi tôi ôm lấy nó.Hoặc khi cháu thấy tôi có vẻ buồn hoặc căng thẳng,thì cháu bảo:
    -Hình như mẹ dang cần dược ôm.
    Và cứ như thế một dộng tác co chủ dịnh trở thành một thói quen.
    Năm tháng trôi qua.Ôm lấy nhau dã trở thành 1 dộng tác an ủi ,cổ vũ nhau dễ dàng giũa 2 me con tôi.dên lúc tôi không hề nghĩ có ngày nó sẽ trở thành vấn dề.Những ngày nọ lúc chọn trường dại học,chúng tôi nhận ra là chúng tôi phải sống xa nhauvif cháu chọn trường ở rất xa nhà của chúng tôi
    Một tuần trước khi rời nhà.chúng tôi tổ chức 1 tiệc sinh nhật nhỏ cho tôi.con gái nói nó dã nghĩ ra 1 món quà rất tuyệt–nó bí mật di mua sắm và ở trong phòng riêng suốt dể chuẩn bị món quà tặng tôi
    Vào ngày sn tôi nó tặng tôi một gói quà dược gói giấy thật dẹp.vẻ bối rối cháu bảo tôi là cháu mong tôi kh xem dó là món quà thật lẩm cẩm.
    Tôi mở phong bì m,à cháu dưa chung với gói quà,và thấy bản phô tô của 1 truyện ngắn mà cháu bảo tôi dọc lên,Dó là bài:”"ÔNG CHÁNH ÁN ÔM CHẦM” dã từng dược dăng trong “”món ăn tinh thần dành cho trẻ em”.Nó lắng nghe tôi dọc câu chuyện kể về Shapiro ,1 ông chánh án về hưu dã dề nghị ôm lấy bất kỳ ai cần dược ôm.Ong dã sáng tạo ra 1 ‘BỘ ÔM”gồm những hình dán trên ngực áo,ông tặng mọi người và dổi lấy 1 cái ôm.Cuối cùng ông cũng trải qua cuộc thử nghiệm chính mình khi người bạn dẫn ông dến 1 nhà nuôi dưỡng dành cho những người bị khuyết tật,nơi mà ông thấy những người vô cùng cần 1 cái ôm ấm áp tình người.Vào cuối cái ngày di thăm dầy trắc ẩn dó,ông dối diện với 1 người bất cohj kh có khả năng làm gì hết,ngoại trừ ngồi dó miệng chảy dầy nước dãi. Sauu khi ông bắt mình phải ôm con người lẻ loi ấy thì bệnh nhân dã mỉm cười lần dầu tiên sau 23 năm.Câu chuyện kết thúc với câu:”Tạo sư dổi thay trong dời sống người khác dơn giản biết bao”
    Dọc xong câu chuyện lòng tôi xúc dộng vô cùng.Tôi quay sang gỡ tờ giấy gói món quà.Nhìn thấy nó,nước mắt tôi chảy dài trên má.Dó là 1 cái hộp trong,cao,dược dán nhãn sáng loá”NHỮNG CÁI ÔM” và bên trong dầy những cái gối ôm thêu tay nhỏ xíu xíu hình quả tim.
    Bây giờ con gái dã ở xa.nhưng mỗi khi nhìn vào cái hộp dầy gối dó,tôi lại cảm thấy cháu vừa ôm lấy tôi xong.
    Có nhưng gia dình truyền lại thế hệ mai sau 1 di sản về tài sản giàu có,hoặc tiếng tăm lừng lẫy.Riêng tôi vẫn nhớ tầm quan trọng những cái ôm âm áp của bố tôi và tôi nghĩ có thể truyền sang con,cháu dộng tác thương yêu dơn giản và vị tha này–dơn gian nhưng vẫn dủ manh dể chúc phúc cho gia đình chúng tôi!

    Vậy bạn đã biết cái ôm có màu gì rồi đấy! Nó có màu của trái tim thương yêu chân thành! : )
    Nobody is an island!Click here to enlarge

+ Reply to Thread

Similar Threads

  1. Những bài hát kể chuyện
    By the way in forum Nhạc Nhẽo
    Trả lời: 12
    Bài viết cuối: 14-11-09, 18:31
  2. Những qui luật vàng cho cuộc sống
    By HươngTechland in forum Văn Hóa - Văn Nghệ - Văn Gừng
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 13-11-09, 11:46
  3. Những tấm ảnh kể chuyện
    By Xung nhi in forum Ảnh Ọt
    Trả lời: 2
    Bài viết cuối: 22-08-09, 10:49
  4. Những câu chuyện về gia đình và thời thơ ấu...
    By Thư_Chocolate in forum Văn Hóa - Văn Nghệ - Văn Gừng
    Trả lời: 18
    Bài viết cuối: 26-09-08, 22:35
  5. Audition-nhịp điệu cuộc sống.
    By Dani in forum Ăn Uống Vui Chơi Khác
    Trả lời: 12
    Bài viết cuối: 02-03-08, 00:07

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn