+ Reply to Thread
Trang 1 của 6 1 2 3 ... CuốiCuối
Kết quả 1 tới 10 của 59

Chủ đề: Những câu chuyện và bài học ý nghĩa cuộc sống

  1. #1
    Ngày tham gia
    20-06-07
    Bài viết
    64

    Mặc định Những câu chuyện và bài học ý nghĩa cuộc sống

    Duong den thanh cong!!!
    Ít ai biết rằng Robert Frost, nhà thơ nổi tiếng của Mỹ, người đã 4 lần đoạt giải "Nhà thơ xuất sắc nhất trong năm", người có tác phẩm được xuất bản và phát hành trên 22 thứ tiếng, đã phải miệt mài lao động và sáng tác trong âm thầm lặng lẽ suốt 25 năm. Hai mươi lăm năm sống ẩn dật vô danh, không ai biết đến, để rồi trở thành một nhà thơ tiếng tăm lừng lẫy trên văn đàn của thế giới. Điều đó đòi hỏi phải có một nghị lực phi thường và lòng đam mê tột cùng mới có thể làm được!

    Albert Einstein đã từng phát biểu:
    "Tôi tư duy từ ngày này sang ngày khác, từ tháng này qua tháng khác, và từ năm này sang năm khác. 99 lần tôi kết luận sai, và đến lần thứ 100 thì tôi đúng".

    Sau Thế chiến thứ 2, phóng viên chiến trường William Shirer quyết định trở thành nhà văn chuyên nghiệp. Ông đi nhiều nơi, thu thập nhiều tài liệu và viết rất hăng say trong 12 năm. Nhưng thật không may, sách của ông bán rất chậm. Sách bán ế ẩm, lại chi phí nhiều cho những lần đi thực tế, William gần như khánh kiệt. Thế nhưng, ông vẫn không nản lòng, vẫn say mê viết và in sách. Tập bản thảo mới dày gần 1200 trang đã hoàn thành nhưng không ai trong số bạn bè, nhà xuất bản, biên tập viên ủng hộ ông. Và cũng không ai có thể ngờ rằng sau này cuốn "Những thăng trầm của cuộc sống", trong lần phát hành đầu tiên đã chiếm ngay vị trí đầu bảng trong bảng xếp hạng "10 quyển sách bán chạy nhất trong năm".

    Với danh ca Luciano Pavarotti thì thời gian chính là người bạn đồng hành thân thiết nhất. Sau khi tốt nghiệp đại học, Pavarotti rất phân vân không biết nên theo nghề giáo viên đã học, hay trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp. Anh đã hỏi xin ý kiến của cha mình. Cha của Pavarotti trả lời:
    "Con trai, nếu cùng một lúc con muốn ngồi trên cả hai chiếc ghế, thì con sẽ rơi giữa hai chiếc ghế đó. Đừng bao giờ quên rằng con chỉ có thể ngồi trên một chiếc ghế mà thôi!".
    Những lời nói của cha đã tiếp thêm sức mạnh cho Pavarotti. Anh quyết định chọn nghề ca hát. Phải mất thêm 2 năm học thanh nhạc, rồi 7 năm hát ở các tụ điểm, sân khấu nhỏ với món tiền cát-sê ít ỏi, Pavarotti mới chính thức được đứng trên sân khấu trong nhà hát lớn của thành phố. Và ông đã thành công với sự lựa chọn của mình.

    Nhà sản xuất phim hoạt hình nổi tiếng Walt Disney nhớ lại thất bại cay đắng của những ngày đầu vào nghề, khi bị ông chủ tòa soạn báo sa thải vì khả năng sáng tạo kém:
    "Khi đó tôi mới 21 tuổi, không tiền bạc, không danh vọng. Tôi gần như sụp đổ khi ngày nào cũng phải ngủ trên chiếc sô-pha rách tươm, ăn mãi một món khoai tây nghiền và phải sống trong căn nhà ổ chuột".
    Walt Disney đã sống như vậy trong suốt một thời gian dài, để chúng ta, và cả thế hệ con cháu chúng ta, được những trận cười nắc nẻ trước những bộ phim hoạt hình vui tươi, sinh động và đầy tính sáng tạo của ông.

    "Thất bại là cơ hội để khởi đầu cho sự thành công" là câu nói nổi tiếng của nhà sản xuất xe hơi lừng danh Henry Ford. Ông đã nghiệm ra được điều đó sau lần sáng chế chiếc xe đầu tiên mà không có bộ phận thắng; hay như lần ông sản xuất một chiếc xe đời mới ngay trong xưởng xe của nhà mình, nhưng chiếc xe không tài nào chạy ra khỏi xưởng, trừ phi phải đục tường, vì chiếc xe lớn hơn cửa ra vào. Nếu có dịp đến tham quan xưởng sản xuất xe của Henry Ford ở Greenfield, bạn sẽ nhìn thấy vẫn còn một mảng trống to trên tường.

    Khi thấy Arthur Rubensten, nghệ sĩ piano nổi tiếng, cứ đàn đi đàn lại một bản nhạc cũ rích mỗi ngày, người học trò liền hỏi:
    - Con vẫn chưa hiểu tại sao thầy vẫn cứ miệt mài tập luyện bản nhạc ấy trong khi tiếng đàn của thầy đã vô cùng tuyệt vời?
    Rubensten điềm đạm trả lời:
    - Vì ta muốn tiếng đàn của ta thăng hoa, thanh thoát và du dương hơn. Ta muốn người nghe cảm nhận được tình cảm của ta qua bản nhạc xưa cũ này!

    Đối với các diễn viên kịch nói thì chất giọng – hay còn gọi là đài từ - là điều quan trọng nhất. Trong số các diễn viên nổi tiếng của thế giới thì James Earl Jones được mệnh danh là 1 trong 10 người có đài từ đẹp nhất.
    Để có được danh hiệu này, James đã phải đấu tranh rất vất vả mới khắc phục được bệnh nói lắp của mình. Suốt thời đi học, James nói chuyện, giao tiếp với bạn bè, thầy cô bằng những mẩu giấy chi chít chữ. Cậu bé James ngày ấy đã vô cùng đau khổ khi thường xuyên bị bạn bè trêu chọc. Thế nhưng, với sự giúp đỡ nhiệt tình của một cô giáo, James đã miệt mài rèn luyện để đạt được những thành công vang dội như ngày hôm nay.

    Charles Darwin đã trăn trở và tự dằn vặt bản thân vì sự bất lực của mình khi liên tục phải chứng kiến người thân chịu đựng những vật vã, đau đớn vì bệnh tật. Ông quyết định tập trung vào việc nghiên cứu nguồn gốc sự sống con người. Những nghiên cứu của ông đã đóng góp rất lớn trong lĩnh vực y học.

    Tiến sĩ Benjamin Bloom của trường Đại học Chicago, đã có 5 năm nghiên cứu những sinh hoạt cũng như mối quan hệ xã hội trong cuộc sống hàng ngày của các nhân vật nổi tiếng thuộc hơn 20 lĩnh vực khác nhau như: hội họa, âm nhạc, thể thao, khoa học, kinh tế, giáo dục, … để tìm ra những đặc điểm vượt trội quyết định sự thành công của những con người này. Cuối cùng, ông kết luận:
    "Mọi người thường nghĩ rằng những người nổi tiếng là những con người siêu việt, tuyệt vời với khả năng thiên phú. Sự thật họ cũng là những con người bình thường như chúng ta. Nhưng điều làm họ thành công và chúng ta có thể học hỏi chính là niềm say mê công việc, sự lao động hết mình và sự kiên trì đến không ngời. Ở họ, niềm đam mê nghề nghiệp còn lớn hơn cả chính bản thân, và họ rèn luyện kiên trì không biết mệt mỏi. Một vận động viên bơi lội có thể lặn dưới nước suốt 2 tiếng đồng hồ; một nhạc công piano mỗi ngày ngồi tập đàn nhiều giờ liền trong suốt 17 năm… Bất cứ ai cũng có thể đạt đến đỉnh vinh quang, chỉ cần chúng ta nuôi dưỡng quyết tâm cao độ và tinh thần học hỏi, lao động nghiêm túc
    ...Never put off untill tomorrow what you can do today...

