Cho những tình yêu thay đổi ...
Tôi không còn yêu biển. Tôi vẫn thích ngồi bình yên ngắm đàn hải âu bay lượn, vẫn thích nghe tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ đá, vẫn thích để chân trần thả bộ dọc theo bờ biển, vẫn thích cảm giác được gió biển vờn trên da thịt, vẫn thích nhìn mặt biển bao la để thấy mình nhỏ bé làm sao, vẫn thích biển bây giờ nhưng đã không còn yêu biển như ngày xưa. Tôi muốn chờ, chờ cảm giác hương biển mặn nồng ẩn trong từng cơn gió ngấm sâu vào tim _ bồi hồi; chờ dịp nghe tiếng hát của biển với những cung đàn nhấp nhô theo sóng _ thổn thức (mỗi bờ biển tôi từng đi qua là mỗi giọng ca mang âm hưởng hoàn toàn khác nhau, chúng hay đến không ngờ, tiếc là bây giờ, tôi chỉ còn nghe những âm thanh không màu sắc); chờ lúc thấy lòng biển mở ra từng trang sách và kể tôi nghe các câu chuyện thần tiên _ ngỡ ngàng; chờ khi chạy đến bên biển với nụ cười trên môi, tôi biết biển sẽ vui mừng chào đón tôi như một người bạn cũ _ sung sướng. Và rồi, tôi sẽ lại yêu biển ...
Tôi không còn yêu mưa. Từ một chút sợ hãi, một chút ngại ngùng, một chút gì đó mơ hồ không rõ, tôi đã tập quên tình yêu đó. Bắt chước nhiều người, tôi không để đầu trân đi bộ dưới mưa. Bắt chước nhiều người, tôi nép mình dưới hiên chờ mưa tạnh. Bắt chước nhiều người, tôi trốn trong nhà, ngồi xem tivi cố quên tiếng mưa rơi réo rắt ngoài sân. Bắt chước nhiều người, tôi nhìn mưa như thể đó chỉ là những-giọt-nước-bình-thường. Tôi buộc phải chờ, chờ cảm xúc có dịp thăng hoa trở lại để được tắm mưa và thấy tim mình đang rộn rã hát, để được nhìn trời sau màn mưa trong trẻo, để được hứng mưa trên tay và nghe những-giọt-âm-thanh rơi, để được tẩy sạch tâm hồn và nhìn mình tinh khiết như xưa. Và rồi, tôi sẽ lại yêu mưa ...
Tôi không còn yêu bình minh. Tôi vẫn nhớ rõ những ngày lang thang một mình ngoài biển đợi ngắm cảnh mặt trời lên, những lần đầu tiên ấy, cảm giác rất hứng khởi và cảnh vật thực sự tuyệt đẹp. Tôi đã yêu khoảnh khắc khi vòng lửa của vầng thái dương chạm vào đường chân trời ở tít ngoài khơi tạo thành một đoạn hào quang chói lọi. Khoảnh khắc đó trôi qua chưa tới một giây và có thể trong mắt nhiều người nó không hề tồn tại nhưng trong mắt tôi, đó mới chính là cái xứng đáng với tên gọi "bình minh", chính là lằn ranh mỏng manh phân cách dòng thời gian vô hình bởi trước nó vẫn là đêm và sau nó đã là ngày. Tiếc là lớn dần lên, tôi nghe và đọc quá nhiều lời ca tụng bình minh của những người khác, tôi thất bại khi để chúng làm "khoảnh khắc bình minh trong tôi" nhạt nhoà dần và tan mất vào một vật thể to lớn, đẹp đẽ nhưng hoàn toàn xa lạ nào đó. Tôi đang chờ, chờ một lần "tóm" được khoảnh khắc ấy để thói quen ngày xưa của tôi có thể bắt đầu "theo một lối cũ". Và rồi, tôi sẽ lại yêu bình minh...
Tôi không còn yêu đêm. Lúc còn bé, tôi luôn ngủ dưới ánh đèn, ngủ ngoài phòng khách, ngủ trước máy truyền hình đang hoạt động, tôi bị bệnh sợ bóng tối. Và để chiến thắng căn bệnh đó, tôi phải tìm ra giải pháp hữu hiệu; không thể trông cậy hoàn toàn vào trợ lực bên ngoài vì dù có vật sáng dẫn đường một phần cơ thể tôi vẫn di chuyển trong bóng tối và như thế cảm giác sợ hãi thực sự không mất đi; chỉ còn cách tự bản thân tôi phải là ánh sáng. Lúc nỗi sợ không còn là khi tình yêu xuất hiện, tôi nhìn sự vật bằng đôi mắt sáng và đã yêu đêm trong những hình ảnh hiện hữu rõ ràng với cảm xúc trinh nguyên như mối tình đầu. Nhưng thời gian trôi, con người thay đổi, đến một ngày, tôi chợt nhận ra mình thôi không phát sáng nữa và ngỡ ngàng thấy mình bị quăng ngược vào bóng tối với nỗi sợ hãi tăng gấp đôi. Tôi chiến đấu lần thứ hai và quyết định ghi tên mình như bằng hữu của đêm. Có đôi mắt của mèo và lỗ tai cú vọ, tôi lắng nhịp âm thanh và tập nghe tiếng đêm bằng chính trái tim mình. Tôi yêu đêm thêm lần nữa, yêu tiếng côn trùng rả rích, yêu tiếng lá khe khẽ trở mình trong giấc ngủ, yêu tiếng thời gian gõ bước trên đường, yêu cuộc sống về đêm vẫn chảy âm thầm mà mãnh liệt, yêu cả những âm thanh "kỳ lạ" một thời làm tôi sợ hãi nhưng hoá ra chỉ là trò đùa của gió và nhất là yêu những lúc tĩnh tâm ngồi xoi mói bản thân từ mọi góc độ. Tình yêu ấy đang xa dần và dường như căn bệnh cũ muốn tái phát. Tôi chưa biết mình sẽ chiến đấu ra sao, bởi vì tôi vẫn đang chờ, chờ một quyết định. Và rồi, tôi sẽ lại yêu đêm ...
Tôi không còn yêu hoa. Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi không thể yêu hoa đơn sơ như thuở nào và sẽ thật phũ phàng nếu chọn yêu theo cách hững hờ không trọn vẹn. Cho nên, tôi sẽ chờ, chờ khi đoá cúc dại e ấp trở thành hoa xuyến chi, khi chùm mắc cỡ thôi ngại ngùng vươn mình đứng cạnh cây trinh nữ, khi cánh lay-ơn không còn nhàu nhĩ mà bén nhọn như hình lưỡi kiếm, khi hoa sói khoác lên mình vẻ đẹp huyền thoại của hoa sao nhái, khi mỗi loài hoa thỏ thẻ tôi nghe câu chuyện đời chúng và khi từng cánh hoa dại nhỏ bé bên đường đều có một cái tên. Và rồi, tôi sẽ lại yêu hoa.
Tôi không còn yêu trăng. Chính xác là tôi không thể yêu hình ảnh trăng u mờ đang vô vọng soi sáng bầu trời mỗi đêm, không thể yêu sự tịnh mịch trong ánh mắt trăng nhìn tôi mỗi tối, không thể yêu khi ánh trăng trong lòng tôi đã tắt. Tôi chờ ngày lên núi tắm mình trong trăng, chờ ngày xuống biển ngắm cảnh trăng treo, chờ ngày vào rừng sánh bước cùng trăng, chờ ngày ra ngõ thấy trăng mĩm cười. Và rồi, tôi sẽ lại yêu trăng ...
Tôi nhất định không phải đợi lâu vì giây phút tôi mong đang ở rất gần. Và rồi, tôi sẽ lại yêu bằng tình yêu mãnh liệt của buổi ban đầu.
o O o
Và tôi yêu...