+ Reply to Thread
Trang 1 của 2 1 2 CuốiCuối
Kết quả 1 tới 10 của 13

Chủ đề: Những bài hát kể chuyện

  1. #1
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    5,357
    My Mood
    Cheeky

    Mặc định Những bài hát kể chuyện

    Có những ngày mà list của WMP mặc dù plays randomly nhưng đến một bài hát/bản nhạc vu vơ lại làm mình khựng lại.

    Có thể vì giai điệu dù đã rất quen nhưng đột nhiên trở nên quyến rũ khác thường.

    Có thể vì lời bài hát tự nhiên hợp với mood một cách ngoài mong đợi.

    Có thể chẳng vì lí do gì cả.
    ...

    thì những gì như thế có thể chất vào đây - Songs of the Day.

    Click here to enlarge
    Click here to enlarge memory is a wonderful thing,
    if you don't have to deal with the past
    Click here to enlarge

  2. #2
    Ngày tham gia
    10-06-07
    Bài viết
    398

    Mặc định Nhạc Trịnh Công Sơn và kí ức về ngôn ngữ quê hương

    4.5.2009 - March_hyacinth
    "Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu."-Trịnh Công Sơn

    Người ta chỉ có thể bứt con người ra khỏi quê hương ...

    Khi những hình hài nhạt nhòa, khi ngôn ngữ trong tôi đã và đang rơi rụng dần, tôi thèm nghe lắm một tiếng mẹ đẻ. Bỗng giật mình tự thấy đến tận giờ mới thấm thía được câu " Nước trôi qua tim, rong đầy trí nhớ" hay là " Hãy yêu nhau đi cho gạch đá có tin vui".

    Lại lập cập và vội vã tìm về những mảnh kí ức đã quá xưa, như người ta lại bắt đầu phát âm những câu nói tiếng Việt sau một thời gian xa cách. Cảm thấy ngượng nghịu, bất lực và đau xót như một phần của mình đang mai một đi mà không sao ngăn giữ được.

    Kí ức về ngôn ngữ tiếng Việt trong tôi đẹp như những ngôn từ nhạc Trịnh, không thật sự là trong sáng, phải nói là đau buồn và mơ hồ như một bức tranh trìu tượng nhưng vẫn tươi tắn, nhẹ nhõm và buồn - cái buồn thật thẳm sâu.

    Cái nhẹ nhõm và tự tại ấy hiển hiện vì dù " từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mơ" thì hãy tình yêu vẫn còn đấy :

    "Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
    Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới "

    Dù rằng đã bao lần tôi thầm hát " tìm em tôi tìm mình hạc xương mai" và " tìm trên non ngàn một cành hoa khôi, một bờ môi thơm, một hồn yếu đuối" ...

    Và em có biết không, khi xưa sống dưới nơm nớp lo sợ mưa bom bão đạn, người ta vẫn cất tiếng tự đáy lòng: " Hãy yêu nhau đi cho gạch đá có tin vui"

    Cho dù tình cảm chỉ là " nước trôi qua tim", sẽ có những bờ môi khác, những vóc hạc xương mai khác thay em, nhưng tôi đã mãn nguyện vì có những ngày nương náu, để được sống và được yêu em.
    Last edited by MyHyec; 07-05-09 at 10:43.

  3. #3
    Ngày tham gia
    10-06-07
    Bài viết
    398

    Mặc định Này ... có nhớ

    4.5.2009 - Sleepless at myHYEC.com Click here to enlarge

    Ngày xưa, đã từng xa lắm, nhạc của Trịnh Công Sơn là một thứ âm nhạc xa xỉ. Xa xỉ bởi vì quá bác học, quá trừu tượng, quá... khó hiểu. Và như thế dù có dành ra bao nhiêu thời gian để lắng nghe, để mò mẫm ca từ thì cũng là một việc làm vô ích. Cố gắng để hiểu, để thích và cuối cùng là để yêu những gì thuộc về cảm nhận đều là hành động kém trí tuệ và vô vọng.

    Ngày xưa, cũng đã từng rất lâu rồi, nhạc của Trịnh Công Sơn là một thứ âm nhạc hơi xa xỉ. Hơi xa xỉ bởi vì tính bác học, trừu tượng của giai điệu làm người ta ngại ngần lắng nghe, để tìm ra nét đẹp giản dị, vốn muôn đời là điều cuối cùng được tôn sùng sau khi tất cả đã mất đi. Nhưng cùng với dòng trôi chảy của thời gian, những lần được/bị người khác làm mình đau (vô tình/hữu ý) đủ để có vài vết thương mà chợt thấy lời bài hát của ông, thi thoảng, cũng ko phải là quá... khó hiểu.
    Hồi ấy, đã ko phải vì sở thích cá nhân mà cố công tìm một tập lời bài hát và rồi cũng đem tặng mất...
    Bây giờ ngẫm lại thấy thật buồn cười. Tại sao lại phải chạy theo sở thích của người khác mà ko tự tại với niềm vui nhỏ bé của chính mình?!? Cố ép mình thích/làm một điều gì đó để giống với người khác chẳng phải là một chuyện quá viển vông hay sao?!?

    Ko biết có còn là ngày xưa ko, nghe/đọc những gì ca ngợi nhạc Trịnh Công Sơn ko còn thấy khó chịu nữa. Ko phải vì thấy âm nhạc của ông hay. Vì nếu ai đó hỏi "hay ở đâu" thì sẽ là câu trả lời nửa vời "cảm thấy thế".
    Nhưng hóa ra, đó lại là câu trả lời gần với bản chất của nó nhất. Vì sao lại thế? Thì đơn giản bởi vì nó là thế thôi. Có thể giải thích được những gì thuộc về tâm hồn, những gì thuộc về cảm nhận ko? Nhạc của ông cứ tự nhiên tồn tại như vậy, nó đơn giản là những trải nghiệm được viết thành bài hát, và đến một lúc nào đó, nó sẽ gần với tâm hồn của mỗi người. Cái "lúc nào đó" thật ra cũng ko đáng để được mong chờ lắm, vì thường nó sẽ là lúc người ta cảm thấy mất mát. Cũng có thể tự coi là may mắn vì chưa đủ tổn thương để hiểu hết những bài hát của ông.

    Sẽ ko bao giờ dám tự khoác lên mình câu "yêu thích nhạc Trịnh Công Sơn"
    nhưng chẳng phải có đôi lần nó đã nói giúp được những tan vỡ đằng sau nụ cười nửa miệng hay sao???

    ...
    Này em xin cứ phụ người
    Này em xin cứ phụ tôi
    Đời sống quanh đây có vạn lời mời
    Đời sống quanh đây tiếng người mừng gọi em vào.
    Đời đã quen với những kiếp xa nhau.
    ...
    Này em có nhớ gì tôi???


    (biết rồi còn hỏi)

  4. #4
    Ngày tham gia
    10-06-07
    Địa điểm
    Bệnh viện
    Bài viết
    452

    Mặc định Một bài hát kể chuyện

    1. Đang nghe “Appassionta” của Secret Garden. Máy tính tự động chuyển sang chế độ chờ, trên màn hình chỉ còn những tia sáng chạy theo các quỹ đạo phiêu du vô định. Tiếng violon da diết đưa tôi vào một không gian yên tĩnh, đem tôi trở về với sự cô độc trong cái góc khuất nhất của tâm hồn. Ba năm trước cũng đã từng như thế, “Appassionata”, cùng với “If You Go Away”, là hai bài nhạc tôi thường nghe trong giai đoạn ôn thi nội trú – cái thời mà chúng ta phải “buộc khăn lên đầu để thể hiện sự quyết tâm” (bắt chước Nobita trong truyện Doremon). Không hiểu sao lại như vậy, nhưng dường như 5 phút tĩnh lặng trong căn phòng tối là một liều thuốc tuyệt vời cho 180 phút tập trung “chiến đấu” sau đó. Lần đầu tiên tôi nghe “Appassionata” là ở HYEC, lớp đội tuyển của Pantherson. Một bản mix nhanh hơn và dường như khó cảm nhận hơn, nhưng cũng đủ khiến tôi đi tìm suốt một tháng sau đó. Hình như phải nhờ anh Hải hay H thì mới kiếm được. Lại nhớ đến HYEC cùng lớp tập nhảy, đến H, đến X,… Đã lâu chưa đi nhảy, lâu chưa nói chuyện với H, X thì còn lâu hơn nữa. Thời gian cứ kéo mỗi chúng ta đi, để ba năm sau, bên ta đã là những niềm vui mới, những đam mê mới, những mối quan hệ mới. Chợt một đêm gặp lại tiếng nhạc dịu dàng thăm thẳm, mới tự thấy cô đơn đến chừng nào. “Có những điều đã mất đi nhưng nhiều điều vẫn còn mãi”…

    2. Anh Q thỉnh thoảng hay bảo “Tụi mày giống hệt mấy mụ đàn bà, trước khi cưới thì chăm chỉ vun vén (cho tình cảm), cưới xong là tự hài lòng, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ lớn lao lắm. Thực ra cuộc sống (tình cảm) lúc này mới bắt đầu”. Ý anh nhắc đến giai đoạn học thi nội trú khổ sở của lũ chúng tôi, cùng cái sự lười biếng của tụi nội trú bây giờ. Thì xã hội vẫn thế, vào lớp 1 thì phải thi, tốt nghiệp tiến sĩ không cần biết “p value” là gì vẫn ổn. Vả lại, ai mà không hiểu tâm lý của “mấy mụ đàn bà”, khi thấy “đời chẳng như là mơ”. Tôi chẳng muốn thanh minh với anh, nhưng tự biết mình đang trải qua những kì thi thầm lặng, những thử thách còn nặng nề hơn trước rất nhiều. Chỉ có điều con đường trước mắt đôi khi quá chông chênh và vô định…

    3. Và trong những lúc cô đơn và mất phương hướng nhất, tôi lại ngồi nghe Appassionata.



    Tháng 8.2009
    The winner takes it all

  5. #5
    Ngày tham gia
    10-06-07
    Địa điểm
    Bệnh viện
    Bài viết
    452

    Mặc định "Từ khiêu vũ đến âm nhạc" (chuyện cũ viết lại)

    (Chuyện cũ viết lại)



    ...


    Tôi đi học khiêu vũ. Hình như là cuối năm thứ nhất đại học. Nhạc cảm dưới mức bình thường cùng khả năng không thể bắt chước chuyển động của thày giáo khiến Giang, partner của tôi hồi đó, bao lần phải dừng nhảy để … đứng cười rũ rượi. Ức chế ghê gớm khi mình càng cố công trau chuốt thì các động tác lại các trở nên cứng nhắc vụng về, nhưng thôi tự an ủi rằng partner được cái “thật lòng” và “thẳng tính”. Có lẽ chỉ có sự ham mê không lý giải nổi mới giữ tôi lại với dancing sau một khoá học 3 tháng vất vả mà không chút thành tựu. Hồi đó là thuở “hồng hoang” của dancesport. Chúng tôi tập nhảy với bộ 4 đĩa CD Let’s Dance có những bản Cha Cha trống nện thình thình (vậy mà sao tôi vẫn không thể phân biệt đâu là “phách mạnh”). Lớp học ở tầng 2 sàn Nghĩa Hiệp. Thỉnh thoảng mấy anh chị rủ lên tầng 3 chơi, sàn nhảy không lớn, toàn mấy ông bụng phệ sơ-vin quay cuồng lắc hông cùng mấy bà đầm mặc váy trắng xịt nước hoa thơm nồng nặc. Thấy dân tình nhảy xấu òm, chỉ có các anh chị trong lớp là “cao thủ”. Mình mới học nên kém tự tin kinh khủng. Chỉ khi nào tập dượt kĩ càng vài ba vũ hình lạ lạ (hoặc là “kì dị”) hai đứa mới dám khẽ khàng bước ra nhảy loanh quanh ở giữa sàn. Nhắc đến Giang lại nhớ, giá mà có dịp mời Giang nhảy lại một bản Rumba nhỉ.



    Tôi thích nhảy. Không biết có gọi là “đam mê” không nhưng tôi có thể thức cả đêm để xem video khiêu vũ, tôi cảm giác có thể tập nhảy bất cứ lúc nào và trò chuyện về dancing với bất kì ai. Những chuyển động cơ thể dần trở nên mềm mại hơn, giống ý thày giáo hơn (tất nhiên vấn đề ở đây là có nhiều loại thày và thày chưa chắc đã đúng – đó là nhận xét tôi rút ra sau khi thỉnh giáo khoảng 10 vũ sư khắp đất Hà Thành). Tuy nhiên cái tai nghe nhạc tệ hại khiến trình độ của tôi vẫn chỉ loanh quanh ở mức “pre-beginner” (bạn biết đấy, “âm nhạc là cái hồn của khiêu vũ”, nhảy không khớp nhạc thì khéo đến đâu cũng bỏ đi). Cuối năm 2003, khi những thứ đại loại như Casa Musica chỉ thuộc về một cộng đồng thiểu số, tôi đến cửa hàng 112 Triệu Việt Vương - địa chỉ cung cấp tài liệu dancing duy nhất thời đó - rinh về một CD có khoảng 200 bài mp3 nhạc nhảy. Tôi nghe nhạc bất cứ khi nào bật máy tính. Tôi vừa nghe vừa tưởng tượng ra các bước nhảy mình sẽ đi. Câu nhạc này mình sẽ đi Close Promenade, tempo Slow Quick Quick Slow, đại khái thế,… Có vẻ đúng nhạc nhưng lúc nhảy thực sự thì được một lúc là tai lại bập bùng chả phân biệt được cái gì nữa. Cha Cha thì vẫn chuyên vào nhạc ở phách mạnh. Chán và nản chí ghê gớm.



    Chi li như một ông già, tôi chỉ thích học các lớp cơ bản. Tôi cảm thấy chẳng thú vị chút nào khi lên lớp nâng cao mà chưa thành thạo các kĩ thuật basic. Đầu năm 2004, tôi đến tập vài buổi tại phòng học tại gia của bác Vo_danh (thành viên kì cựu của trang web www.vietnamdancesport.net, chúng tôi hay gọi nhau bằng nick). Bác Vo_danh là người rất am hiểu âm nhạc và có thâm niên khoảng 20 năm nghiên cứu khiêu vũ. Bác dạy tôi những khái niệm đầu tiên về “các cấp độ nghe nhạc tương ứng với trình độ khiêu vũ”. Đại khái là mới học nhảy thì chỉ cần đi thế này đã là đúng nhạc rồi, sau đó lên trình độ cao hơn lại phải cảm nhận âm nhạc theo cách khác. Nhận thức là một quá trình xoáy trôn ốc, khi học cao lên chúng ta sẽ gặp lại những vấn đề cơ bản, nhưng ở mức độ cao cấp hơn, đòi hỏi một cách tiếp cận kiến thức khác. Đó là lý do tại sao người nhảy Tango hàng đầu Việt Nam lại bị dân tình coi là đi ... sai nhạc. Chỉ có các chuyên gia khiêu vũ thế giới là vẫn thấy đúng nhạc và chấm cho anh giải nhất.


    Ở lớp học tại gia này, lần đầu tiên tôi được gặp anh Sơn (Pantherson). Đây là người mà theo tôi là có kiến thức khiêu vũ và trình độ thị phạm toàn diện nhất Hà Nội hiện nay, cũng là “sư phụ” của tôi hiện giờ. Hồi đó (tầm giữa năm 2004) Pantherson tập Tango với Khánh Chi, hình như là để chuẩn bị biểu diễn. Tôi thích ngắm đôi nhảy này nên nán lại để xem. Tôi chưa thấy ai “sensitive” với âm nhạc như Pan. Nhạc cảm của anh thể hiện không chỉ ở bước chân, chuyển động mà còn cả ở khuôn mặt, ở cách đọc tên các nhịp điệu: Quick, Quick (dứt khoát), Slowww, Slowwwww (kéo dài giọng), and Slow (ngắt quãng đột ngột). Hôm đó họ tập theo bài La Cumparsita (một bản Tango kinh điển đã từng được Khánh Ly “Việt hoá” qua bài hát “Vũ nữ thân gày”). Đang tập thì nhà mất điện. Trời mưa to và phòng rất tối. Bác Vo_danh thắp 3 cây nến ở góc nhà, Pan và Khánh Chi tiếp tục nhảy. Khung cảnh lãng mạn như trong một tác phẩm của Nguyễn Tuân. Nhảy không có nhạc nhưng tempo vẫn cực chuẩn, và người xem vẫn cảm nhận được sắc thái của bài nhạc Tango. Dường như với các “cao thủ”, nhịp điệu của khiêu vũ là nhịp điệu xuất phát từ trong cơ thể chứ không phải từ bên ngoài. Với mỗi bài nhạc họ không nghe câu hát, không nghe nốt bổng nốt trầm, họ chỉ cảm nhận sắc thái, nhịp điệu của bài nhạc và điều chỉnh các chuyển động sẵn có của cơ thể theo nhịp điệu đó.


    ***


    Bây giờ thì tôi đã nghe được khá tốt các thể loại nhạc mà tôi có thể nhảy. Tôi nhớ những tối mùa đông ở Stockholm, trời lạnh và tuyết rơi nhiều. Tôi đi bộ từ bến xe buýt về nhà. Thật tuyệt vời khi ta vừa đi bộ vừa nghe nhạc. Các bước chân như gấp hơn theo nhịp nhạc, và quãng đường xa sẽ ngắn lại rất nhiều. Tôi đi nhanh và cố gắng để chân phải luôn bước đúng phách mạnh của một bản Cha Cha yêu thích. Đó là bài Todo Todo Todo - bài nhạc thật sôi nổi trẻ trung với đoạn điệp khúc có giai điệu táo tợn và sống động. Tôi chợt thấy bài Todo Todo Todo tôi nghe hôm đó hay hơn mọi ngày. Không hiểu lời, vì lời bằng tiếng Tây Ban Nha, nhưng tôi thấy dường như mình cảm nhận được những giai điệu rộn ràng ấy, dường như sắc thái của nhạc Cha Cha đang thể hiện qua những bước chân của tôi. Giá như chỉ có mình tôi trên đường, và tôi đi giày nhảy chứ không phải là đôi bốt nặng trịch thấm đẫm nước do tuyết tan – rất có thể tôi sẽ nhảy, nhảysolo hoặc với một partner tưởng tượng, nhảy một bài Cha Cha không theo rountine cố định, nhảy bất cứ bước nhảy nào hiện tới trong đầu, và chắc chắn là sẽ cực kì “đúng nhạc”.


    Tôi nhớ đến DanceForever (cũng là một cái tên đình đám trong giới dancing). Đó là tháng 5.2004, câu lạc bộ ODC. Có lần cô đến lớp học nhảy muộn, khi trong lớp đang mở nhạc Cha Cha (lại là Cha Cha). Cô đi từ nhà gửi xe vào lớp, tay khoác túi xách, vừa đi vừa đóng chân theo kĩ thuật Forward Lock Chasse, không phải trên đôi giày nhảy Latin cao 8 cm mà là đôi guốc không quai loẹt quẹt. Có sao đâu… chỉ cần cô đi đúng nhạc và dáng người chuyển động một cách đầy “nhạc cảm”. Có ai đó đã viết rất văn vẻ là: “Ở bất cứ nơi đâu, khi một âm thanh có giai điệu vang lên, trái tim sẽ reo vui, và một lễ hội sẽ diễn ra trong chính cơ thể: hồng cầu và bạch cầu ôm nhau quay Van, các nơ-ron thần kinh sẽ nắm tay nhảy rap…”. Tôi gạt qua những hiểu biết y học tối thiểu để tin vào điều đó, và thực sự thấy phấn khích khi đi bộ dọc sông Stockholm theo nhịp điệu của nhạc Cha Cha.