  2. #2
    Ngày tham gia
    20-06-07
    Bài viết
    64

    Mặc định

    Cho em lam vo anh nhe!
    A Feng là một cô gái vốn dĩ có khó đi lại do chân của cô bị tật nguyền. Những năm tháng tuổi thơ cô thường ngồi ở ngoài cửa sổ ngắm lũ trẻ khác nô đùa. Cô luôn bị cô hoạnh một mình do tậ bẩm sinh mà trời đã trao cho cô. Có một mùa hè vào năm cô
    lên tám khi bên nhà làng xóm của cô có người thân từ trên thành phố xuống chơi. Đi theo họ còn có một cậu bé, cậu bé này lớn hơn cô bé năm tuổi. Do đối với trẻ con thì tuổi tác không quan trọng mấy vì vậy mà hai người nô đùa rất hồn nhiên và vui
    vẻ bên nhau. Cả hai người đã cùng trèo đèo lội suối, cùng nhau vui đùa từ sáng đến tối. Những lúc bất đồng cậu bé không hề nói những lời thô tục vì cậu ta niệm rằng luôn nhường đường cho con gái.

    Cậu bé là người đấu tiên đem một con chuồn chuồn đến tặng và đặt vào lòng bàn tay cô bé, là người đầu tiên trong đời đưacô bé đến ven sông, là người đầu tiên kể chuyện cho cô bé, là người đầu tiên nói rằng chân cô bé có thể chữa khỏi.Có thể coi
    là người đầu tiên quan tâm đến cô và cũng là người cuối cùng. Mọi việc khó nói nhất của cô bé đều được bày tỏ thoải mái với cậu bé. Mùa hè đó trôi qua và gia đình cậu bé phải trở về thành phố. Cô bé tràn đầy nước mắt tiễn đưa cậu bé. Và trong lúc đó cô bé thì thầm nhỏ bên tai cậu bé : "Nếu chân em lành rồi, em sẽ gả về nhà anh nhé". Cậu bé gật gật đầu.

    Thoáng chốc đã được mười hai năm trôi qua. Cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành một đấng nam nhi. Cậu ta là chủ một quán cafe và đã có đính ước.Cuộc sống cũng bình thường và rất ảm đạm. Có một ngày nọ cậu nghe được trong điện thoại giọng nói mộtcô gái chân cô đã chữa được lành rồi. Cô ta đã đến thành phố được một thời gian rồi nhưng cậu bé vẫn không nhận ra cô gái đó là ai. Cậu ta đã sớm quên đi cậu chuyện đồng thoại của mùa hè năm đó, đã quên đi bộ mặt trắng xanh của cô bé ngày nào. Càng quên đi lời hẹn ước ngày nào với cô bé. Nhưng cậu ta vẫn giữ cô bé ở lại và để cô bé giúp đỡ trong tiệm cafe. Anh ta phát hiện ra rằng cứ mỗi khi trời trở đông hầu như cô gái đó rất trầm lặng nhưng cậu ta không có nhiều thời gian để quan tâm cô gái. Vị hôn thê anh ta có con với ngườikhác. Anh ta vừa giận dữ vừa xấu hổ,hai cái đan xen lẫn nhau. Anh ta buông xuôi mọi việc, vứt bỏ những đồ đạc chuẩn bịcho hôn lễ, suôt ngày say xỉn, hay cau có và nóng tính. Mọi người thân trong gia đình đếu tránh xa với cậu khiến cuộc sốngcàng trở nên vô nghĩa với cậu ta. Không lâu sau cậu ta bị ốm nặng.Trong thời gian này, cô gái luôn nhất mực bên cạnh anh ta, chăm sóc cho anh ta.Khoan dung cho những lúc anh ta say xỉn đánh nhau.Mộtmình gánh vác công việc ở quán cafe. Cô đã học được nhiều điều, cô gấy hốc hác hẳn đi nhưng trong mắt mọi thứ vẫn như làvui vẻ.

    Nửa năm sau, cuối cùng sức khỏe anh ta cũng hồi phục. Anh ta chỉ biết cảm kích trước tất cả những gì cô gái đã làm. Anh ta tặng cửa tiệm đo cho cô gái. Nhưng cô gái chỉ nhận có một nửa cửa hàng và để một nửa cho anh ta làm chủ. Cô sẽ giúp
    chăm coi tiệm.Tinh thần anh ta dần dần phấn khởi lên, toàn tâm coi cô gái như người bạn tốt vậy, tâm sự với cô gái,vẫn như xưa cô gái trầm lặng lắng nghe những gì anh ta nói. Anh ta đâu biết cô gái nghĩ gì,anh ta chỉ muốn có bạn để lắng nghe những gì anh ta nói. Cứ như thế vài năm trôi qua, anh ta cũng có kết thêm vài cô bạn gái nhưng đều không thành.Anh ta không còn cảm giác nữa. Cô gái cũng vậy, nhất mực độc thân. Anh ta phát hiện ra rằngcô gái rất trang nhã, thanh lịch, dáng thướt tha trời phú cho. Và không thiếu người theo đuổi cô gái, anh ta cười cô gái và nói cô đòi hỏi cao quá. Cô gái chỉ cười lại.

    Vào một ngày Đông nọ, anh ta cảm thấy chán với cái không khí bình thản này và quyết định ra đi, đem theo hộ chiếu, giao lại toàn bộ cửa hàng cho cô gái. Cô gái không hề phản đối, chỉ nói sẽ bảo quản cửa tiệm giúp anh ta đợi anh ta quay về.
    Những ngày phiêu bạt nơi đất khách quê người thật gian nan nhưng cũng trong những ngày tháng gian nan đó anh ta tìm được niềm vui khi được rộng mở đôi mắt trước thế giới, trải qua đủ mọi thứ buồn đau. Anh ta bỗng nhiên phát hiện bất kể khi ốm đau hay khỏe mạnh, nghèo cùng hay giàu sang, như ý hay không như ý người luôn bên cạnh anh ta chỉ có cô gái. Những lúc hành tung anh ta không rõ ràng thì những bức thư của cô luôn là niềm hậu thuẫn cho anh.Từng câu từng chữ thật là ấm áp biết bao.Anh ta nghĩ đã đến lúc quay trở về.

    Về nhà anh ta cảm động trước tấm lòng chịu khó của cô gái trong chuyện nhà cửa cũng như cửa hàng. Những vật dụng của anh ta đều được bảo quản cẩn thận để chờ đợi ngày anh về. Anh ta gọi to tên cô gái nhưng không ai trả lời.Tiệm đã được sang tên chủ khác, người chủ nói với anh ta rằng cô ta đã qua đời do bệnh được nửa năm. Ông chủ chuyển ý của cô gái rằng cô đã cố tìm tung tích anh ta và đưa cho anh ta vài trăm bức thư. Vì anh ta quản lý mọi sự việc ở cửa hàng vì anh ta chăm non nhà cửa đợi anh ta về. Ông ta đưa cho anh ta một hộp quà trong đo có một con chuồn chuồn và còn một cuộn băng ghi âm ghi giọng cô gái lúc hấp hối. Giọng nói vang lên hình ảnh giọng nói cô bé hồi nhỏ : "Em làm vợ anh được không?"

    Trôi qua mười hai năm cuộc đời cô ta vẫn giống cô bé nhỏ hồi đó, tiếng khóc thút thít. Không ai biết rằng có những lúc một cô gái dùng cả đời mình để nói một câu đơn giản như thế này
    ...Never put off untill tomorrow what you can do today...

  3. #3
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    260

    Mặc định

    Mình thì thích 2 câu nói này

    "Thiên tài thì 1% là bẩm sinh, 99% là mồ hôi "

    Trong 1 lần làm thì nghiệm để chế tạo bóng điện (hinh như vậy) Thomas Edison đã thử qua rất nhiều lần mà ko tài nào tìm được nguyên liệu hợp lý để làm dây tóc bóng đèn ông đã nói là : "mặc dù tôi chưa tìm ra được cách để thành công nhưng ít ra tôi cũng đã tìm được cả ngàn cách để chắc chắn ko thành công "
    Last edited by shiva; 21-06-07 at 17:33.
    Ở đâu có ăn chơi.............Ở đó có Shiva........Click here to enlarge

  4. #4
    Ngày tham gia
    08-06-07
    Bài viết
    3,346
    My Mood
    Lonely

    Mặc định

    Có chắc là Einstein tìm cách làm dây tóc bằng đèn không đới ??
    -------------------------------------------------------------
    Try My Best...............

  5. #5
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    260

    Mặc định

    Hix, thì em đã nói là em ko nhớ rồi mờ Click here to enlarge. Có gì thì anh sửa lại hộ em cái Click here to enlarge
    Ở đâu có ăn chơi.............Ở đó có Shiva........Click here to enlarge

  6. #6
    Ngày tham gia
    11-06-07
    Bài viết
    1,276
    My Mood
    Lurking

    Mặc định

    Shiva nhầm ròi. Ko phải Einstein đâu mà là anh TE đấy! Click here to enlarge

    Click here to enlarge Được post bởi shiva Click here to enlarge
    Mình thì thích 2 câu nói này

    "Thiên tài thì 1% là bẩm sinh, 99% là mồ hôi "

    Trong 1 lần làm thì nghiệm để chế tạo bóng điện (hinh như vậy) Albert Einstein đã thử qua rất nhiều lần mà ko tài nào tìm được nguyên liệu hợp lý để làm dây tóc bóng đèn ông đã nói là : "mặc dù tôi chưa tìm ra được cách để thành công nhưng ít ra tôi cũng đã tìm được 99 cách để chắc chắn ko thành công "

  7. #7
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    260

    Mặc định

    icon "po tay + té xỉu "
    Ở đâu có ăn chơi.............Ở đó có Shiva........Click here to enlarge

  8. #8
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    1,489

    Mặc định

    Click here to enlarge Được post bởi shiva Click here to enlarge
    Mình thì thích 2 câu nói này

    "Thiên tài thì 1% là bẩm sinh, 99% là mồ hôi "

    Trong 1 lần làm thì nghiệm để chế tạo bóng điện (hinh như vậy) Albert Einstein đã thử qua rất nhiều lần mà ko tài nào tìm được nguyên liệu hợp lý để làm dây tóc bóng đèn ông đã nói là : "mặc dù tôi chưa tìm ra được cách để thành công nhưng ít ra tôi cũng đã tìm được 99 cách để chắc chắn ko thành công "
    Hí hí, Click here to enlarge

    Đúng là T.Edison rồi, nhưng là Thomas Edison cơ. Suốt bao năm trời sang châu Phi để tìm tre làm tóc bóng đèn, ông đã có hàng ngàn cách không thành công cơ, chứ không phải chỉ 99 đâu.

  9. #9
    Ngày tham gia
    14-06-07
    Địa điểm
    Ha Noi
    Bài viết
    165

    Mặc định

    Click here to enlarge Được post bởi mokulsha Click here to enlarge
    Cho em lam vo anh nhe!
    A Feng là một cô gái vốn dĩ có khó đi lại do chân của cô bị tật nguyền. Những năm tháng tuổi thơ cô thường ngồi ở ngoài cửa sổ ngắm lũ trẻ khác nô đùa. Cô luôn bị cô hoạnh một mình do tậ bẩm sinh mà trời đã trao cho cô. Có một mùa hè vào năm cô
    lên tám khi bên nhà làng xóm của cô có người thân từ trên thành phố xuống chơi. Đi theo họ còn có một cậu bé, cậu bé này lớn hơn cô bé năm tuổi. Do đối với trẻ con thì tuổi tác không quan trọng mấy vì vậy mà hai người nô đùa rất hồn nhiên và vui
    vẻ bên nhau. Cả hai người đã cùng trèo đèo lội suối, cùng nhau vui đùa từ sáng đến tối. Những lúc bất đồng cậu bé không hề nói những lời thô tục vì cậu ta niệm rằng luôn nhường đường cho con gái.

    Cậu bé là người đấu tiên đem một con chuồn chuồn đến tặng và đặt vào lòng bàn tay cô bé, là người đầu tiên trong đời đưacô bé đến ven sông, là người đầu tiên kể chuyện cho cô bé, là người đầu tiên nói rằng chân cô bé có thể chữa khỏi.Có thể coi
    là người đầu tiên quan tâm đến cô và cũng là người cuối cùng. Mọi việc khó nói nhất của cô bé đều được bày tỏ thoải mái với cậu bé. Mùa hè đó trôi qua và gia đình cậu bé phải trở về thành phố. Cô bé tràn đầy nước mắt tiễn đưa cậu bé. Và trong lúc đó cô bé thì thầm nhỏ bên tai cậu bé : "Nếu chân em lành rồi, em sẽ gả về nhà anh nhé". Cậu bé gật gật đầu.

    Thoáng chốc đã được mười hai năm trôi qua. Cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành một đấng nam nhi. Cậu ta là chủ một quán cafe và đã có đính ước.Cuộc sống cũng bình thường và rất ảm đạm. Có một ngày nọ cậu nghe được trong điện thoại giọng nói mộtcô gái chân cô đã chữa được lành rồi. Cô ta đã đến thành phố được một thời gian rồi nhưng cậu bé vẫn không nhận ra cô gái đó là ai. Cậu ta đã sớm quên đi cậu chuyện đồng thoại của mùa hè năm đó, đã quên đi bộ mặt trắng xanh của cô bé ngày nào. Càng quên đi lời hẹn ước ngày nào với cô bé. Nhưng cậu ta vẫn giữ cô bé ở lại và để cô bé giúp đỡ trong tiệm cafe. Anh ta phát hiện ra rằng cứ mỗi khi trời trở đông hầu như cô gái đó rất trầm lặng nhưng cậu ta không có nhiều thời gian để quan tâm cô gái. Vị hôn thê anh ta có con với ngườikhác. Anh ta vừa giận dữ vừa xấu hổ,hai cái đan xen lẫn nhau. Anh ta buông xuôi mọi việc, vứt bỏ những đồ đạc chuẩn bịcho hôn lễ, suôt ngày say xỉn, hay cau có và nóng tính. Mọi người thân trong gia đình đếu tránh xa với cậu khiến cuộc sốngcàng trở nên vô nghĩa với cậu ta. Không lâu sau cậu ta bị ốm nặng.Trong thời gian này, cô gái luôn nhất mực bên cạnh anh ta, chăm sóc cho anh ta.Khoan dung cho những lúc anh ta say xỉn đánh nhau.Mộtmình gánh vác công việc ở quán cafe. Cô đã học được nhiều điều, cô gấy hốc hác hẳn đi nhưng trong mắt mọi thứ vẫn như làvui vẻ.

    Nửa năm sau, cuối cùng sức khỏe anh ta cũng hồi phục. Anh ta chỉ biết cảm kích trước tất cả những gì cô gái đã làm. Anh ta tặng cửa tiệm đo cho cô gái. Nhưng cô gái chỉ nhận có một nửa cửa hàng và để một nửa cho anh ta làm chủ. Cô sẽ giúp
    chăm coi tiệm.Tinh thần anh ta dần dần phấn khởi lên, toàn tâm coi cô gái như người bạn tốt vậy, tâm sự với cô gái,vẫn như xưa cô gái trầm lặng lắng nghe những gì anh ta nói. Anh ta đâu biết cô gái nghĩ gì,anh ta chỉ muốn có bạn để lắng nghe những gì anh ta nói. Cứ như thế vài năm trôi qua, anh ta cũng có kết thêm vài cô bạn gái nhưng đều không thành.Anh ta không còn cảm giác nữa. Cô gái cũng vậy, nhất mực độc thân. Anh ta phát hiện ra rằngcô gái rất trang nhã, thanh lịch, dáng thướt tha trời phú cho. Và không thiếu người theo đuổi cô gái, anh ta cười cô gái và nói cô đòi hỏi cao quá. Cô gái chỉ cười lại.

    Vào một ngày Đông nọ, anh ta cảm thấy chán với cái không khí bình thản này và quyết định ra đi, đem theo hộ chiếu, giao lại toàn bộ cửa hàng cho cô gái. Cô gái không hề phản đối, chỉ nói sẽ bảo quản cửa tiệm giúp anh ta đợi anh ta quay về.
    Những ngày phiêu bạt nơi đất khách quê người thật gian nan nhưng cũng trong những ngày tháng gian nan đó anh ta tìm được niềm vui khi được rộng mở đôi mắt trước thế giới, trải qua đủ mọi thứ buồn đau. Anh ta bỗng nhiên phát hiện bất kể khi ốm đau hay khỏe mạnh, nghèo cùng hay giàu sang, như ý hay không như ý người luôn bên cạnh anh ta chỉ có cô gái. Những lúc hành tung anh ta không rõ ràng thì những bức thư của cô luôn là niềm hậu thuẫn cho anh.Từng câu từng chữ thật là ấm áp biết bao.Anh ta nghĩ đã đến lúc quay trở về.

    Về nhà anh ta cảm động trước tấm lòng chịu khó của cô gái trong chuyện nhà cửa cũng như cửa hàng. Những vật dụng của anh ta đều được bảo quản cẩn thận để chờ đợi ngày anh về. Anh ta gọi to tên cô gái nhưng không ai trả lời.Tiệm đã được sang tên chủ khác, người chủ nói với anh ta rằng cô ta đã qua đời do bệnh được nửa năm. Ông chủ chuyển ý của cô gái rằng cô đã cố tìm tung tích anh ta và đưa cho anh ta vài trăm bức thư. Vì anh ta quản lý mọi sự việc ở cửa hàng vì anh ta chăm non nhà cửa đợi anh ta về. Ông ta đưa cho anh ta một hộp quà trong đo có một con chuồn chuồn và còn một cuộn băng ghi âm ghi giọng cô gái lúc hấp hối. Giọng nói vang lên hình ảnh giọng nói cô bé hồi nhỏ : "Em làm vợ anh được không?"

    Trôi qua mười hai năm cuộc đời cô ta vẫn giống cô bé nhỏ hồi đó, tiếng khóc thút thít. Không ai biết rằng có những lúc một cô gái dùng cả đời mình để nói một câu đơn giản như thế này
    Không thích câu chuyện này Click here to enlargeClick here to enlargeClick here to enlarge

  10. #10
    Ngày tham gia
    08-06-07
    Bài viết
    3,346
    My Mood
    Lonely

    Mặc định

    Hiện thực đơn giản và phũ hơn nhiều em Akira à

    NHÂN CHUYỆN CHỊ THỎ BÔNG
    Thảo Hảo - Phan Thị Vàng Anh

    Anh trai tôi, vợ vào Nam công tác mấy ngày. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật nên buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi chơi thể thao đến lúc mệt rủ nhau đi mát-xa.
    Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Câu chuyện Chị Thỏ Bông:

    Chị Thỏ Bông có chồng là anh Thỏ Bông. Một hôm chị Thỏ Bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh Thỏ Trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh Thỏ Trắng bảo, muốn biết thì ở lại đây đêm nay. Chị Thỏ Bông đành ở lại.
    Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh Thỏ Nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh Thỏ Nâu nói, muốn biết thì ở lại đây đêm nay. Chị Thỏ Bông cắn răng ở lại đấy một đêm.
    Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh Thỏ Đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh Thỏ Đen cũng nói, muốn biết thì ở lại đây đêm nay. Chị tặc lưỡi ở lại.

    Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh Thỏ Bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.

    Cô mát-xa đố: Em đố anh, con của chị Thỏ Bông sẽ có màu gì?
    Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông..., mãi cũng sai, đành hỏi cô.
    Cô bảo: Muốn biết thì ở lại đây đêm nay.
    Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.

    *
    Thưa chị em phụ nữ,
    Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông.
    Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình. Nghe như một châm ngôn.

    Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị Thỏ Bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy.
    Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa.
    Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác.
    Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác.
    Bởi vì các chị quá hiền,
    Bởi vì các chị quá dữ,
    Bởi vì các chị quá ngăn nắp,
    Bởi vì các chị quá bừa bộn...
    Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi.
    Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.

    Thưa anh em phái mạnh

    Các chị dễ rơi vào tình huống chị Thỏ Bông hơn các anh

    Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế bàn thờ của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì...

    Luôn có những người khác mà chị không biết

    Chị Thỏ Bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh Thỏ Bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế.
    Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.
    Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông.
    Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa.
    Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.

    Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị
    Chị Thỏ Bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh Thỏ Bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình Thỏ Bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị Thỏ Bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị Thỏ Bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh Thỏ Bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình.


    Tóm lại:
    Sau vụ việc chị Thỏ Bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ?

    Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.
    Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi sử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.
    -------------------------------------------------------------
    Try My Best...............

+ Reply to Thread

Similar Threads

  1. Những bài hát kể chuyện
    By the way in forum Nhạc Nhẽo
    Trả lời: 12
    Bài viết cuối: 14-11-09, 18:31
  2. Những qui luật vàng cho cuộc sống
    By HươngTechland in forum Văn Hóa - Văn Nghệ - Văn Gừng
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 13-11-09, 11:46
  3. Những tấm ảnh kể chuyện
    By Xung nhi in forum Ảnh Ọt
    Trả lời: 2
    Bài viết cuối: 22-08-09, 10:49
  4. Những câu chuyện về gia đình và thời thơ ấu...
    By Thư_Chocolate in forum Văn Hóa - Văn Nghệ - Văn Gừng
    Trả lời: 18
    Bài viết cuối: 26-09-08, 22:35
  5. Audition-nhịp điệu cuộc sống.
    By Dani in forum Ăn Uống Vui Chơi Khác
    Trả lời: 12
    Bài viết cuối: 02-03-08, 00:07

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn