4.5.2009 - March_hyacinth
"Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu."-Trịnh Công Sơn
Người ta chỉ có thể bứt con người ra khỏi quê hương ...
Khi những hình hài nhạt nhòa, khi ngôn ngữ trong tôi đã và đang rơi rụng dần, tôi thèm nghe lắm một tiếng mẹ đẻ. Bỗng giật mình tự thấy đến tận giờ mới thấm thía được câu " Nước trôi qua tim, rong đầy trí nhớ" hay là " Hãy yêu nhau đi cho gạch đá có tin vui".
Lại lập cập và vội vã tìm về những mảnh kí ức đã quá xưa, như người ta lại bắt đầu phát âm những câu nói tiếng Việt sau một thời gian xa cách. Cảm thấy ngượng nghịu, bất lực và đau xót như một phần của mình đang mai một đi mà không sao ngăn giữ được.
Kí ức về ngôn ngữ tiếng Việt trong tôi đẹp như những ngôn từ nhạc Trịnh, không thật sự là trong sáng, phải nói là đau buồn và mơ hồ như một bức tranh trìu tượng nhưng vẫn tươi tắn, nhẹ nhõm và buồn - cái buồn thật thẳm sâu.
Cái nhẹ nhõm và tự tại ấy hiển hiện vì dù " từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mơ" thì hãy tình yêu vẫn còn đấy :
"Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới "
Dù rằng đã bao lần tôi thầm hát " tìm em tôi tìm mình hạc xương mai" và " tìm trên non ngàn một cành hoa khôi, một bờ môi thơm, một hồn yếu đuối" ...
Và em có biết không, khi xưa sống dưới nơm nớp lo sợ mưa bom bão đạn, người ta vẫn cất tiếng tự đáy lòng: " Hãy yêu nhau đi cho gạch đá có tin vui"
Cho dù tình cảm chỉ là " nước trôi qua tim", sẽ có những bờ môi khác, những vóc hạc xương mai khác thay em, nhưng tôi đã mãn nguyện vì có những ngày nương náu, để được sống và được yêu em.


Trả lời với trích dẫn