    ***


    Gần hai năm nay, tôi chỉ nghe nhạc nhảy. Tôi nghe Slow Waltz hoặc Rumba trước khi đi ngủ, nghe Tango và Cha Cha vì sở thích, nghe nhạc Quickstep trên đường từ nhà đến trường vì coi đó là “nhịêm vụ” (tôi vẫn chưa nghe tốt cái thứ nhạc lắm kèn tò te như nhạc rạp xiếc này). Dĩ nhiên là đôi lúc cũng nghe những thể loại nhạc khác (Sao Mai Điểm hẹn chẳng hạn), và tôi thấy chúng không tệ. Tôi bắt đầu hiểu được tại sao người ta nói cô này hát hay, cô kia hát dở, người này có giọng mỏng còn người kia có độ sâu trong câu hát,… Tôi lờ mờ cảm thấy có sự tương đồng giữa một số kĩ thuật footwork trong dancing với kĩ năng xử lý âm thanh của ca sĩ. Tất nhiên mớ lý thuyết ấy (chưa cần biết có đúng hay không) xứng đáng bị vứt xuống … sông Kim Ngưu chừng nào tôi vẫn chưa thể hát đúng nhạc một bài hát không phải nhạc thiếu nhi. Nhưng ít nhất thì tôi cũng có được sự thưởng thức âm nhạc của riêng tôi, cho riêng bản thân tôi.


    ***


    Thời gian gần đây, tôi có thói quen đếm mỗi tuần lễ trôi qua bằng những ngày thứ Ba và thứ Năm. Đó là những buổi tôi lên HYEC học - lớp của Pantherson. Tôi đến với HYEC trong một giai đoạn khó khăn và căng thẳng của bản thân (mỗi người chúng ta ai cũng có vài thời điểm stress như thế trong cuộc sống). Có lúc tôi đã nghĩ sẽ không đi nhảy nữa, vì nó gợi lại quá khứ, gợi lại những gì tươi đẹp, đáng nhớ và đáng quên,… Nhưng tôi không thể xa được các bước nhảy, không thể nghe La Cumparsita mà không thấy tim đập dồn dập theo nhịp điệu Staccato. Tôi lên HYEC và bị cuốn hút bởi không khí tập luyện hăng say trên đó. Tôi có nhiều người bạn mới, học được nhiều kĩ thuật khiêu vũ mới, tiếp xúc với nhiều bản nhạc thật hay,... Đôi khi đối diện với quá khứ lại là cách tốt nhất để xua nó đi.


    Tôi yêu HYEC. Tôi thích lên tập 2-3 tiếng buổi tối sau một ngày đã ngồi 8h trước máy tính viết luận văn, tôi thích cảm giác vã mồ hôi đầm đìa sau 10 vòng thực hiện kĩ thuật Heel Turn, tôi vui khi buổi chiều về nhớ ra tối nay là ngày tập, tôi cảm thấy thân quen với quán nước mía cuối đường Bà Triệu, nơi HYEC thường tụ họp sau mỗi buổi tập. Tôi yêu những người bạn vui vẻ, nghịch ngợm, và giỏi giang trong câu lạc bộ. Dường như từ trước tới nay vẫn vậy, trong mắt tôi những người cùng lớp học nhảy luôn là “cao thủ”. Còn nhạc cảm của tôi thì thỉnh thoảng vẫn bị Pan chê là kém…


    ***


    Tôi đang nghe bài Suona Chittara của Silvestrini – tôi thích nó kể từ lần nghe đầu tiên tháng 8.2003. Từ đó đến nay quá nhiều chuyện đã xảy ra, có những thứ đã mất đi và có nhiều điều vẫn còn mãi. Đây là một bản nhạc không lời, bản nhạc của sự cô độc với những nốt nhạc đơn điệu lặp đi lặp lại. Tempo quá chậm (có lẽ chỉ 20-22 nhịp/phút) để có thể nhảy Rumba, nhưng có những lúc chúng ta có thể nghe nhạc mà không cần phải nhảy. Tôi nghe để chìm trong tiếng nhạc dịu dàng sâu lắng, tôi nghe để hiểu thêm về sự cô đơn và chia cắt, để nhớ về quá khứ đã qua và những điều sắp đến, để lắng mình trong một góc nhỏ bé không ai biết tới,…


    Những giai điệu êm ái đang trôi đi như một dòng chảy liên tục không có điểm dừng. Và chân tôi lại như muốn nhảy Rumba…






    Tháng 8.2006
    The winner takes it all

  6. #6
    Ngày tham gia
    19-08-09
    Bài viết
    230
    My Mood
    Blah

    Mặc định

    huhuhu Click here to enlarge xúc động quá! Click here to enlarge Hình như những ai yêu dancing đều tuyệt vời hay sao ý Click here to enlarge
    Last edited by MyHyec; 31-08-09 at 22:46.
    TIME is GOLD!

  7. #7
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    1,489

    Mặc định

    Không phải hoàn toàn thế Fox ạ, nhưng rất nhiều người như thế. Còn với Xung nhi, nếu gặp em sẽ thấy Xung Nhi rất tuyệt vời cho dù có yêu dancing hay không.
    Và ... XN cũng là bạn của một chị em yêu quý, chị the way đấy!

  8. #8
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    5,357
    My Mood
    Cheeky

    Mặc định

    Click here to enlarge Được post bởi little_fox_ Click here to enlarge
    Hình như những ai yêu dancing đều tuyệt vời hay sao ý Click here to enlarge
    Click here to enlarge Được post bởi Tedison Click here to enlarge
    Không phải hoàn toàn thế Fox ạ, nhưng rất nhiều người như thế. Còn với Xung nhi, nếu gặp em sẽ thấy Xung Nhi rất tuyệt vời cho dù có yêu dancing hay không.
    Và ... XN cũng là bạn của một chị em yêu quý, chị the way đấy!
    Suy ra, bạn của chị the way đều tuyệt vời hay sao í?!? Click here to enlarge
    Click here to enlarge memory is a wonderful thing,
    if you don't have to deal with the past
    Click here to enlarge

  9. #9
    Ngày tham gia
    09-06-07
    Bài viết
    1,489

    Mặc định

    Quậy ơi, cái đơn xin làm bạn em anh gửi, em đã duyệt chưa nhỉ? Còn điều kiện nào thiếu không?

  10. #10
    Ngày tham gia
    19-08-09
    Bài viết
    230
    My Mood
    Blah

    Mặc định

    hihi, cho em gửi đơn tham gia với.. Click here to enlarge
    TIME is GOLD!

+ Reply to Thread

Similar Threads

  1. Những câu chuyện và bài học ý nghĩa cuộc sống
    By mokulsha in forum Văn Hóa - Văn Nghệ - Văn Gừng
    Trả lời: 58
    Bài viết cuối: 12-07-10, 23:01
  2. Những tấm ảnh kể chuyện
    By Xung nhi in forum Ảnh Ọt
    Trả lời: 2
    Bài viết cuối: 22-08-09, 10:49
  3. Những câu chuyện về gia đình và thời thơ ấu...
    By Thư_Chocolate in forum Văn Hóa - Văn Nghệ - Văn Gừng
    Trả lời: 18
    Bài viết cuối: 26-09-08, 22:35

Quyền viết bài

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn