PDA

View Full Version : Thơ



Trang : [1] 2 3

achao
12-06-07, 00:19
NHÌN CÙNG MỘT HẠT CÁT - Szymborska (Ba Lan) - Giả Nobel văn chương 1996

Ta gọi nó là hạt cát
Song nó đâu tự gọi mình là hạt, cũng chẳng xưng là cát
Nó cứ vậy, lọ là phải có một cái tên
Riêng, chung, vĩnh cửu, phù du, sai hay đúng
Nó đâu cần ta ngó nhìn, ta sờ mó
Nó đâu cảm thấy được ai cảm nhận mó sờ
Việc nó rơi trên thành cửa sổ chỉ là kinh nghiệm của ta phải đâu của nó hay vẫn còn rơi.
Với nó, roi vào đâu cũng thế
Làm sao biết đích xác được nó đã rơi
Từ cửa sổ nhìn ra cảnh hồ thật đẹp
Nhưng cảnh này không thể tự ngắm nhìn
Vô dạng, vô hương, vô sắc, vô thanh
Và vô cảm nó tồn tại trên trần thế
Đáy hồ với chính nó là không đáy và bờ hồ là không bờ
Nước hồ với chính nó, không ướt cũng không khô
Sóng hồ tự cảm thấy không đơn và cũng không đa bội
Sóng rì rầm mà đâu có nghe thấy
Chính nó rì rầm
Quanh những phiến đá không to không nhỏ
Và mọi cái đó dưới một bầu trời vô thiên về bản chất
Trong đó mặt trời lặn mà chẳng lặn vào đâu
Và núp mà chẳng núp sau một đám mây vô ý
Gió cuốn mây
Không ngoài lý do là: gió thổi
Một giây qua, một giây nữa, rồi giây thứ ba
Nhưng đó chỉ là ba giây của ta
Thời gian bay như 1mootj người mang tin thượng khẩn
Nhưng đó chỉ là cách ta so sánh, ví von
Một nhân vật bày đặt được dỗ dành lao đi cấp tốc
Và truyền tin phi nhân.

:o oài...1 bài trúc trắc, nếu có phiên bản tiếng anh xịn chắc mình dich lại hay hơn :cool:

the way
12-06-07, 00:30
Thế nào mà em lại thấy dịch hay mới quái!!!:o
***
Tôi là một đứa trẻ tùy hứng
( Cố Thành )

Có lẽ
Tôi là đứa trẻ được mẹ nuông chiều hư hỏng
Tôi tùy hứng.

Tôi ước mong
Mỗi phút giây
Đều đẹp như nét vẽ phấn màu
Tôi ước mong
Được nguệch ngoạc trên tờ giấy mà tôi yêu dấu
Vẽ sự tự do vụng về
Vẽ một đôi mắt
Mãi mãi không biết rơi nước mắt
Một khoảng trời
Một lông tơ , một lá cây giữa bầu trời
Một buổi tối màu lục nhạt và hoa quả.

Tôi muốn vẽ ban mai
Vẽ giọt sương
Cho thấy được nụ cười
Vẽ mọi tình yêu
Trẻ trung nhất , không hề biết có khổ đau
Em chưa hề thấy mây đen
Mắt có màu trời trong
Em mãi mãi nhìn tôi
Mãi mãi nhìn
Tuyệt nhiên không đột ngột quay đầu.

Tôi muốn vẽ phong cảnh phương xa
Vẽ đường chân trời và sóng nước cho rõ nét
Vẽ nhiều dòng sông nhỏ vui tươi
Vẽ núi đồi mọc đầy lông tơ nhạt nhạt
Tôi đặt chúng kề nhau rất gần
Cho chúng yêu nhau
Để mỗi lúc ngầm đồng ý
Mỗi xúc động mùa xuân lặng lẽ
Đều trở thành ngày sinh của mỗi đóa hoa.

Tôi còn muốn vẽ ban mai
Tôi chưa từng thấy , cũng không thể được thấy
Nhưng biết em rất đẹp
Tôi vẽ em áo gió mùa thu
Vẽ đom đóm và lá phong đỏ cháy
Vẽ nhiều trái tim
Vì yêu em mà tắt lịm
Vẽ đám cưới
Vẽ từng ngày lễ sớm sớm tỉnh thức
Trên có dán tờ giấy kẹo bóng kính
Có vẽ tranh đồng thoại phương Bắc.

Tôi là đứa trẻ tùy hứng
Muốn xóa sạch mọi điều bất hạnh
Tôi muốn vẽ toàn cửa sổ
Trên mặt đất này
Để cho mọi đôi mắt quen nhìn trong bóng tối
Quen dần với ánh ngày
Tôi muốn vẽ gió
Vẽ từng đỉnh núi , đỉnh này cao hơn đỉnh kia
Vẽ khát vọng của dân tộc phương Đông
Vẽ biển rộng
Những âm thanh vui sướng vô bờ

Cuối cùng tôi muốn vẽ mình
Trên góc tờ giấy
Vẽ một con gấu con
Ngồi trong thăm thẳm rừng sâu Victoria
Ngồi trên cành cây lặng lẽ
Ngẩn ngơ
Nó không có nhà
Không có trái tim đặt ở phương xa
Nó chỉ có rất nhiều
Những giấc mộng như mứt trái cây
Và một đôi mắt rất to, rất to .

Tôi đang ước mong
Đang suy nghĩ
Nhưng không biết vì lẽ gì
Tôi chưa nhận được phấn màu
Chưa nhận được cái phút giây rực rỡ
Tôi chỉ có tôi
Ngón tay và vết thương của tôi
Chỉ có tờ giấy bị xé nát
Tờ giấy trắng thân yêu
Hãy bay đi mà tìm lũ bướm
Hãy để chúng biến mất từ nay

Tôi là một đứa trẻ
Được mẹ mộng mơ nuông chiều hư hỏng
Tôi tùy hứng.

TryMyBest
12-06-07, 06:09
Không bít của ai, lượm lặt ở blog ai đó

Nếu
Nếu anh đừng yêu em
Đừng chân thành bỏng cháy
Đừng nồng nàn đến vậy
Trái đất tròn… biết đâu?

Nếu anh đừng yêu em
Đừng nhớ nhung chờ đợi
Bởi vì em nông nổi
Dại khờ… em biết đâu!

Nếu anh đừng yêu em
Làm ngày dài hóa tháng
Đừng ước mong ảo tưởng
Em mủi lòng…. biết đâu!

Nếu anh còn yêu em
Xin cứ chờ, cứ đợi
Cứ yêu em đắm đuối
Con gái mà… biết đâu!

nguyenngocAnh
12-06-07, 22:40
NHÌN CÙNG MỘT HẠT CÁT - Szymborska (Ba Lan) - Giả Nobel văn chương 1996

Ta gọi nó là hạt cát
Song nó đâu tự gọi mình là hạt, cũng chẳng xưng là cát
Nó cứ vậy, lọ là phải có một cái tên
Riêng, chung, vĩnh cửu, phù du, sai hay đúng
Nó đâu cần ta ngó nhìn, ta sờ mó
Nó đâu cảm thấy được ai cảm nhận mó sờ
Việc nó rơi trên thành cửa sổ chỉ là kinh nghiệm của ta phải đâu của nó hay vẫn còn rơi.
Với nó, roi vào đâu cũng thế
Làm sao biết đích xác được nó đã rơi
Từ cửa sổ nhìn ra cảnh hồ thật đẹp
Nhưng cảnh này không thể tự ngắm nhìn
Vô dạng, vô hương, vô sắc, vô thanh
Và vô cảm nó tồn tại trên trần thế
Đáy hồ với chính nó là không đáy và bờ hồ là không bờ
Nước hồ với chính nó, không ướt cũng không khô
Sóng hồ tự cảm thấy không đơn và cũng không đa bội
Sóng rì rầm mà đâu có nghe thấy
Chính nó rì rầm
Quanh những phiến đá không to không nhỏ
Và mọi cái đó dưới một bầu trời vô thiên về bản chất
Trong đó mặt trời lặn mà chẳng lặn vào đâu
Và núp mà chẳng núp sau một đám mây vô ý
Gió cuốn mây
Không ngoài lý do là: gió thổi
Một giây qua, một giây nữa, rồi giây thứ ba
Nhưng đó chỉ là ba giây của ta
Thời gian bay như 1mootj người mang tin thượng khẩn
Nhưng đó chỉ là cách ta so sánh, ví von
Một nhân vật bày đặt được dỗ dành lao đi cấp tốc
Và truyền tin phi nhân.

:o oài...1 bài trúc trắc, nếu có phiên bản tiếng anh xịn chắc mình dich lại hay hơn :cool:


ối giờ.. cháo ơi... bây giờ mới biết pác cũng thơ ca hò vè khiếp...lại còn xung phong póc tem topic nè nữa... (icon một mắt tròn một mắt dẹt) (icon đeo kính đen)

babycrystal
13-06-07, 08:17
cho em ti toe một teo nhé!
Em vô tình đọc được bài này post lên cho cả nhà xem!Mọi người thây sao?

xin anh đừng làm mây bay, suốt đời em không với tới...

xin anh đừng làm con suối, rời nguồn sẽ đổ về sông

xin anh đừng làm vừng đông, cho em chói loà đôi mắt

xin anh đừng làm khoảnh khắc, để rồi tàn biến hư vô...

anh đừng làm ngôi nhà to, để em đi qua ngần ngại

anh đừng là bờ là bãi, đổi thay dâu bể cuộc đời

ANH CỨ LÀ ANH THẾ THÔI!

ấm nồng vòng tay thân thiết

nơi em gục vào quên hết, khổ đau cơ cực đời thuờng

Mphuong
13-06-07, 12:08
chép tặng 1dancer kính cận, cựu sinh viên Vật lý, ĐHBK (hy vọng anh nhận được)
đồng kính tặng các "đồng môn" chuyên lý:


MỐI TÌNH QUANG HỌC

Bởi cận thị nên chẳng nhận ra em
Nhìn lăng kính cũng ngỡ là con gái
Anh tụ sáng cho gương cầu hoá dại
Và đặt em trên tiêu điểm đời mình

Anh êm đềm còn em cứ lặng thinh
Cứ đảo sắc lung linh quanh võng mạc
Anh điều tiết bên quang tâm chậm chạp
Quăng điểm mù xuống cạnh con ngươi

Tán sắc ngàn năm ánh sáng mặt trời
Anh sợ hãi tách một chùm tia đỏ
Nhưng bất mãn bởi hờn ghen độ tụ
Anh âm thầm tứ tưởi với phân ly

Lỡ kiếp này … đau xót mà chi
Bởi cực viễn sợ người đi mất
Bởi ảnh thật vì ai không rõ nét
Chạnh lòng thương thấu kính lạc môi trường...

... Anh tìm về chiết suất rêu phong
Khúc xạ cũ cũng đã thành định luật
Tia tới ngậm ngùi bên tiêu điểm vật
Biết bao giờ ký ức mới giao thoa ? ...

achao
16-06-07, 13:20
Nghĩ thương lời chị dặn dò
15 năm đắm con đò xuân xanh
Chị yêu lệ chảy đã đành
Chớ em nước mắt đâu dành chàng Kim

Ơ kìa! Sao chị ngồi im?
Máu còn biết chảy về tim để hồng
Lấy người yêu chị làm chồng
Đời em thể thắt 1 vòng oan khiên

Sụt sùi ướt cỏ Đạm Tiên
Chị thuơng kẻ khuất đừng quên người còn
Mấp mô số phận vuông tròn
Đất không thể nhốt linh hồn đòi yêu!

Là em nghĩ vậy thôi Kiều
Sánh sao đời chị 3 chiều bão giông
Con đò đời chị về không
Chở theo tiếng khóc đáy sông Tiền Đường

Chị nhiều hờn giận yêu thương
Vầng trăng còn lấm mùi hương hẹn hò
Em chưa được thế bao giờ
Tiết trinh thương chị đánh lừa trái tim

Em thành vợ của chàng Kim
Ngồi ru giọt máu tượng hình chị trao
Giấu đầy đêm nỗi khát khao
Kiều ơi! Em đợi kiếp nào để yêu ???? :(

the way
21-06-07, 00:09
Ngày kỷ niệm - Bế Kiến Quốc

Trong thời gian một đóa ngày đã nở
Ngày yêu nhau ngày ấy sẽ không tàn

Trên trời cao nguyên vẹn một trăng vàng
Giữa cây cành nguyên vẹn nhịp thu sang
Ngày anh hứa tặng em những ngày sau trọn vẹn
Ngày yêu nhau ngày ấy sẽ không tàn

Và mỗi năm lại một lần hiện lên
Ngày kỷ niệm ngày đầu tiên, ngày ấy
Cứ trở về ( bất chấp mọi nguôi quên )
Và cứ nở cho đôi mình cùng hái

Lời yêu mến với em anh nhắc lại
Cho trời cao nhắc lại một trăng vàng
Cho cây cành nhịp thu sang nhắc lại
Ngày yêu nhau ngày ấy sẽ không tàn

Một đóa ngày thắm nở giữa thời gian .


...còn tình yêu, ngày tháng sẽ không tàn ... (icon từng tờ lịch rụng lả tả)
@};-

Tiny
22-06-07, 22:21
Lời trái tim Ứh !

Em ứ lấy chồng ứ lấy đâu
Ở đâu mà lấy... lấy thế nào ?
Sao bảo là anh ...anh sẽ lấy...
Lấy thế nào em ứ... lấy đâu !?

Lời trái tim Ừh !

Ừ mà như thế hở anh ?
Cớ sao ừ lại... phải ừ nhỉ anh !
Ừ là như vậy thôi đành...
Đành ừ mà thấy nhớ anh... thế nào !?

Lời trái tim Ưh !

Ư mà sao thế hở anh....
Ư mà như vậy ...ư mà là sao!
Ư mà sao vậy nao nao...
Em còn vẫn nhớ đến anh... ư mà !?
__________________

PinkCloud
24-06-07, 12:38
Thơ chuẩn như lày mà không bỏ vào đây,:P phí chưa các bác nè ! =))8-> Thơ thế này mới gọi là thơ chớ ;;) Kết bài nè ghê áaaaaaaaaaa :-* O:-)


Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứa mai hồng
Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không
Hờn ghen là một chiếc lá
Vỡ đã tắt gió trong lòng
Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cánh đông
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành cả cơn giông.

the way
24-06-07, 12:57
Bài hát về năm chiếc lá - Dạ Thảo Phương

Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứa mai hồng
Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không
Hờn ghen là một chiếc lá
Vỡ đã tắt gió trong lòng
Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cánh đông
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành cả cơn giông.


Lần sau nhớ để cả tên bài thơ và tên tác giả em nhé :)

PinkCloud
24-06-07, 13:20
Lần sau nhớ để cả tên bài thơ và tên tác giả em nhé :)

Hơ...em tưởng tác giả là bác í mà ^^ ;;) Just kidding ! yeah! sir :P

chandat
24-06-07, 14:05
:spam: Đọc đi đọc lại bài này cứ thắc mắc mãi là "lá" và "giông" chả liên quan gì đến nhau cả. Vậy mà cũng làm thành thơ để người người đọc. Bó tay!


Thơ chuẩn như lày mà không bỏ vào đây,:P phí chưa các bác nè ! =))8-> Thơ thế này mới gọi là thơ chớ ;;) Kết bài nè ghê áaaaaaaaaaa :-* O:-)


Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứa mai hồng
Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không
Hờn ghen là một chiếc lá
Vỡ đã tắt gió trong lòng
Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cánh đông
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành cả cơn giông.

PinkCloud
24-06-07, 14:10
hi hi....:haha:cái hay, cái tinh túy nhất nó nằm ở chổ đấy mà anh=)).....chán wa, đúng là anh vẫn còn chân đất thui, chưa thể chăn dắt được :laugh:

Letmelive
24-06-07, 16:08
Đêm trên trời ngàn vì tinh tú nhỏ
Ngó trần gian như thỏ ngọc Hằng Nga
Như nàng tiên la cà nơi trần thế
Nhấp nháy hoài như thể muốn xuống chơi

Anh nói thế khi cùng em dạo bước
Em ngước nhìn cười rạng rỡ trên môi
Nơi xa xôi trên nền trời xanh biếc
Em gửi ước mơ theo tinh tú lên trời
Và bất ngờ có một vì sao rơi
Mình nhắm mắt cùng thì thầm nguyện ước
Em định hỏi nhưng anh hỏi trước
Cô bé ước gì cho anh biết được không
Em bướng bỉnh trề môi tinh nghịch
Bí mật mà ai lại nói anh nghe
Anh nhẹ nhàng xiết bàn tay nhỏ bé
Anh biết rồi cô bé ạ: mãi yêu

Tedison
24-06-07, 21:19
:spam: Đọc đi đọc lại bài này cứ thắc mắc mãi là "lá" và "giông" chả liên quan gì đến nhau cả. Vậy mà cũng làm thành thơ để người người đọc. Bó tay!

Đồng chí này chỉ làm quản lý được thôi, không thể làm nghệ sĩ được.
Dân nghệ sĩ cho rằng có gió là do cây lay động, mà cây thì dĩ nhiên là do lá rồi, bằng chứng là cây xương rồng thì ko thể có gió. Vậy, nếu nhiều lá thì gió mạnh, và gió mạnh là giông. Đấy, liên hệ đấy.

the way
24-06-07, 21:24
Đồng chí này chỉ làm quản lý được thôi, không thể làm nghệ sĩ được.
Dân nghệ sĩ cho rằng có gió là do cây lay động, mà cây thì dĩ nhiên là do lá rồi, bằng chứng là cây xương rồng thì ko thể có gió. Vậy, nếu nhiều lá thì gió mạnh, và gió mạnh là giông. Đấy, liên hệ đấy.
Dân kinh tế thì cho rằng một cơn bão ở châu lục này có thể là do một cái đập cánh rất nhẹ của một con bướm ở châu lục khác.
Vậy ai còn nghệ sĩ hơn?;)

Tedison
24-06-07, 21:56
Đấy là dân kinh tế, anh nói là quản lý nói chung cơ mà.
Còn dân nghệ sĩ đích thực thì cho rằng: Một cơn bão ở châu lục khác cũng chẳng thế làm đập cánh được của chú bướm đang đậu trên cành hoa...

the way
24-06-07, 22:12
Ko ạ, dân nghệ sĩ chính thống sẽ mơ màng rằng: Cho dù mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đoàng thì cánh bướm mong manh vẫn có thể nép mình vào hoa và sẽ lại tung tăng bay lượn dưới ánh cầu vồng rực rỡ ;)

Tedison
24-06-07, 22:37
Em ơi, đừng cố! Vẫn không giống lắm đâu.

the way
24-06-07, 22:47
Em ko cần, ko muốn và ko thể cố mà ;)
Em là dân tự nhiên chính hiệu, đâu phải dân xã hội ạ ;))

Tedison
24-06-07, 22:51
Một câu thơ của một nhà thơ, nhà thơ đó cả đời chỉ có một câu thơ. Câu thơ đó tả chiều hồ Tây:

"Nước lặng mây mờ, cá đớp trăng"

the way
24-06-07, 22:52
Dân tự nhiên ngẫm ngợi và hỏi là: Chiều mà đã có trăng rồi ạ :-??

Tedison
24-06-07, 22:55
Dân tự nhiên phải biết rằng, chỉ có đêm 30 mới không có trăng. Ngày nào chẳng có trăng, rõ khổ, không phải nghệ sĩ khổ thế đấy.

the way
24-06-07, 22:57
Đêm thì em chả lạ, ngắm mấy cái núi lửa trên mặt trăng qua ống nhòm suốt.:D
Em đang thắc mắc là "chiều" cơ. ;))

Tedison
24-06-07, 23:07
Nói chuyện với the way phải thế này mới được:
1. Ai cũng biết là ban ngày cũng có thể có trăng.
2. Chứng minh: bản Piano Sonata No. 14 cung C thứ còn được gọi là "Moonlight" Sonata của Beethoven, được coi là bản Serenate đầu tiên, mà chắc The way thì hiểu quá rõ, Serenate là nhạc chiều đấy, không phải là Nocturne, nhạc đêm đâu.

the way
24-06-07, 23:09
Phân loại Serenade hay Nocturne ko phải căn cứ vào thời gian sáng tác đại ka ạ. Vì ai cũng biết giờ này đang là ban ngày ở USA. Vậy em mà làm thơ bi giờ thì làm sao coi là "dạ khúc" được. ;))
Nói chung là vẫn chưa hiểu. :-??

the way
24-06-07, 23:12
Up hộ đại ka nhé.
************************************************** *********
16IntZDfM0g

Letmelive
25-06-07, 00:20
Dân tự nhiên ngẫm ngợi và hỏi là: Chiều mà đã có trăng rồi ạ :-??

:D Có mờ. Dĩ nhiên.:P

the way
25-06-07, 00:39
:D Có mờ. Dĩ nhiên.:P
Câu trả lời của em cực chuẩn :)) "Có" nhưng "mờ", công nhận ko;) Lại còn thêm mây (theo dữ kiện trong câu thơ đưa ra) nữa thì kiếm đâu ra trăng soi bóng nước cho cá đớp. :))
Túm lại vẫn là dân tự nhiên, đại ka nhỉ ;)

Tedison
25-06-07, 00:41
Nhưng mà mờ là em nhìn, chứ có phải cá nhìn đâu.

the way
25-06-07, 00:48
Từ nhỏ, Cá đã là một đứa bé rất nghịch nghợm, Cá không giống như những đứa bé ngoan ngoãn khác. Cá thích ở trong nước bơi đến chỗ này rồi lại nhảy qua chỗ khác, đầu tiên là chạy nước rút 50 mét, sau đó là một cái thắng gấp hoặc một cuộc xoay cua gấp. Mỗi lần như vậy, Nước đều mỉn cười nhìn theo Cá… Có những lúc, Cá gây ra những chuyện đau lòng, nhưng vào những lúc ấy, Nước luôn luôn dịu dàng lắng nghe và khuyên giải cho Cá.

Ban ngày, Nước nhẹ nhàng tung Cá lên mặt nước, ngắm nhìn thế giới bên ngoài, sau đó điềm tĩnh mà đón lại Cá. Vào ban đêm, Nước trở thành chiếc võng ấm áp nhất, nhẹ nhàng lắc lư, dỗ Cá đi vào giấc ngủ bình yên. Vào những đêm hè, Nước luôn luôn để Cá kéo lên mặt nước.

Cá dần dần lớn lên, Cá phát hiện trong tim mình có một thứ làm Cá vấn vương -- đó chính là Nước. Một hôm, Cá lấy hết dũng khí để nói với Nước là Cá thích Nước, Nước chỉ im lặng. ”Sao anh không trả lời” Cá hỏi. Nước vẫn im lặng như cũ, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Mẹ nói Cá không thể yêu Nước. Đó là quy luật của tự nhiện, giống như ngựa vằn chỉ có thể yêu ngựa vằn, báo đốm chỉ có thể yêu báo đốm, nếp nhăn chỉ có thể yêu nếp nhăn, đốm chấm cũng chỉ có thể yêu đốm chấm mà thôi, mà đốm chấm mãi mãi không thể yêu nết nhăn.

Cá không hiểu, nếu như nết nhăn thật sự yêu đốm chấm, chim thật sự yêu cá và cá thật sự yêu nước thì sao? Cá thật sự không hiểu. Cá thốt ra “Em yêu anh” với Nước, Nước lại im lặng, Cá không còn nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng nằm vào trong lòng của Nước…

Một lúc sau, Cá mở miệng phá vỡ sự im lặng: ” Anh không thể nhìn thấy nước mắt của em, vì em sống ở trong nước. ”. Nước nói: “Nhưng Anh có thể cảm nhận được những giọt nước mắt của em, bởi vì em ở trong trái tim anh. “. Cá nóng lòng: “ Vậy tại sao anh không yêu em? “ Nước chỉ có thể nói: “ Anh không thể yêu em, nơi ở của anh không cố định, thường phiêu bạc khắp nơi, em sẽ rất vất vả nếu phải ở bên anh .“

Cá kiên quyết nói rằng: “ Em không sợ, em muốn mãi mãi ở bên anh! ”

Tuy nhiên, Cuối cùng Nước cũng không thoát khỏi số phận phiêu bạc của mình, Nước chảy vào một con sông lớn, Cá vẫn một mực không rời xa Nước, vẫn ở bên Nước. Họ cùng nhau trải qua những nơi âm u của đá ngầm và vượt qua những cơn sóng đầy nguy hiểm, có những lúc lại rơi xuống cả thác nước và cũng có đôi khi chảy vào một con dòng suối nhỏ. Trên đường đi, Nước luôn vui đùa với Cá, nhẹ nhàng tung Cá lên, rồi đón lấy, lại tung lên rồi lại đón lấy Cá. Nước càng chảy càng hạnh phúc, nhưng cuối cùng nuớc lại không ngờ sắp chảy đến ngõ cụt.

“ Tốt quá rồi, cuối cùng mình có thể định cư rồi, “ Cá vui mừng reo lên. “ Không được, mặt nước quá nông, quá nguy hiểm, tranh thủ bây giờ còn có thể quay về, em nhanh chóng bơi ngược dòng đi. “ Nước căng thẳng nói.

“ Không, không cần biết thế nào, em sẽ không bao giờ rời xa anh. “ Cá kiên quyết nói với nước.

Vì muốn giảm lượng bóc hơi nước, ban ngày, Cá không động đậy gì, nhẹ nhàng nằm vào trong lòng của Nước. Vào ban đêm, những vì sao đều rơi xuống mặt nước, Cá bắt đầu vui đùa, nuốt từng ngôi sao vào rồi nhả ra, lại nuốt vào rồi lại nhả ra, vui đến nổi không biết mệt là gì.

Cuối cùng thì tháng 6 cũng đến, mặt trời đỏ rực chiếu xuống mặt nước, bất kể những nỗ lực của họ, Nước vẫn tiếp tục bị bóc hơi. Lưng và vai của Cá từ từ bị lột ra khỏi mặt nước, Nước cố gắng làm nổi lên vài con cơn sóng nhỏ, để làm ướt lưng và vai của Cá, không cho mặt trời đốt nóng và làm thương Cá. Tuy nhiên như vậy sẽ làm tăng tốc độ bay hơi của Nước. Cuối cùng, một giọt nước cuối cùng cũng đã rời xa Cá, Cá nằm trên mặt đất nứt nẻ, cố gắng thở từng hơi một.

Khi trái tim của Cá đập xong 1 nhịp đập cuối cùng, một giọt nước mắt lăn trên gò má rơi xuống.

Bất thình lình, bầu trời loé lên vài ánh chớp, sau đó là tiếng sấm vang khắp trời, và cơn mưa đổ xuống như rút nước, Cá lại trở về vòng tay của Nước, Nước kêu gọi Cá, nhưng Cá không còn bao giờ tỉnh lại nữa, Nước mang theo tâm trạng đau thương cùng với Cá chảy đi rất nhanh như gió vậy, cùng với tiếng khóc của trái tim tan nát, bất kì ai đều có thể nghe thấy được…

Nước mang theo thi thể Cá, hung hăng mà chảy, chảy đến gần một cây nhỏ khô héo, Nước xâm nhập vào trong bùn đất, chôn vùi thi thể của Cá vào trong bùn đất này, Nước nói với thi thể đã mục nát của Cá: “Mình không cần phải phiêu bạc khắp nơi nữa, anh đã tìm thấy chỗ ở của em rồi, từ bây giờ trở đi, trong em có anh, và trong anh cũng luôn có em,………… ”

Không biết thời gian trôi qua bao nhiêu năm, trên đỉnh cây mọc lên mầm chồi non màu xanh, trên đó có 1 giọt nước, dưới ánh nắng mặt trời sáng loé lên, đó là giọt nước mắt của Cá để lại…..
:(

the way
25-06-07, 00:50
Cá nói: Anh không thể nhìn thấy nước mắt của em, vì em ở trong nước.
Nước nói: Anh có thể cảm nhận được nước mắt của em, vì em đã ở trong trái tim anh.
Cá nói với Nuớc: Em vẫn đang khóc, nhưng anh thì không bao giờ biết được, vì em đang ở trong nước.
Nước nói: Anh biết, vì em luôn ở trong trái tim anh. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, Em có thể nhìn thấy giọt nước mắt cô đơn của anh không? Anh là Nước, nên giọt nước mắt của Anh cũng đang hòa vào với Nước. Có lẽ, đó là giọt nước mắt cô đơn của một người quá yêu em, em à.
Cá nói với Nước: Em không bao giờ rời xa anh, vì nếu như rời xa anh, em không thể nào sống được,
Nước nói: Anh biết, tuy nhiên nếu như trái tim em không ở đây thì sao? Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, anh sẽ không rời xa em bởi vì anh yêu em, tuy nhiên, trong trái tim em có anh không?
Cá nói với Nước: Em rất cô đơn, bởi vì em chỉ có thể ở trong nước mà thôi.
Nước nói: Anh biết, bởi vì trong trái tim anh thấu hiểu được nỗi cô đơn của em. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, anh rất cô đơn bởi vì anh luôn nhớ tới em. Tuy nhiên, ở phương xa đó em có cảm nhận được không?
Nước nói với Cá: Nếu như không có cá, thì trong nước sẽ còn lại những gì?
Cá nói: Nếu như không có nước, thì làm sao có cá đây? Em không phải là nước, anh cũng không phải là cá. Không có được tình yêu của nước, cá sẽ tiếp tục mà sống tốt, tuy nhiên, tiếp tục sống tốt không có nghĩa là cá sẽ quên nước đi.
Cá nói với Nước: Cả đời em không thể thoát ra khỏi thế giới bên ngoài, đó là điều tiếc nuối nhất của em.
Nước nói: Cả đời Anh cũng không thể xua tan được suy nghĩ này của em, đó là điều thất bại nhất của đời anh. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước. Bây giờ, anh chỉ muốn thực hiện lời hứa của anh đối với em, nhưng em có chấp nhận không ?
Cá nói với nước: Vậy trong suốt cuộc đời của anh, em là con cá Cá thứ mấy?
Nước nói: Em không phải là con cá trong nước đầu tiên, nhưng là con cá duy nhất trong trái tim của nước. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, mỗi người đều không phải là người đầu tiên trong cuộc đời của riêng mỗi chúng mình. Nhưng em có biết không? Em chính là người duy nhất mà anh sẽ gắn bó cuộc đời anh với em. Em có hiểu không?
Cá nói với Nước: Anh tin có tiếng sét ái tình không?
Nước nói: Từ khi anh biết được em là cá, thì đó cũng là lúc anh biết rằng trái tim của em sẽ mãi tồn tại trong trái tim anh. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước. Anh đã từng nghĩ rằng tình cảm của anh dành cho em sẽ không được bền lâu, vì đó là tiếng sét ái tình. Tuy nhiên, anh đã lầm, tình cảm cũng như rượu, càng ủ càng thơm, và càng bền lâu.
Cá nói với nước: Vậy tại sao mỗi lần em đều là người hỏi và anh luôn là người trả lời?
Nước nói: Bởi vì anh thích những câu trả lời của anh sẽ làm cho em thấu hiểu trái tim của anh. Anh không phải là cá, em không phải là nước, tại sao lúc nào cũng để anh đợi chờ? Thực ra em có biết rằng, đợi chờ nghĩa là mất lòng tin và nó cũng gần nghĩa với bỏ cuộc không em???

Nếu như anh là Cá, và em là Nước, thế thì tốt biết chừng nào!
Bởi vì Cá luôn luôn tồn tại trong trái tim của Nước. Nên Nước mãi mãi có thể hiểu được suy nghĩ của Cá.
Nhưng anh không phải là cá, em cũng không phải là nước. Do đó, em mãi mãi không biết được tình yêu của anh đối với em, có lẽ bởi vì anh thật sự không tồn tại trong trái tim em hay chăng.
***
Vậy thì nếu như anh là cá, và em là nước, anh có thể thấm sâu vào trong trái tim của em hay không?
(câu hỏi liên quan đến kiến thức xã hội ;))

Letmelive
25-06-07, 01:04
Vậy thì nếu như anh là cá, và em là nước, anh có thể thấm sâu vào trong trái tim của em hay không?
(câu hỏi liên quan đến kiến thức xã hội ;))

Hỡi ôi, tại sao lại trả lời một câu hỏi bằng một câu hỏi?
Nước ơi, bây chừ nước chảy về mô
Cá ơi, giờ lày còn thao thức mà chi
=))
Em không là cá
Và càng không muốn anh là nước
Em không là muối
Càng không muốn anh là đại dương bao la
Vì sao ư?
Vì em là kẻ ích kỷ đáng yêu
Vì anh là người yêu của kẻ ích kỷ này

And you can make the earth move
You can take me with no struggle
Lead me through your mystical dreams
Show me what you are
And we can make the wind blow
You're the power and I'm in it
You can be the fire I start
I want your heart

Letmelive
25-06-07, 01:07
Vậy thì nếu như anh là cá, và em là nước, anh có thể thấm sâu vào trong trái tim của em hay không?
(câu hỏi liên quan đến kiến thức xã hội ;))


Nếu như anh là cá, và em là nước, anh không thể thấm sâu vào trong trái tim của em.

TryMyBest
25-06-07, 09:11
The way à, em ko tin có lúc ở chiều hồ tây mà có bóng trăng rõ, đủ để cá đớp à ? Anh thì đã chứng kiến rồi đấy, nhưng cũng chỉ một lần. Tuy nhiên, anh ko đủ quan tâm để biết là những thời điểm nào lại có để dắt tay em ra nhòm nhòm xuống nước(icon cười ngượng đỏ mặt)

the way
25-06-07, 10:22
nhòm nhòm xuống nước(icon cười ngượng đỏ mặt)
Anh cẩn thận lộn cổ xuống ao ạ >:)

the way
25-06-07, 19:59
Sao mà em lại thích bài này đến thế chứ?!?:-??Nhịp điệu chậm rãi và buồn nao lòng như một buổi chiều muộn cuối thu =((
***
Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Mátxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,

Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
"Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?.
Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi...
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia li
Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá...
Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả,
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt.
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng phút này, còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống
"Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"
***
(Bằng Việt dịch)
@};-

miyoko27
25-06-07, 20:34
Chăng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê, một chút thôi nhưng bỏng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em.
Một chút thôi ngỡ là sẽ quên
Nhưng sau tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẫn thờ ngay cả lúc có em
Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình em biết đã mất anh
Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau
Em sẽ buồn nhưng không giận anh đâu
Em sẽ khóc mà không hề hờn trách
Sẽ tự quay đi, tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau
Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em
Em đã buông tay, hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em không thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu...

Letmelive
25-06-07, 22:16
Chăng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê, một chút thôi nhưng bỏng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em.
Một chút thôi ngỡ là sẽ quên

Nhưng sau tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẫn thờ ngay cả lúc có em

Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình em biết ... đã mất anh

Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau

Em sẽ buồn nhưng không giận anh đâu
Em sẽ khóc mà không hề hờn trách
Sẽ tự quay đi, tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau
Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em
.....
Em đã buông tay, hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em không thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu...

LML thấy đoạn này có gì đó rất là gần gụi ...
Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau.

LML cảm thấy có sự gượng ép, hơi dồn nén một chút /:)

miyoko27
25-06-07, 23:48
Em biết.....

Em biết,
rồi một ngày điều ấy sẽ ra đi
Những khát khao về anh không dày vò em nữa
Em sẽ trở lại bình yên
Như đám mây trôi ngoài ô cửa
Hoá cơn mưa về với cội nguồn
Nhưng,
em sẽ bớt bông đùa và sẽ ít khóc hơn
Thôi thao thức và bớt phần mơ mộng
Không hát câu ca dao mê hoặc hoàng hôn xuống
Ru thời gian à ơi đong đưa
Và em sẽ không hoá đá giữa cơn mưa
Chết khát trao anh những vần thơ đẫm ướt
Vô tâm thế, làm sao anh biết được
Tắt nắng rồi!
Làm sao hong cho khô
Thì cũng vậy thôi, ôi trái tim dại khờ
Cứ thao thức những điều không định trước
Cứ cháy khát những điều không có được
Cứ tìm anh hư vô hư vô
Là trăm năm cũng là chẳng bao giờ
Anh hiểu được những lời yêu câm nín
Chớm thu rồi, đơn côi con đường hẹn
Chỉ em là lẻ loi, lẻ loi...

miyoko27
26-06-07, 23:46
...1đêm mưa...

CÙNG CƠN MƯA

Cơn mưa òa bất chợt,
Như nón chụp trên đầu
Hạt mưa dài mối lạt
Buộc đất trời vào nhau

Mưa mà không báo trước
Em sững lại như cây
Cứ đội trời mà bước
Như là cô bé....say

Cơn mưa giăng lưới nhện
Bất thần vây bọc em
Như ngày nào anh đến
Mối -tình -đầu-thiên -nhiên

Muốn ôm trọn cơn mưa
Trong vòng tay thành thật
Tiếc bàn tay từ xưa
Chẳng rộng dài như đất

Những gì đang già cỗi
Cơn mưa làm trẻ ra
Như sau ngày lạc lối
Chợt niềm vui trước nhà

Mưa ơi,mưa bình yên
Trẻ rồi xin trẻ nữa
Yêu rồi xin yêu thêm
Như -đất -trời -đôi-lứa

Như em đi suốt phố
Một mình mà song đôi
Bởi trong niềm mưa nhỏ
Có anh rồi anh ơi!!!

Xung nhi
27-06-07, 12:04
Cái bài của cô Olga gì đó rất cute, theway. Thỉnh thoảng cũng nên ngó qua vài bài thơ của các tác giả nữ (để xem "những người đẹp" hay nghĩ gì B-))

Thế là cao thủ đã xuất chưởng công phu Thi-Ca-Nhạc-Hoạ-Xìpam, đủ cả rùi nhỉ ;)

Nhân topic thơ ca lãng mạn này, lục lại được mấy bài từ xưa, the way còn nhớ không (cái thuở diễn đàn ấy...) Bài đầu tớ ko bít tên tác giả, bài thứ hai hoạ lại, thì tớ đoán được >:)



Hãy khóc đi em, đừng lừa dối trái tim mình
Đau đớn lắm, phải không? Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn, giấu nuối tiếc xa xôi?

Hãy khóc đi em, để còn tìm được
chút bình yên
dẫu nhỏ nhoi
-là tất cả, anh và yêu thương ấy!
Giếng có sâu, đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỉ niệm rồi, xa cách nhiều vẫn có một niềm tin

Hãy khóc đi em, làm sao được lãng quên
(biết chẳng thể, nên dối lòng mình vậy)
Cơn bão đi qua cứ dày vò nhau mãi
Nước mắt rơi thành bài hát cho anh

Hãy khóc đi em, đừng ném mình cho bóng đêm
Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ
Em đã dám yêu bằng từng hơi thở
Hơi thở cho anh và hơi thở của em

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên?
Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá!
Phố vẫn thế-ngác ngơ và xa lạ
Dẫu thêm nhiều người vãn chống chếnh một bên

Hãy khóc đi em không phải vì tiếc những gì dã trao anh
(Chỉ đơn giản bởi vì em muốn khóc)
Anh đi qua em lặng im và chân thật
Chiều cũng buồn khi nắng dần xa!

Edited by Huou U on Oct. 04 2002,15:59
Em sẽ mỉm cười, sẽ lặng lẽ quay đi
Nước mắt, (chỉ là nước muối thôi), vẫn là đáng quí
Vì anh mà phung phí,
em sẽ thấy tiếc biết bao! http://www.dhyhn.net/iB_html/non-cgi/emoticons/8.gif

Em sẽ mỉm người, sẽ ngẩng đầu thật cao
Dẫu anh đi qua em, hững hờ và câm lặng
Dẫu em thấy trái tim mình lạnh ngắt,
mà mặt trời thì ở rất xa...

Em sẽ mỉm cười, dẫu nắng đã nhạt nhoà
Trên con phố ngày xưa, giờ đã là nỗi nhớ
Dẫu đôi khi em thấy mình vô cớ
viết tên một người
lên chiếc lá vô danh

Em sẽ mỉm cười, dẫu biết chẳng còn anh
Em sẽ mỉm cười, dẫu biết trái tim còn ít nhiều nhức nhối
Em sẽ mỉm cười, và biết em đang giả dối
Dẫu cố gắng thật nhiều, lý trí vẫn không xoá được những yêu thương!

Edited by Huou U on Oct. 04 2002,16:02

Xung nhi
27-06-07, 12:47
...1đêm mưa...

CÙNG CƠN MƯA

Cơn mưa òa bất chợt,
Như nón chụp trên đầu
Hạt mưa dài mối lạt
Buộc đất trời vào nhau

Mưa mà không báo trước
Em sững lại như cây
Cứ đội trời mà bước
Như là cô bé....say

Cơn mưa giăng lưới nhện
Bất thần vây bọc em
Như ngày nào anh đến
Mối -tình -đầu-thiên -nhiên

Muốn ôm trọn cơn mưa
Trong vòng tay thành thật
Tiếc bàn tay từ xưa
Chẳng rộng dài như đất

Những gì đang già cỗi
Cơn mưa làm trẻ ra
Như sau ngày lạc lối
Chợt niềm vui trước nhà

Mưa ơi,mưa bình yên
Trẻ rồi xin trẻ nữa
Yêu rồi xin yêu thêm
Như -đất -trời -đôi-lứa

Như em đi suốt phố
Một mình mà song đôi
Bởi trong niềm mưa nhỏ
Có anh rồi anh ơi!!!

Nghe bài này quen quá, hình như đọc qua ở đâu rồi.... B-)

Cho XN góp cùng miyoko một bài. Sưu tầm thôi, tớ dốt khoản thơ thẩn lắm ;)



...

Em không đến , mưa đến
Mưa gõ buồn lá khô
Trong mưa, hoa vẫn trắng
Chiều màu mưa mơ hồ

Tiếng lội mưa xa vắng
Bong bóng mưa chập chờn
Tiếng mưa vang im lặng
Một mùa mưa cô đơn...

chandat
27-06-07, 21:15
Xung nhi ơi gọi bạn vào đi. Lâu ko được đọc thơ của đồng chí ấy :D


Nghe bài này quen quá, hình như đọc qua ở đâu rồi.... B-)

Cho XN góp cùng miyoko một bài. Sưu tầm thôi, tớ dốt khoản thơ thẩn lắm ;)

Xung nhi
27-06-07, 22:52
Thằng bạn nhà em nó giã từ thể thơ "hàn lâm, trí tuệ" rồi :D >:)

Letmelive
28-06-07, 09:58
Em sẽ mỉm cười, dẫu biết chẳng còn anh
Em sẽ mỉm cười, dẫu biết trái tim còn ít nhiều nhức nhối
Em sẽ mỉm cười, và biết em đang giả dối
Dẫu cố gắng thật nhiều, lý trí vẫn không xoá được những yêu thương!

Hay và ngộ nghĩnh ...
Bài họa hay tuyệt, LML thấy 2 câu cuối rất đắt giá.
Tác giả không rõ là vô tình hay cố ý ...
Quen mà hổng quen vỉ LML không phải cô bé đó
Lạ nhưng không phải là lạ ... vì cô bé có thể nói điều đó thật nhẹ nhàng qua những vần thơ B-)
Mâu thuẫn ... chậc không biết phải dùng từ ra sao nữa /:)
Trong vô tình có hữu tình ...

Letmelive
28-06-07, 10:00
Một bài thơ LML rất thích, đâu như là lời bài hát trong phim bao thanh thiên:

Đừng để tháng năm làm mỏi mệt trái tim chờ đợi
Ta nguyện theo nàng đến nơi góc bể chân trời
Giờ này đèn bên sông đã tắt
Chỉ có trái tim ta nhẹ nhàng soi sáng dung nhan nàng
Dù năm tháng lụi tàn
Người chiến sĩ phải vùi xác nơi đồng hoang
Dù lưu luyến thế nào cũng ko bằng những ngày qua

Nàng và ta xa xôi cách trở
Sự đời lặng lẽ đổi thay
Trải qua muôn sông ngàn núi
Liệu lòng ta còn mãi bên nhau

Ta ko mong được đời đời kiếp kiếp
Ko mong được sớm tối bên nhau
Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Ai nói rằng tình cảm lưu luyến khiến người ta đau khổ
Ai nói rằng biển người chìm nổi
Chỉ có tình duyên là vĩnh cửu
Dù có lúc chia ly có khi gặp lại
Dù có khi sum họp có khi tan
Ta chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian.

LML muốn chia sẻ điều này, tình yêu có tồn tại ...
Như người ta vẫn nói từ trái tim đến trái tim
Hãy để tình yêu sống mãi
Và chúng ta được cùng nhau
Đi đến chân trời góc bể ...:)

the way
29-06-07, 08:25
Bài đầu tớ ko bít tên tác giả, bài thứ hai hoạ lại, thì tớ đoán được >:)
Bài đầu tiên là "Ru nắng chiều đi qua cho yêu thương" - ko biết tác giả :(
Bài thứ hai là Untitled, as usual của Chocolate - "Mơ mộng và lãng mạn. Đa tài và sâu sắc. Bất cần và kiêu hãnh" =))

the way
29-06-07, 09:31
Nào thì mưa ;)

Mưa ngày cũ - smile

Đi qua miền nhớ cũ
Nép mình sau vạt mưa
Hình như anh vừa gặp
Tiếng ai đang cười đùa

Không phải em .Anh biết
Chỉ là cơn gió thôi
Vô tâm. Như anh vậy
Trong chuỗi ngày xa xôi

Kí ức là Ngọc vụn
Vẫn ào ạt , trắng trời....
Tình cũ như bong bóng
Cũng tan vỡ mà thôi...

Trong mưa, anh lạnh lắm
Em. Giờ ở nơi nào ?
Bên ấy mưa có hắt
Không anh. Em ra sao ???@};-

Xung nhi
29-06-07, 18:27
Bạn The Way là hay thích kâu bài lắm, đã quote bài gốc sao ko lôi luôn cái bài họa lại ra (hình như cũng của em Chocolate-mơ-mộng-và-lãng-mạn B-) )

Tớ thích sự "giản dị" của bài thơ, nên cũng bọ bẹ thuộc ;)) Hồi đó có 2 kẻ chắc hẳn là khoái chí lắm khi sáng tác ra mấy câu thơ này >:) >:) >:)



...
Không anh, em vẫn sống
Nghênh ngang giữa đời thường
Kí ức như ... tào phớ
Lềnh phềnh trong nước đường

the way
29-06-07, 22:47
Nói thật là tớ cũng ko nhớ là của Choco nào nữa:">
***

Những nỗi buồn không tên - Ko biết tác giả

Có những nỗi buồn
chẳng thể ngỏ cùng ai.
Ngay cả với người
một thời
thân thiết nhất.
Cũng nên buồn một mình
để thấy đời chua chát.
Biết đến bao giờ
mới lại được vui?

Hạnh phúc chỉ là
ảo mộng xa xôi
Âu yếm chẳng còn
giờ chỉ toàn trách móc.
Những bận rộn thường ngày
những lo toan
mệt nhọc.
Đánh cắp nụ cười
chiếm chỗ của tình yêu.

Cô gái ngày xưa
hiểu anh biết bao nhiêu.
Chia sẻ cùng anh
từng vần thơ
câu hát.
Người con gái ấy
giờ đây
còn hay mất?
Bao yêu thương
vì thế
cũng xa rồi.

Anh tự ru mình
bằng tiếng à ơi.
Kỷ niệm ngày xưa
cũng nên
nằm yên nhé.
Văng vẳng bên tai
tiếng ai khe khẽ
Chiếc bình hoa
ngày ấy
vỡ rồi.
(st)

miyoko27
30-06-07, 20:26
Tặng LML!!!

ĐIỀU ANH KHÔNG BIẾT...

Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
có lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh bên góc phố xanh
em đến gần cánh cửa xanh hé mở...

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
đôi chân em sao khó bước qua
chỉ một bước thôi là hết cách xa
anh gần lắm...phía bên kia đôi guốc

Chẳng biết vì sao chân em lui bước
chiều đương xanh bên cánh cửa xanh
có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới...

the way
30-06-07, 22:21
Giọng nghe hết sức đầu gấu (icon Lọ Lem cưỡi chổi)
***

Nói với anh để nhẹ bớt thôi mà - Ko biết tác giả
Bao nhiêu thứ tồn tại ở trên đời
Lại chẳng có gì hiện hữu giữa đôi ta
Quá khứ ở gần hay tương lai ở xa
Em chẳng biết lấy gì đem ra làm vật chất

Niềm say mê thực ra không nhiều nhặn lắm
Kỷ niệm chung nào có đáng kể gì
Sự đồng cảm chưa hẳn đã là đồng cảm
Nỗi vui buồn đâu nhất thiết phải sẻ chia

Phía sau anh sao anh giàu có thế
Đến mức anh chẳng cần tìm kiếm gì thêm
Phía trước em, sao em nghèo quá thể
Đến mức em chỉ mong mình có một niềm tin

Nào xin hãy mở lòng ra thử xem
Anh dành cho em được mấy phần thương mến
Trái tim em, tự mình em vẫn biết
Dành cho anh không nguyên vẹn thật thà

Nhưng chẳng có gì quan trọng đâu mà
Chuyện yêu đương nhất thời phù phiếm?
Anh quá biết mà em thì không cần giấu diếm
Còn có gì hiện hữu giữa đôi ta?

Nhưng có một điều em cần phải và cần được nói ra
Đơn giản thôi: Rằng nỗi nhớ trong em là có thật
Rằng những phút xao lòng dịu dàng tha thiết nhất
Em thực sự đã trao anh nguyên vẹn mất rồi!

Nói với anh để nhẹ bớt mà thôi

Anh có tin em không, em không cần phải biết

Anh có trả em không, em không cần phán xét
Nói với anh để nhẹ bớt thôi mà!

Letmelive
01-07-07, 00:32
Tặng LML!!!

ĐIỀU ANH KHÔNG BIẾT...

Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
có lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh bên góc phố xanh
em đến gần cánh cửa xanh hé mở...

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
đôi chân em sao khó bước qua
chỉ một bước thôi là hết cách xa
anh gần lắm...phía bên kia đôi guốc

Chẳng biết vì sao chân em lui bước
chiều đương xanh bên cánh cửa xanh
có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới...

Ồ, MiYoko trở lại. Tối nay LML lại đúng là LML, trong bụng vui vui.
Còn một vài điều, lần tới LML sẽ làm tốt hơn :).
Cảm kích, LML thấy cảm kích lắm, MiYoko đã giúp LML /:)
Thật đấy, LML tìm bài thơ này hoài, LML vẫn nhớ nó trong tập "Hai sắc hoa ti gôn" mà không nhớ nó tên chi ...:D
Phi Tuyết Ba, LML không rõ là tên riêng hay là bút danh nữa, hôm qua cũng mới đọc một bài thơ của nữ thi sĩ này (bài "Giữa rừng thông").
Bài thơ vẽ ra một khung cảnh: chiều vàng xanh, góc phố xanh, cánh cửa xanh và đôi guốc đỏ ... Người con gái nhạy cảm, có một chút yếu đuối, tự ti ...
LML cũng có khi yếu đuối ... Hôm nay cô gái đó rất xinh đẹp, MiYoko ạ.

Letmelive
01-07-07, 00:39
Tặng MiYoko!!!

Loanh quanh cho những nhớ thương - gungcayvn

Em loanh quanh trong những nhớ thương
Kiếm tìm em
Tìm anh...
Hay điều gì chẳng rõ
Phía ngoài kia giọt mưa đang oà vỡ
Trên những ô cửa kính không màu

Em loanh quanh không biết sẽ về đâu
Những bước chân có điều gì ngăn lại
Không đến được phía cuối con đường
Nơi anh đứng đợi
Chỉ có những lặng im

Em loanh quanh lạc lối kiếm tìm
Hạnh phúc mong manh
Hay những điều hư ảo?
Sao lòng em dông bão
Khi ngoài kia nắng đẹp biết bao nhiêu?

Em loanh quanh giữa ghét và yêu
Cố quên anh, em biết mình đang nhớ
Có tiếng bước chân ngập ngừng ô cửa
Ngỡ anh về...
Sao có bóng người vội vã bước ra đi?

Letmelive
01-07-07, 01:10
Nói với anh để nhẹ bớt thôi mà
Bao nhiêu thứ tồn tại ở trên đời
Lại chẳng có gì hiện hữu giữa đôi ta
Quá khứ ở gần hay tương lai ở xa
Em chẳng biết lấy gì đem ra làm vật chất

Niềm say mê thực ra không nhiều nhặn lắm
Kỷ niệm chung nào có đáng kể gì
Sự đồng cảm chưa hẳn đã là đồng cảm
Nỗi vui buồn đâu nhất thiết phải sẻ chia

Phía sau anh sao anh giàu có thế
Đến mức anh chẳng cần tìm kiếm gì thêm
Phía trước em, sao em nghèo quá thể
Đến mức em chỉ mong mình có một niềm tin

Nào xin hãy mở lòng ra thử xem
Anh dành cho em được mấy phần thương mến
Trái tim em, tự mình em vẫn biết
Dành cho anh không nguyên vẹn thật thà

Nhưng chẳng có gì quan trọng đâu mà
Chuyện yêu đương nhất thời phù phiếm?
Anh quá biết mà em thì không cần giấu diếm
Còn có gì hiện hữu giữa đôi ta?

Nhưng có một điều em cần phải và cần được nói ra
Đơn giản thôi: Rằng nỗi nhớ trong em là có thật
Rằng những phút xao lòng dịu dàng tha thiết nhất
Em thực sự đã trao anh nguyên vẹn mất rồi!

Nói với anh để nhẹ bớt mà thôi
Anh có tin em không, em không cần phải biết
Anh có trả em không, em không cần phán xét
Nói với anh để nhẹ bớt thôi mà!


Anh và em
Mỏi thiệt, LML cần nghỉ ngơi.

the way
01-07-07, 01:13
Tặng MiYoko!!!

Loanh quanh cho những nhớ thương - Đinh Thị Phương Tâm

Nếu ko biết bài thơ của ai thì mọi người chịu khó thêm chữ (st) vào cuối bài hoặc ghi rõ là ko biết tác giả nhé.:)

Letmelive
01-07-07, 01:37
Nếu ko biết bài thơ của ai thì mọi người chịu khó thêm chữ (st) vào cuối bài hoặc ghi rõ là ko biết tác giả nhé.:)
the way ến, bài này nổi tiếng lắm. LML từng hỏi, the way nhớ không? Bài này của gungcayvn chứ ko phải của cô bé PhTam đâu the way ơi. Có lần LML hỏi gungcay về bài này, ko sai đâu mà :D

http://www.dalat.gov.vn/web/books/dalattho/images/bai7.gif

PHI TUYẾT BA
(Hà Nội)
Thông xanh, thông xanh, thông xanh
Ngỡ như biển biếc hóa thành rừng thông
Gió đưa mây trắng lượn vòng
Đồi xanh nét sóng vỗ cong diềm trời...


Nhạc thông ta uống vắng người
Giữa muôn xanh, giữa khơi vơi đại ngàn
Một đời... mấy lúc say tràn
Một chiều... mấy phút tiêu tan cô sầu.


Ta như chiếc lá không màu
Thi thơ là bạn, công hầu mặc ai
Nửa ta thoát tục về trời
Nửa ta lận đận cõi người với thông...


các bạn thấy bài này ra sao :P
LML cho rằng PTB rất yêu màu sắc, có khi nào PTB lên Đà Lạt để vẽ tranh không nhỉ?
Không phải, vì LML cũng yêu sắc màu dưng có biết vẽ đâu :D

the way
01-07-07, 01:46
Uh, chị nhầm. Ngại quá. :"> Em add tên tác giả vào nhé >:D<

Full moon
01-07-07, 11:01
Bài thơ này là em lượm nhặt được ở đâu đó ko nhớ nữa.:D.
Chiều cuối tuần
Chiều cuối tuần
Lang thang dạo Net
Mỏi mắt tìm
Sao chẳng thấy ai quen

Chiều cuối tuần
Thành phố đã lên đèn
Tay trong tay
Từng đôi
Sánh bước
Chỉ riêng tôi
Một mình xuôi ngược
Vác trên vai
Câu thơ cũ
Chờ người

Chiều cuối tuần
Lạnh giá
Tiếng mưa rơi
Ly sóng sánh
Giọt cà phê
Đắng ngắt
Hoàng hôn
Lịm tắt
Giấc mơ hoa
Vuột mất
Theo rồi

Chiều cuối tuần
Vẫn chỉ mình tôi.

--> :detective:Nhận định tác giả là nam ,sáng tác trong lúc ngồi ở quán cafe internet:lamo: :-B:drag:vào một buổi chiều mưa, vừa nhâm nhi ly cafe vừa ngắm phố phường8->:D

akira
01-07-07, 13:42
Tình yêu bất diệt


Tình yêu đẹp và dịu dàng như nắng
Như mật ngọt ngào trong đoá hoa thơm
Như cánh hoa còn ướt đẫm hơi sương
Đem niềm vui từ nỗi buồn xa lắm!


Chẳng cần biết tình yêu từ đâu đến
Từ thiên đường hay cuộc sống anh ơi
Em chỉ biết tình yêu đem hi vọng
Cho nụ cười... trong sáng, tinh khôi!

Những lúc buồn em lại nghĩ đến anh
Và tình yêu giúp em không gục ngã
Luôn vững mạnh, có anh là tất cả
Cơn mưa qua, trời lại sáng... phải không anh?!


Tình vẫn đẹp và dịu dàng như nắng
Từ trái tim như ngọc lung linh,
Đem nỗi buồn và niềm đau xa mãi,
Tình chúng mình... bất diệt, phải không anh?!

Bài này là bài thơ do một bạn cùng lớp cấp 3 của akira dịch từ bài Eternal Love (ko bít của tác giả nào)

Bad_Dancer
03-07-07, 02:37
Cho mình gửi một bài con cóc dành cho những ai yêu thích quán cóc và ưa uống Cafe!

CÀ PHÊ (Trần Duy)

Một ly con đủ ngào ngạt cuộc đời
Thêm chút đường cho ngọt ngào vi đắng
Trong thẳm đen bao ưu tư trầm lặng
Chỉ một mình uống cạn cả trời đêm.

Letmelive
05-07-07, 00:17
Lâu lâu xin post bài thơ vui vui, cũng là thể hiện nỗi nhớ ...

ANH NHỚ EM - Bùi Chí Vinh
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế th́ì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai

...

Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra th́ì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài

...

Con kiến c̣òn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu th́ì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy ǵì chứng minh
Thôi th́ì giả bộ làm thinh
Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi

the way
05-07-07, 00:50
ANH NHỚ EM - Bùi Chí Vinh

A, thơ Bùi Chí Vinh, có cái gì đó rất trẻ trung và ngông nghênh. Nhưng chị chỉ thích đúng 1 bài của tác giả này.

Em đã đi rồi, tôi phải về thôi

Bùi Chí Vinh

" ... Mùa thu lá bay , em đã đi rồi .. "
Nghe tiếng lòng tôi, một bài hát cũ
Tôi không viết về mùa thu Trung Hoa
Nhưng tôi biết là lá xanh vẫn ở

Lá vẫn ở nên tôi nghe em thở
Lá vẫn xanh nên tôi thấy em cười
Khi em bước vào mùa thu thiếu phụ
Là lá vàng đã rơi ngập hồn tôi

"Em đã đi rồi ... " tôi phải về thôi
Em đã sống một đời không cội rễ
Tôi trụi trần như một thân cây
Đâu biết lá gọi mùa nhanh chóng thế

Hãy làm lá, đậu cây tình tôi nhé
Ngắm vầng trăng đàn nguyệt ở trên đầu
Dù đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
Thà sống trong lòng người đẹp Tô Châu .

Mùa thu lá bay, em sẽ đi đâu
Trời thiếu nắng, má có hồng Kinh Bắc?
Mưa có còn rơi trên Thượng Hải, Quảng Châu?
Đêm thiếu tôi, làm sao em nhan sắc?

Tôi hứa không giữ mùa thu trong lồng ngực
Chỉ sợ trái tim hoá lá thu rồi
Thì lá có bay vẫn nằm trong lồng ngực
Em bước sao đành, muội muội của tôi?

the way
05-07-07, 00:57
Ngày xưa, trong 1 forum mà the way tham gia, có 2 người :duel:liên tục bắt đầu từ bài thơ này.
À, ko phải, bắt đầu từ bài trước. Nó thế này.

Dường như là tiếng gọi
Từ bên kia đại dương
Nghe trái tim nhoi nhói
Lá vàng mãi vấn vương

Dường như vẫn yêu thương
Cho một miền tuyết trắng
Gió hút vào im lặng
Trống vắng tê tái người

Dường như là đơn côi
Lang thang cùng với bóng
Kí ức như con sóng
Trôi mãi vào xa xôi

Mùa thu, lá sẽ rơi
Sóng hoà cùng biển cả
Dường như chẳng vội vã
Cuối cùng cũng đi qua! Sau đó vì dòng in đậm mà đến bài

Em đã đi rồi, tôi phải về thôi - Bùi Chí Vinh

the way
05-07-07, 01:00
Vì đoạn này

Tôi hứa không giữ mùa thu trong lồng ngực
Chỉ sợ trái tim hoá lá thu rồi
Thì lá có bay vẫn nằm trong lồng ngực
Em bước sao đành, muội muội của tôi?
nên đáp trả thế này

Nhưng mùa thu, lá bay em phải đi thôi
Chẳng mong đợi một lời ca xưa cũ
Em bước chân đi chẳng một ai níu giữ
Như chiếc lá xanh đã phải xa cành,
nuối tiếc,
mong manh.

Em phải đi rồi, anh cứ về đi anh
Về với mùa thu đầy nắng vàng, mây trắng
Về với làn nước trong xanh, mặt Tây Hồ phẳng lặng
Cứ để em lang thang với chiếc lá phai màu,
chẳng biết sẽ về đâu?

Anh ơi,
Không biết mưa còn rơi trên Thượng Hải, Quảng Châu?
Không biết lá xanh nơi đó có chuyển màu?
Không biết bao giờ em thôi giữ mùa thu trong lồng ngực?
Không biết đến bao giờ em mới thôi thổn thức
"Bước đi không đành, nhưng ngoảng lại buồn hơn"

the way
05-07-07, 01:01
Rồi lại đáp lễ bài trên thế này.

... Mùa thu lá bay, em đã đi rồi...
Ôi chiếc lá bay xưa, sao tim anh mãi nhớ
Về được sao em ?? Khi tình yêu dang dở
Nưóc Tây Hồ chẳng phẳng lặng mãi đâu,
dù xanh ngắt một màu...

Mùa thu lá bay, em sẽ đi đâu..
Anh mãi hỏi một lời xưa cũ
Chẳng nói giã từ, không câu níu giữ
Trụi trần thân cây lặng lẽ,
ngẩn ngơ,
buồn...

Em ơi
Làm sao anh nhớ mưa trên Thượng Hải, Quảng Châu ??
Làm sao anh nhớ lá xanh có đổi màu
Nơi ấy không em, làm sau anh nhớ...
Mùa thu ngày xưa, em mãi giữ mất rồi...
Chỉ còn anh ngơ ngẩn nhớ một lời

Cùng ngoảnh lại mà như không thấy..
Thấy xanh xang những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp, ai sầu hơn ai..??? http://www.dhyhn.net/iB_html/non-cgi/emoticons/2.gif

the way
05-07-07, 01:02
Đại khái là cứ mỗi ngày thì 1 bạn lại đáp lại bài thơ của người kia post hôm trước.

Rồi mùa thu lá bay, em phải đi thôi,
Chỉ mong đợi một lời níu giữ...
Nhưng tiễn chân em đi chỉ là cơn gió
Đuổi những chiếc lá xanh mãi mãi xa cành,
tàn nhẫn quá phải không anh?
Anh ơi,
Nào ai bắt chiếc lá mãi phải xanh?
Nào ai bắt mặt Tây Hồ phẳng lặng?
Nào ai bắt mùa thu thiếu nắng?
Nào ai bắt thân cây lặng lẽ ngẩn ngơ buồn?

Thượng Hải, Quảng Châu trời mưa tuôn
Tí tách giọt rơi hát bài ca cũ
Anh biết rằng em đâu muốn giữ
mùa thu ngày xưa,
anh biết, phải không anh?

Em phải đi thôi, ngoảnh lại sao đành
Nơi ấy có anh, làm sao em dứt bước?
Ai sầu hơn ai, làm sao em nói được?
Mùa xuân về, lá mới sẽ đến với thân cây!
Chỉ có chiếc lá xưa mãi còn đây,
vẹn nguyên với mùa thu cũ!

the way
05-07-07, 01:16
Nói chung là xem thú vị như xem ... phim chưởng :argue:

Em thấy không tất cả đã xa rồi
Dù anh đã hơn một lần ước ao níu giữ
Tình yêu ấy, anh nói bằng cơn gió
Nhưng chiếc lá xa cành chẳng ở lại với anh,
đâu phải tại cơn gió bạc tình..!?
Em này...
Chiếc lá trong kỉ niệm vẫn mãi mãi xanh
Nước Tây Hồ trong tim sẽ mãi không phẳng lặng
luôn khát khao
nổi sóng...
Mùa thu không em là mùa thu thiếu nắng
Và thân cây mãi lặng lẽ một mình,
Chiều thẫn thờ, nhớ chiếc lá xinh

Ừ, em cứ đi đi, đi về phía không anh
Ai buồn hơn ai, nói với ai, ai hiểu?
Lá xưa cũ sẽ nghỉ trên cỏ mới
Nhưng mùa thu trong anh không bao giờ thay đổi
Em - chiếc lá đầu tiên ... là chiếc lá cuối cùng

the way
05-07-07, 01:19
Và bài chốt cuối cùng thế này. Sau đó, ko có reply nào nữa :)

Chẳng bao giờ em dám trách cơn gió bạc tình,
Còn gì nữa đâu mà anh phải thanh minh,
Giá như tình yêu của anh cũng nhiều như lòng kiêu hãnh,
Sẽ chẳng có những đêm đen,
sóng sánh,
buồn...

Ngoảnh lại làm chi, có ích gì hơn?
Anh sẽ lại câm lặng khi em cất bước
Con đường thì mờ mịt phía trước,
Mà sau lưng lá rụng đầy...

Chiếc lá ngày xưa, ừ, vẫn còn đây
Cháy, khô, héo, úa cũng chỉ là chiếc lá,
Giá như tim em cũng như thế, anh ạ,
vô tri,
vô giác,
vô hồn.
Nhưng nỗi buồn vẫn đến dẫu chẳng thể buồn hơn.

Gió xoáy vào cô đơn,
Anh ạ, dường như trái tim cũng có mắt
Mặt Tây Hồ xanh ngăn ngắt,
Chứa đầy nước từ bầu trời
... và từ mắt em.

Cứ an ủi mình, thử ngoảnh lại thêm một lần mà xem,
Sẽ thấy anh vẫn đứng đó chờ đợi
Sẽ thấy mùa thu trong anh không bao giờ thay đổi
Nhưng lý trí đã uể oải mà trái tim thì yếu đuối
Một lần là quá đủ trong đời,
em so sánh tình yêu của mình với lòng kiêu hãnh của anh

Letmelive
05-07-07, 17:31
Và bài chốt cuối cùng thế này. Sau đó, ko có reply nào nữa :)


............................>:)
:P.......................

bluesky
12-07-07, 01:07
Em nhớ lại những ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ
“Ngôi sao cháy bùng trên sông Neva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà".
Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý.
Dù chuyện xưa xa rồi, giờ anh xa cách thế,
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa.
Lớp trẻ lớn lên giờ lại hát theo ta,
Lại nhắp vị ngọt ngào thuở trước,
Vẫn sông Neva, chiều tà, ánh nước
Nhưng nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh?


Bằng Việt dịch



Chuyện mười năm trước
(Gửi Olga Bergon)

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lòng ta gọi ?

Những mùa xuân đã qua
Tiếng ve về thổn thức
Gió thổi vào đêm hè
Kể chuyện 10 năm trước

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Nơi tình yêu bắt đầu
Cũng là nơi khó nhất
Trái tim dù biết hát
Nhưng tình đời dễ đâu

Những đôi lứa yêu nhau
Hãy nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà thành chia phôi

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng ...

the way
12-07-07, 01:16
Chuyện mười năm trước
(Gửi Olga Bergon)

...và tác giả là Bexxenov :)
Và đây là Onga Bergon


http://i191.photobucket.com/albums/z190/tiamore_vh/OlgaBergholz.jpg



Tâm tình với Olga Bergon - Ko biết tác giả

Và thế là họ xa nhau
Chỉ còn dòng Nêva cuồn cuộn chảy
Ngôi sao chiều bùng cháy
Tiếng chim kêu lạc lõng cuối trời xa...
Năm tháng trôi qua, năm tháng cứ trôi qua
Cô gái hiểu người yêu mình có lý
Khi bụi thời gian nhuộm những sợi tóc đẹp trên mái tóc óng ả
Khi ngọt ngào nhiều, cay đắng cũng nhiều hơn
Nàng nghĩ gì OngaBecgon ?
Câu thơ viết như một lời thú tội
Ôi cái tuổi ngây thơ chẳng bao giờ có lỗi
Khi nhắp vị ngọt ngào cay đắng của Tình yêu
Vẫn những bờ đá hoa cương, vẫn những buổi chiều
Và lớp trẻ lớn dần theo năm tháng
Sẽ hợp tan bao mối tình trong trắng
Sao vô tình chảy mãi hỡi Nê va ?
Đôi lứa nào sẽ vui trong hạnh phúc ngôi nhà
Và ai sẽ suốt đời phải mang câu hát tiếc một thời thiếu nữ
Ai nhớ hoài vì thuở xưa sẽ khóc than một thời trai trẻ
Năm tháng dẫu qua rồi, cái vết thương lòng vẫn chảy máu dọc thời gian
Nàng nghĩ gì hỡi OngaBecgon
Khi trở lại dòng sông Nê va vẫn sóng chiều dào dạt
Khi trở lại nơi ngày xưa câu hát giữa chừng lịm giữa làn môi
Chuyện cũ đã qua rồi
Nhưng xa đến vô cùng là người yêu thuở ấy
Sẽ lạnh lẽo giá băng hay âm thầm lửa cháy
Bởi câu hát khác xưa rồi, tiếng khóc cũng khác xưa
Chỉ còn những chiều sóng nước Nê Va
Và lời nhắn nhủ dặn về tuổi trẻ
Hãy rộng lượng, hãy là người tha thứ
Sẽ chẳng phải đau lòng khi trở về kỷ niệm đầu tiên.

the way
12-07-07, 01:23
Mùa hè rớt - Onga Bergon

Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nóng êm ru, mầu trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không, dịu dàng, phơ phất
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thấm trong cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn khóe nhìn say đắm
Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn

Ôi cái mùa đại lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ... Trời ơi ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu... Rừng lặng... Bóng sao im...

Sao ơi sao, sao sắp lặn vào đêm
Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt,
Nhưng chỉ mãi bây giờ ta mới biết
Yêu đương, giận hờn, tha thứ, chia tay...

Mùa hè qua rồi, chỉ còn rớt lại những sợi thương yêu ...
Ko biết ai dịch nhỉ :-/

bluesky
12-07-07, 01:45
phải nói là beautyful love ^^

the way
12-07-07, 23:38
Cho yêu thương ở lại trong nhau
Cho em về ngủ vùi trong nắng ấm
Cho mắt cười bình yêu trong gió lộng
Cho một tâm hồn bớt chút đơn côi

Em không còn ai ngồi lặng lẽ ngắm em cười
Em không còn ai để gửi niềm thương nhớCó những lúc thấy tiếng cười là mảnh vỡ
Găm trong tim người một ánh mắt trong veo

Ngày tháng qua dần, những từng trải đuổi theo
Còn ai yêu em nếu lòng còn bức bối?
Ngọn lửa hồng càng xua càng không nguội
Làm sao cho mình bớt đa cảm mà thôi.
(doanminhhang)
Nghe thương nhỉ?!?:)

Letmelive
15-07-07, 21:21
Ra ngoài chơi đi, mát lắm :))
Ích kỉ là ích kỉ

Đừng yêu ai, em nhé
Đừng thương ai, em nhé
Đừng nhớ ai, em nghe

Yêu hơn mọi yêu thương
Mà cuộc đời đã có
Nhớ trước mọi nẻo đường
Đã thổi từng trận gió

Trích "Tình ca" - Ng Khoa Điềm

achao
25-07-07, 22:24
Có một thời
Có một thời anh là của riêng em
Từng ý nghĩ đọng trong từng ánh mắt
Anh nhìn em, những gì em cảm nhận
Tất cả giành cho em - cho riêng em

Có một thời em chẳng thể lãng quên
Anh mạnh mẽ và dịu dàng đến thế
Em nhỏ bé núp bóng anh che chở
Chuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm

Ôi đâu rồi thời đó của riêng em
Hoa - mây - gió - ánh mặt trời bé nhỏ
Bao yêu thương trong mắt anh thầm lặng
Gió xôn xao cứ đùa gọi yêu em

Ngày tháng ơi cho em được cầu xin
Cho em về với tháng ngày xa xưa ấy
Dẫu vẫn biết tình yêu không dễ vậy
Ai trả em về
Thời ấy của riêng em...
(chả bít tác giả bài này là ai)

the way
25-07-07, 22:43
Có một thời
(chả bít tác giả bài này là ai)

Đinh Thu Hiền ạ


Có một thời, ta đã rất giận mi
Tình yêu ạ, cớ sao mi không tới
Sao mi mãi giấu mình trong bóng tối
Để mình ta lặng lẽ trong đơn côi

Có một thời, anh đã đến bên tôi
Như một vầng mặt trời ấm áp
Xua tan những màn đêm và bão táp
Tôi yên lành, tôi hạnh phúc, tôi…yêu

Có một thời, tôi đã nhận thật nhiều
Những yêu thương, những gì ngọt ngào nhất
Những điều tôi tưởng sẽ không bao giờ mất
Vì anh bên tôi, anh sẽ mãi bên tôi

Có một thời, anh đã xa lắm rồi
Tôi, với anh, không còn là duy nhất
Nỗi buồn vắt mình thành những giọt nước mắt
Chứa không đầy khoảng nhớ, khoảng quen…

Có một thời, tôi không thể nào quên
Tình yêu ạ, cớ sao mi lại tới
Sao mi không giấu mình trong bóng tối
Để giờ ta đau đớn trong đơn côi…

Có một thời, một thời chỉ thế thôi
Có một thời, giờ đã thật xa xôi…

Sugar Baby
27-07-07, 19:34
" Mười bảy tuổi em ra nơi đầu gió
Nhận sao trời làm tín hiệu tình yêu
Mười bảy tuổi em ngồi đây với cỏ
Để hoàng hôn xao xuyến buổi ban chiều
Mười bảy tuổi, những nét xưa còn khuyết
Như vầng trăng, em khép lại cho tròn
Da em trắng, bình nguyên nào trải tuyết
Má em hồng.... ảo ảnh của hoàng hôn? "

Letmelive
28-07-07, 10:55
"Em bảo anh đi đi,
Sao anh không đứng lại?
Em bảo anh đừng đợi,
Sao anh lại về ngay?

Ôi lời nói gió bay,
Đôi mắt huyền đẫm lệ.
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em?"

Vui buồn vần thơ
Sao lòng hững hờ
Đêm thanh gió mát
Ngơ ngác kiếm tìm
Một vần thơ hay
Một chút men say
Cho tràn nỗi nhớ
Bài thơ của nữ thi sĩ Silva Kaputikian

Letmelive
28-07-07, 11:00
Em bảo: "Anh đi đi"
Sao anh không đứng lại ?
Em bảo: "Anh đừng đợi"
Sao anh vội về ngay ?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu ?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viễn vông

Đời sống nghiệt ngã không
cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tinh vào cõi không.



Em bảo: Thôi, ích gì...
Ai ngờ anh xa mãi.
Đôi mắt em, lặng im.
Nhưng mắt em nói thật.
Sao anh tin lời em,
Mà không tin đôi mắt?


Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em?


Em bảo: anh đi đi!
Sao anh không ở lại?
Em bảo: đợi chờ chi
Sao anh xa em mãi?

Lời em buông cứng cỏi,
Lệ em trào mắt đen.
Sao anh tin lời nói,
Mà không nhìn mắt em?

Em bảo anh đi đi
Sao anh ko đứng lại
Em bảo anh đứng lại
Sao anh vội quay đầu

Lời nói như gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao anh thật là ngốc
Ko nhìn vào mắt em

Letmelive
01-08-07, 00:59
Ánh dương sáng chân trời,
ngàn tia nắng soi ngời ngời.
Khi mây tối đã điêu tàn,
trời thêm sắc huy hoàng.

Gió đưa muôn hương lành,
lòng chan chứa bao la tình.
Ôi tươi đẹp siết bao
huy hoàng thay ánh mặt trời.

Có ánh sáng tuyệt vời,
ấm áp hơn mặt trời,
đó chính là nụ cười của người tôi yêu.
Em hỡi, vầng thái dương thân yêu
với nụ cười xinh
thắm tô cuộc đời.

Letmelive
06-08-07, 19:06
“Đâu là mắt
Đâu là môi
Đâu là đúng nghĩa nụ cười hả anh?
Đâu là muộn
Đâu là nhanh
Đâu là tình cảm chân thành cho nhau?
Đâu là trước
Đâu là sau
Đâu là trọn vẹn một câu thơ tình?


http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200707/original/images1376124_739f.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200707/original/images1376124_739f.jpg)
Hình ảnh: Theo blog Hoa Mai Xanh


Đâu là họ
Đâu là mình
Đâu là ghen ghét tội tình đôi ta?
Đâu là gần
Đâu là xa
Đâu là được mất để mà thắng thua?


Đâu là thiếu
Đâu là vừa
Đâu là dối trá lọc lừa anh ơi?
Đâu là ... một nửa của tôi
Đâu yêu...
Đâu nhớ...
Đâu người trăm năm?”

copy từ vietnamnet (http://vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2007/08/726041/#)

babycrystal
07-08-07, 15:35
Chẳng hiểu vì sao mây lại khóc
Gió lại buồn, và ngơ ngẩn trên cao
Chỉ biết rằng trong tiếng gió rì rào
Có lẫn cả "I Love You So Much"

***

Anh không là anh của ngày xưa
Em thì vẫn là em ngày cũ
Biết khi nào: Khi hoa là nụ?
Anh lại quay về như những ngày xưa?

***

Con đường dài phía trước em đi
Sẽ đầy những nhọc nhằn chờ em phía trước
"Bâng khuâng đứng giữa trăm dòng nước
Chọn một dòng hay mặc nước trôi đi?"

***

Và ngày mai em thức dậy với nụ hồng
Mẹ đã mua và đặt trên bàn học
Mặc chiếc áo mới mua, có những đường kẻ sọc
"Rồi những ngay vui với cuộc sống lại về"!

ma_nho_ht
07-08-07, 16:22
Xuân Quỳnh

Tự hát
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em.

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu, tin.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập cồn cào không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi khi đi rồi


Hồi trước từng khóc khi đọc bài này. bi h thì có trai cứng ít nhiều .

Tamachan
07-08-07, 19:09
Xuân Quỳnh

Tự hát
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em.

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu, tin.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập cồn cào không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi khi đi rồi


Hồi trước từng khóc khi đọc bài này. bi h thì có trai cứng ít nhiều .
hì, ma_nho ơi, câu cuối chắc bị type nhầm
"Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi"

Letmelive
08-08-07, 01:10
Xuân Quỳnh

Tự hát
Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi
Hồi trước từng khóc khi đọc bài này. bi h thì có trai cứng ít nhiều .

Xuân Quỳnh không rõ có biết khiêu vũ không nhỉ? nhưng quả thực XQ có trái tim biết hát ... người đã thơ hóa cuộc sống đời thường, một nghệ sĩ thực thụ ...
Tôi chợt nhớ một bạn gái rất thích thơ của LQV, rồi Tago :)
Đấy cuộc sống có nhiều điều thú vị thế đấy, ta cứ uống mãi những điều ngọt ngào này, nó không đủ làm ta chết chìm, nhưng cũng không làm ta tỏa sáng B-)
Ta đi tìm ta ư? không phải ta là ta sao lại phải tìm.
Ta đi tìm nàng ư? Phải rồi ta đang đi tìm nàng? Tìm được thì sao, không được thì sao?:))
Lại nhớ Ngộ Không học đạo, chỉ muốn tìm sự bất tử ... phải chăng đó là một giấc mơ :))
Sinh nhi tri, khốn nhi tri, học nhi tri

Hữu ý tài hoa hoa bất phát, vô tâm tháp liễu liễu thành âm.

Letmelive
15-08-07, 01:20
Điệu nhảy chậm
Thái Bá Tân (dịch)

Cô chú từng thấy trẻ
Nô đùa chơi đu quay
Hay nghe mưa thánh thót
Rơi trên từng lá cây?

Từng thích thú chạy theo con bướm nhỏ
hay trầm tư ngắm hoàng hôn rực đỏ?

Nhảy chậm thôi nhảy chậm
Để lắng nghe moi người
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời

Đã bao giờ vì vội
Cô chú chào rất nhanh,
Vội đến mức không kịp
nghe người khác chào mình?

Và tối lên giường ngủ,
Vì vội, ngủ rất mau
Đã bao giờ ý nghĩ
Vương vấn mãi trong đầu?
Tốt hơn nên nhảy chậm
Để lắng nghe mọi người,
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời

Đã bao giờ cô chú
Bảo con chờ ngày mai
Và vì vội không thấy
Con buồn khóc, thở dài?

Hãy đừng để mất
Một tình bạn đẹp sao
Chỉ vì cô chú bận
Không nói nổi tiếng "chào"?

Nhảy chậm thôi, nhảy chậm
Để lắng nghe mọi người,
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời

Vì việc vội lo kịp đi đâu đấy,
Đã là mất nửa niềm vui việc ấy
Và một khi cứ lo, vội suốt ngày
Thì cuộc đời ta để mất không hay

Không phải đua tốc độ.
Đời bản nhạc không dài
Hãy lắng nghe chầm chậm
Không quên ai, sót ai.

Letmelive
15-08-07, 01:38
Em đã viết một lá thư cho anh
Bằng tất cả Tình yêu và Nỗi nhớ
Cả ánh mắt những ngày đầu bỡ ngỡ
Sao anh chẳng trả lời...

Để lòng em như con nước đầy vơi
Lặng lẽ thét gào khi đông về qua lối
Gió lạnh thầm thì em ơi đừng có vội
Một ngày mai rồi anh sẽ trả lời

Dòng đời mong manh theo tháng năm cuộn trôi
Gió vẫn thổi và lòng em vẫn đợi
Suốt những đêm đông dài tăm tối
Chờ nắng hanh vàng về sưởi ấm trái tim

Em đã nói lời... sao anh cứ lặng im???

the way
15-08-07, 13:00
...
Nhảy chậm thôi nhảy chậm
Để lắng nghe moi người
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời
...
Mấy câu này hay quá!!! :x
REP cho em letmelive vì lôi bài này về :clap:

Letmelive
15-08-07, 17:47
Nhảy chậm thôi nhảy chậm
Để lắng nghe mọi người
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời

the way thân, LML cũng thích mấy câu đó, nhưng có lẽ là thích kiểu của LML :D.

Letmelive
23-08-07, 00:16
Tỳ Bà Hành - Bản dịch của Lam Nguyên
Lá thu động bông lau xào xạc
Đêm tiễn người hiu hắt Tầm Dương.
Thuyền neo bến, ngựa dừng cương
Rượu mời muốn uống sáo đàn vắng tanh.

Cùng nâng chén rồi đành ly biệt,
Sông nước in bóng nguyệt u sầu.
Tỳ bà chợt vẳng đêm thâu,
Chủ quên trở gót, khách đâu muốn về.

Theo tiếng nhạc hỏi kìa ai đó?
Đàn vụt im muốn tỏ còn e.
Cập thuyền đến hỏi mọi bề,
Đèn khêu rượu chuốc đề huề tiệc vui.

Cạn lời mời gót hài lưỡng lự,
Đàn nâng cao che nửa mặt hoa.
So dây vặn trục thử qua,
Chưa thành khúc điệu thiết tha tâm tình.

Lựa cung bậc âm thanh diễn tả,
Nỗi bất bình lã chã nhặt thưa.
Lặng thinh cúi mặt đón đưa,
Đắn đo nắn nót đường tơ gợi sầu.

Tiếng dìu dặt cung cao cung thấp,
Dứt Nghê Thường tiếp gấp Lục Yêu.
Đại huyền tựa tiếng mưa rào,
Tiểu huyền như tiếng thì thào mông lung.

Khi thánh thót rơi trong dạ yến,
Lúc dập dồn dường quyện không gian.
Giữa hoa oanh hót rộn ràng,
Bên ghềnh suối vắng nước mang mang buồn!

Tiếng đàn vọng suối nguồn lạnh ngắt,
Nước ngừng trôi u uất lời than.
Lắng nghe lòng những bàng hoàng,
Phút giây yên lặng lại càng tuyệt hay.

Tựa nguồn đổ bình bay lọ vỡ,
Tựa gươm va pháo nổ chiến trường.
Thôi dài dứt cuối một chương,
Bốn dây âm hưởng tựa đương xé là.


Đông Tây ngạn thuyền đà yên lặng.
Giữa dòng sông nguyệt rạng trời thu.
Trầm ngâm ngón tựa đường tơ,
Dung y chỉnh đốn bước ra ngỏ lời.

Rằng thơ ấu sống nơi thành thị,
Lăng Hà Mô vốn dĩ quê nhà,
Rành đàn từ thuở mười ba,
Giáo phường đệ nhất tiếng đà dội vang.

Thiện Tài phục tay đàn độ ấy,
Thu Nương ghen lúc thấy điểm trang.
Tranh đua lớp trẻ Ngũ Lăng,
Khăn điều tặng thưởng khi ngưng mỗi bài.

Lược theo nhịp chiếc rơi chiếc gãy,
Vết rượu hoen đầy dẫy quần là.
Cuộc vui suốt những năm qua,
Xuân thu trăng gió la cà ăn chơi.

Dì quá vãng em nơi biên thú,
Sắc phai theo tháng cũ năm tàn.
Ngựa xe vắng vẻ trước sân,
Về già chọn một thương nhân bạn đường.

Người ham lợi tháng trường đi biệt,
Buôn bán trà ở miệt Phù Lương.
Thuyền nan sóng nước bẽ bàng,
Dòng sông lạnh lẽo trăng vàng ngẩn ngơ!

Đêm qua mộng chuyện xưa ngày cũ,
Lệ đầm đìa mặt ủ mày chau.
Tiếng tỳ giục khách nao nao,
Giờ nghe nàng kể dạt dào thương tâm.

Cùng cảnh ngộ, cảm thân lưu lạc,
Lọ phải là quen trước hay sao?
Đế kinh từ biệt năm nào,
Tầm Dương đất trích yếu đau tháng ngày.

Ca hát vắng cõi ngoài hoang dã,
Tiếng trúc tơ im đã một năm.
Bồn Trì bến thấp kề gần,
Lau già trúc cỗi mấy tầng bao quanh.

Sớm chiều những âm thanh gì nhỉ?
Chỉ chuốc sầu vượn nỉ non than.
Xuân thu hoa nguyệt quen dần,
Một mình say tít đâu cần thế nhân.

Chẳng nghe cả trùng than, sáo trổi,
Tiếng chim ca gió thổi ngàn cây.
Tỳ bà chợt vẳng đêm nay,
Nghe như tiên nhạc khoan thai rõ ràng.

Xin tiếp nối cung đàn dang dở,
Tỳ bà hành tác tự vì ai?
Một hồi đứng lặng câm lời,
Lại ngồi nắn nót chơi vơi tiếng đàn.

Giờ khác trước, cung than dây oán,
Khiến người nghe tâm trạng ngẩn ngơ.
Khóc nhiều hơn cả bấy giờ,
Giang Châu Tư Mã đậm tà áo xanh!

the way
23-08-07, 23:36
Chờ em đường dương cầm xanh
dậy thì nõn dương cầm phố

Chờ em đường dương cầm sương
chúm chím nụ dương cầm biếc

Chờ em đường dương cầm sim
vằng vặc nụ dương cầm trinh

Chờ em đường dương cầm khuya
ôi cái im đêm thơm mộng

Chờ em đường dương cầm trăng
ứa nhụy, lạnh dương cầm xuân

Chờ em đường dương cầm mưa
giọt giọt lá buồn dạ khúc

...Xào xạc lòng tay khuya
Anh về lối dương cầm lạnh

Chihaixinhxinh_catdaudinh
26-08-07, 01:16
Anh đừng nói
Và đừng bắt em phải nói...
Anh đừng hỏi
Vì sao em nghẹn ngào?
Niềm hạnh phúc anh trao
Quá lớn!
Hãy cho em một chút làm quen
Khi anh gọi tên em
Cuộc đời bỗng trở nên vô giá!
Quá khứ đau thương - Quá khư thành xa lạ
Em có khóc đâu...
Em chỉ trả lại thời gian
Những nỗi đau không thể nói thành lời.
Đừng nói với em những điều quá xa xôi
Đừng thề thốt, cũng đừng hẹn ước
Vì ngày mai, ai mà biết được
Ánh mắt nhìn có còn giống hôm nay
Em chỉ xin lúc này
Bên em anh im lặng
Khi ôm em trong vòng tay ấm nóng
Anh sẽ hiểu
Vì sao em run lên.....

Letmelive
26-08-07, 01:24
Anh đừng nói
Và đừng bắt em phải nói...
Anh đừng hỏi
Vì sao em nghẹn ngào?
Niềm hạnh phúc anh trao
Quá lớn!
Hãy cho em một chút làm quen
Khi anh gọi tên em
Cuộc đời bỗng trở nên vô giá!
Quá khứ đau thương - Quá khư thành xa lạ
Em có khóc đâu...
Em chỉ trả lại thời gian
Những nỗi đau không thể nói thành lời.
Đừng nói với em những điều quá xa xôi
Đừng thề thốt, cũng đừng hẹn ước
Vì ngày mai, ai mà biết được
Ánh mắt nhìn có còn giống hôm nay
Em chỉ xin lúc này
Bên em anh im lặng
Khi ôm em trong vòng tay ấm nóng
Anh sẽ hiểu
Vì sao em run lên.....

Hya hay quá xá
:-O:):D:x

the way
26-08-07, 01:29
Chỉ là vì thích bài hát này. Hóa ra lại là phổ thơ...

Cô gái đến từ hôm qua...
(ko biết tác giả)Sao không phải là góc trời Hà Nội
Của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Ngày anh đi , em gói trọn lời thề
Như ánh lửa sưởi ấm lòng anh mãi

Tình yêu đầu trôi xa - dư âm để lại
Giá như ta thuộc về nhau...
Sao giữ lại nụ cười mà bối rối lòng đau
Như con sóng bạc đầu còn nông nổi.

Tình yêu cuộc đời đem ra đánh đổi
Giấc mơ nhạt màu ước nguyện thời gian
Lời hứa gầy gò như ánh sao tan
Trong khoảnh khắc băng qua , rồi vụt tắt

Em đã quên cái thời yêu trong vắt
Chỉ còn một người nhặt lấy hoa rơi
Trong những đêm khi nỗi nhớ tơi bời
Kỉ niệm không còn ai ngồi đếm

Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài
Nhưng vĩnh viễn chẳng thể nào trở lại
Ngày hôm qua ....

Full moon
26-08-07, 16:40
Tâm trạng một chút ...:)
Tro tàn quá khứ
Lả tả bay trên thành phố đông người
Tro quá khứ tình yêu em đã đốt
Cái quá khứ không đem mà ăn được
Nhưng con người lại không thẻ nguôi quên

Dẫu bây giờ không được nắm tay nhau
Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy
Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro!!!
.................................................. ..................................

Em lại trở về với nguyên vẹn mùa thu
Vẫn lạnh buồn xao xác như mùa thu xưa ấy
Chỉ có trong em không còn nguyên vẹn như vậy
Mà ngậm ngùi đau đáu một niềm đau!

Em chẳng bao giờ dám trách anh đâu
Bởi vơi anh, em chưa bao giờ là tất cả
Dừng bước bên nhau chốc lát rồi xa
Em với anh - Hai con người xa lạ

Chúng ta đã là mùa thu trong những ngày qua
Để anh đến, anh đi. Và em trở về điểm xuất phát ban đầu
Trở về với mùa thu lạnh buồn xao xác
Cùng nỗi đau - hằn vết mối tình đầu...

Letmelive
26-08-07, 16:49
Em ko bao giờ là tất cả của tôi,
(vì nếu thế tôi sẽ chết đói mất)
Ko có em ở bên tôi vẫn sống
Tình yêu đó là một phần trong tôi
Em cũng vậy ...
Trái tim khâu vá
Gào thét trong vực sâu tối
Em đã là ánh sáng
Là mùa xuân
Em đến rồi đi :((

Chihaixinhxinh_catdaudinh
28-08-07, 01:17
Biển - Xuân Diệu
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê....
Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng
Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt
Cũng có khi ồ ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên ghềnh
Mối tình chung không hết
Để những khi bọt tung trắng xóa
Và sóng về lan tỏa nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thỏa
Bởi yêu bờ lắm lắm em ơi!
Ai mà yêu mìn da diết, mãnh liệt thế ni thì mình chít ngay dưới kiếm. hehe:x;;)

Letmelive
28-08-07, 12:47
Biển - Xuân Diệu
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê....

Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt

Cũng có khi ồ ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên ghềnh
Mối tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xóa
Và sóng về lan tỏa nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thỏa
Bởi yêu bờ lắm lắm em ơi!

Ai mà yêu mìn da diết, mãnh liệt thế ni thì mình chít ngay dưới kiếm. hehe:x;;)

hehe ko da diết, ko mãnh liệt
ko ồn ào, ko cần phô trương
yêu thì hiểu hehe:-*

Letmelive
28-08-07, 13:10
Sóng

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
????
không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương

ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

29-19-1967.

Bài sóng của thi sĩ XQ - hồi trước đọc mãi mới thuộc ^^

the way
28-08-07, 13:12
Sóng

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Sông không hiểu nổi mình chứ! :-?

Letmelive
28-08-07, 13:19
Sông không hiểu nổi mình chứ! :-?
Câu này chính là vấn đề the way
theo như SGK thì đúng là "sông"
LML thấy ko hợp nên sửa lại thành là "sóng" >:)
Chỉ có vậy thôi :)
Ánh trăng tràn ngập mọi nơi
Trong ko gian

the way
28-08-07, 13:32
Vì sông ko hiểu nổi mình (mình ở đây là sóng) nên sóng phải ra tận bể để tìm tri kỉ.
Nói chung là đã đăng thơ của người khác thì đừng có tự tiện sửa sang theo ý mình. Đấy ít nhất là thể hiện sự tôn trọng đối với tác giả.
Còn nếu muốn bàn luận thì comment tiếp ở dưới.

Letmelive
28-08-07, 13:40
đa tạ, quả là LML đã nông cạn rồi :))
the way có cảm giác gì ko?

PantherSon
28-08-07, 14:14
Đã ngắm sóng biển chưa thế?
Phải thật dữ dội, nhưng chính ra là rất dịu êm (và ngược lại, chứ không phải là dịu dàng và bình yên)
Trông rất ồn ào, nhưng bên trong thì lại lặng lẽ (cũng có ngược lại ;) )
Chú sông thì quê vật, không tạo nên và cũng không chứa chấp được những thứ tạm được gọi là sóng (bác Hồng). Có chăng thì chỉ được "dịu êm" (một cách buồn ngủ) và "lặng lẽ" (một cách ngớ ngẩn).
Cho nên chú sóng chịu không nổi phải tìm ra tận bể (bác Đông) để thỏa chí vẫy vùng, để có những người giống mình và tìm được người hiểu mình.
(viết được 1 bài tử tế mà nó out mất sạch, đành phải viết lại theo phong cách LML :)) )

yêu thì hiểu hehe:-*
Có hiểu được sóng không? :P

chandat
28-08-07, 15:12
Nhảm nhí quá! Ra bể (bác Vọng Echo) đi thày ơi! =))


Đã ngắm sóng biển chưa thế?
Phải thật dữ dội, nhưng chính ra là rất dịu êm (và ngược lại, chứ không phải là dịu dàng và bình yên)
Trông rất ồn ào, nhưng bên trong thì lại lặng lẽ (cũng có ngược lại ;) )
Chú sông thì quê vật, không tạo nên và cũng không chứa chấp được những thứ tạm được gọi là sóng (bác Hồng). Có chăng thì chỉ được "dịu êm" (một cách buồn ngủ) và "lặng lẽ" (một cách ngớ ngẩn).
Cho nên chú sóng chịu không nổi phải tìm ra tận bể (bác Đông) để thỏa chí vẫy vùng, để có những người giống mình và tìm được người hiểu mình.
(viết được 1 bài tử tế mà nó out mất sạch, đành phải viết lại theo phong cách LML :)) )

Có hiểu được sóng không? :P

chandat
28-08-07, 15:28
Mình thì mình thấy bác Xuân Diệu thật khéo phỉnh phờ các chị em. Rõ ràng "biển xanh" với "bể biếc" là một mà bác ấy lòng vòng một hồi cho các chị em chóng mặt :P Kết quả (có thể) là khối cô ko định cho bác ấy làm "biển xanh", nhưng lại nhận bác ấy làm "bể biếc" :))

Bạn Đinh chưa gặp được người như vậy à?



Biển - Xuân Diệu
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh cũng xin làm bể biếc

Ai mà yêu mìn da diết, mãnh liệt thế ni thì mình chít ngay dưới kiếm. hehe:x;;)

the way
28-08-07, 17:11
Sông.
Người ta thích ngắm sự trải dài miên man đến cuối đường chân trời của nó. Dòng nước lặng lẽ trôi một cách bình thản (và lừ đừ). Sông muôn đời vẫn chậm rãi và có vẻ hiền lành như thế. Có thể lắm, sông muốn rất nhiều nhưng lại quá e dè, quá nhiều đắn đo để có thể tạo ra những cơn sóng thực sự.
Sông chưa bao giờ có sóng. Kể cả khi gió rất to. Nhưng sông lại có thể có đến 1000 thứ tương tự sóng. Những làn nước chợn gợn, lăn tăn, lăm le chạm nhẹ vào bờ bãi bồi lở.
Rốt cuộc, mãnh liệt lắm cũng mới chỉ là xúc cảm mà thôi. Thoảng qua rồi biến mất.
Biển.
Những khi không cảm thấy gì, hoặc không nắm bắt được mình đang cảm thấy gì, em hay nghĩ đến chuyện chạy ra ga, nhảy lên tàu, đu xe buýt và thế là ra đến biển. :D
Không có những con sóng dữ dội, chỉ là một khoảng xám trải rộng mênh mang, biển mùa đông mang một sắc màu buồn bã và cô đơn. Nhưng có lẽ, chính trong sự êm dịu và lặng lẽ ấy lại tiềm ẩn một cái gì đó lôi cuốn mãnh liệt đến mức người ta bị hút vào đó. Người ta có thể tìm lại được sức sống của mình trong sự bình yên ấy. Và thế là cứ mùa đông, là phải ra biển. ;))
Biển mùa hè. Ồn ào và dữ dội. Em thích ra biển vào buổi đêm. Là lúc em không thể nhìn được sóng. Cũng như em thích vừa nhắm mắt vừa bước đi. Em phải cảm nhận bằng tất cả những giác quan còn lại của mình. Từ mùi gió nồng nồng, ấm ấm. Có một chút vị mặn mòi. Đến âm thanh liên tiếp ào lên rồi lại nhỏ dần, ào lên rồi lại nhỏ dần, khi sóng ào vào đôi chân trần trên nền cát ẩm và vỡ tan ra thành muôn vàn tiếng cười. Có một góc nhỏ nào đó đằm sâu trong tiếng cười ồn ào ấy.
Người ta sẽ không thể nhìn bằng mắt được đâu. B-)
***

Em đã bao giờ nghe câu chuyện tình của biển
Rằng sóng không chạm bờ khi biển chưa biết yêu
Rằng nỗi đau đã đến với những con sóng triều
Khi biển yêu, biển dằn vặt và biển nhớ???

Đó là một câu chuyện xưa cũ
Sóng chỉ dào dạt xô bờ trong cơn cuồng nộ, đớn đau
Còn bờ cát vẫn mỏi mòn đến tận mai sau
Chờ một nụ hôn nồng nàn của biển

Em nhé, khi những cơn sóng hung hăng tràn đến
Hãy cứ làm nàng công chúa ngủ ngoan
Tình yêu thật sự không thể ngập tràn
Khi tôi như con sóng trào giận dữ

Em nhé, khi con sóng dịu dàng ôm bờ cát nhỏ
Cũng cứ làm nàng công chúa ngủ ngoan
Tình yêu thật sự không thể ngập tràn
Khi trái tim tôi nhuốm màu yếu đuốí

Và em nhé, sẽ đến một ngày mới
Tôi đến bên em với đôi cánh tay này
Tôi hôn em bằng đôi môi nồng say
Em sẽ làm nàng công chúa của tôi mãi mãi

Em sẽ không làm bờ cát dại
Vì cát chẳng bao giò tan được vào sóng đâu
Em hãy cứ là em như thuở ban đầu
Ngày tôi đã gặp, đã yêu và đã nhớ

Có đôi khi tôi như con sóng
… lang thang không bến đỗ
Hãy nhẫn nại chờ tôi nhé, em ơi
Em đừng trách tôi dù chỉ nửa lời
Tôi sẽ về vì em biết chờ đợi!
(Ctrl C + Ctrl V)

Letmelive
28-08-07, 18:40
Đã ngắm sóng biển chưa thế?
Phải thật dữ dội, nhưng chính ra là rất dịu êm (và ngược lại, chứ không phải là dịu dàng và bình yên)
Trông rất ồn ào, nhưng bên trong thì lại lặng lẽ (cũng có ngược lại ;) )
Chú sông thì quê vật, không tạo nên và cũng không chứa chấp được những thứ tạm được gọi là sóng (bác Hồng). Có chăng thì chỉ được "dịu êm" (một cách buồn ngủ) và "lặng lẽ" (một cách ngớ ngẩn).
Cho nên chú sóng chịu không nổi phải tìm ra tận bể (bác Đông) để thỏa chí vẫy vùng, để có những người giống mình và tìm được người hiểu mình.
(viết được 1 bài tử tế mà nó out mất sạch, đành phải viết lại theo phong cách LML :)) )

Có hiểu được sóng không? :P

LML đôi lần post bài rất tử tế nhưng bị out mất sạch ^^
LML chưa ngắm sóng biển bao giờ,
làm sao mần hiểu được con sóng đây
Không như bác Hồng, bác Đông
Có chăng thì chỉ được
dịu êm một cách buồn ngủ và
lặng lẽ một cách ngớ ngẩn
Mà thôi ;(


Em đã bao giờ nghe câu chuyện tình của biển
Rằng sóng không chạm bờ khi biển chưa biết yêu
Rằng nỗi đau đã đến với những con sóng triều
Khi biển yêu, biển dằn vặt và biển nhớ???
...
Có đôi khi tôi như con sóng
… lang thang không bến đỗ
Hãy nhẫn nại chờ tôi nhé, em ơi
Em đừng trách tôi dù chỉ nửa lời
Tôi sẽ về vì em biết chờ đợi!
(Ctrl C + Ctrl V)

bài thơ thật tuyệt :)

chắc tại LML ngủ ít
tim phổi đập ko phình phường
người cứ đơ như trang Hyec bây giờ
Anh, em, tôi, LML ko nghĩ và cũng chẳng làm gì cả
Lúc này chỉ thèm rượu, ấy chà vậy là lại nghĩ rùi
Rượu ko có bạn hiền thì ...
Chỉ buồn là ko có rượu ngon thôi :))

Những điều the way tâm sự, LML cũng biết, cũng cảm một ít ...
:D những điều LML biết thì thật là nực cười,
đôi khi chính những điều ấy khiến LML muốn khóc

the way
28-08-07, 23:46
Có hiểu được sóng không? :P
(spam)
Sóng cũng như bi-a í nhể. Tĩnh trong động. Động trong tĩnh. Chả biết đường nào mà lần ;)

Chihaixinhxinh_catdaudinh
29-08-07, 00:06
hehe ko da diết, ko mãnh liệt
ko ồn ào, ko cần phô trương
yêu thì hiểu hehe:-*
Em phản đối! Đã không iu thì thui, đã iu là phải da diết, phải mãnh liệt, phải hết mìn (trong phạm vi Đảng và Nhà nước cho phép):D
Có người dành cả đời mìn để yêu nhưng cũng chả hiểu yêu là gì, yêu thế nào đâu ạ

Fujimaki
29-08-07, 00:12
Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...


_CCCV_

Chihaixinhxinh_catdaudinh
29-08-07, 00:22
Mình thì mình thấy bác Xuân Diệu thật khéo phỉnh phờ các chị em. Rõ ràng "biển xanh" với "bể biếc" là một mà bác ấy lòng vòng một hồi cho các chị em chóng mặt :P Kết quả (có thể) là khối cô ko định cho bác ấy làm "biển xanh", nhưng lại nhận bác ấy làm "bể biếc" :))

Bạn Đinh chưa gặp được người như vậy à?
Người như vậy là "biển xanh" hay "bể biếc" hả a chandat? Làm sao mà là 1 được hả anh? Khác nhau xa lắm, nhiều lắm đấy ạ! Em mới biết có Hồ 3 mẫu, hồ 7 mẫu, hồ Gươm,..... xa xỉ lắm cũng là hồ Tây thôi anh ạ. Chứ biển xanh với bể biếc, có trên đời hay không, em còn chưa chắc!:-?

Letmelive
29-08-07, 00:23
(spam)
Cám ơn bác myHyec, hic hic

chandat
29-08-07, 02:02
Theo ý anh thì:

1. "biển xanh" == "bể biếc". Anh thực sự ko phân biệt được giữa "biển" và "bể", giữa "xanh" với "biếc". Chỉ biết là chúng rất rộng lớn bao la và rất đẹp. :|

2. "biển" của người này có thể chỉ là "hồ", "ao" đối với người khác, và ngược lại. Vì thế anh hoàn toàn cảm thông với em khi em còn hồ nghi về "biển" và chưa tìm thấy "biển" của mình. Good luck! ;)


Người như vậy là "biển xanh" hay "bể biếc" hả a chandat? Làm sao mà là 1 được hả anh? Khác nhau xa lắm, nhiều lắm đấy ạ! Em mới biết có Hồ 3 mẫu, hồ 7 mẫu, hồ Gươm,..... xa xỉ lắm cũng là hồ Tây thôi anh ạ. Chứ biển xanh với bể biếc, có trên đời hay không, em còn chưa chắc!:-?

Letmelive
29-08-07, 21:17
Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...


_CCCV_
buồn, Fujimaki :|

Letmelive
29-08-07, 21:22
Em phản đối! Đã không iu thì thui, đã iu là phải da diết, phải mãnh liệt, phải hết mìn (trong phạm vi Đảng và Nhà nước cho phép):D
Có người dành cả đời mìn để yêu nhưng cũng chả hiểu yêu là gì, yêu thế nào đâu ạ
Em Đinh nói rất chí phởn,
Yêu là yêu chứ còn là gì được nữa ;)
Càng nghĩ càng thấy thích bài thơ the way post
thật tuyệt ^^

miss_virus
29-08-07, 22:09
giời ạ, các bác này cũng "lãng đãng" quá nhở? Lắm thơ quá, nhưng giờ đầu óc em đang lung tung hết cả lên, đọc chả thấy "gì" mấy. Thế là em cm bừa. Có điều là...em cũng thích biển đêm. Còn ko biết miêu tả văn thơ gì hết. Ai muốn biết tại sao em thích thì gặp biển đêm mà hỏi.

March_hyacinth
30-08-07, 13:41
Bài này đã được Phú Quang phổ nhạc.



Chiều phủ Tây Hồ
Thái Thăng Long

Bất giác chiều như muốn chậm đi
Gió trên sóng
Đôi thuyền câu thả lưới
Mênh mông sương khói
Hồ Tây sóng vỗ Phủ Tây Hồ
Huyền thoại và giấc mơ
Chầm chậm lễ chùa cùng em cung kính
Tượng Phật trang nghiêm Bà Chúa Liễu
Em khói hương thanh thản một phần đời
Ta khói hương để khỏi chơi vơi
Chắp tay lạy những thánh nhân trời đất
Khói hương rủ lòng mình bồng bềnh cõi Phật
Trời xa xanh tiếng hạc trắng kêu hoài
Những giấc mơ tiếc lắm ban mai
Những khát vọng phía chân trời xa thẳm
Những nỗi buồn gieo neo chiều vắng
Thanh thản bên em trước thềm điện đời thường
Một chút nước mắt cay khói đỉnh lư hương
Tĩnh lặng tận cùng bao la trên sóng nước
Hồn ta lọc trong vàng nắng
Gió Tây Hồ thổi suốt mái rêu phong
Một chiều Hồ Tây cuối năm
Vũ trụ luân hồi u u sóng nước
Rưng rưng lắm mà em chẳng khóc
Hóa vàng đi em lễ Phật Phủ Tây Hồ.

Hà Nội 30-11-1993

March_hyacinth
30-08-07, 13:45
Thái Thăng Long

Ô Quan Chưởng
Hà Nội
12-1995

Một vết đạn găm tường cổ trăm năm
Ta vẫn như tuổi thơ ta qua đó
Hào hoa hồn kẻ chợ
Bàng bạc đèn chiều
Chấp chới lũ dơi hoang.
Một tiếng đàn
Thảng thốt mấy lá vàng
Rơi thềm gạch giữa đêm đông giá rét.
Người lính lệ tự ngày xưa
Giáo dài nón úp
Mơ hồ trôi trong tiếng tàu xa
Một tình yêu vẹn nguyên trong ta
Em lại như xưa tóc đuôi gà qua phố.
Cổng ô, ghi thời gian ở đó
Và bước chân ai lặng lẽ cuối mùa
Vài chiếc lá vàng bay giữa cơn mơ...
Tiếng đàn thả nốt nhạc ngân thăm thẳm
Anh cứ ước mùa trở về ngày trước
Trở về cổng ô
Đi tìm mấy chú ve...

March_hyacinth
30-08-07, 13:46
Thích ý thơ của Thái Thăng Long từ sau khi nghe nhạc Phú Quang. Ý thơ bàng bạc, trầm lắng và đầy hoài cổ.

the way
01-09-07, 00:07
Biển.
Những khi không cảm thấy gì, hoặc không nắm bắt được mình đang cảm thấy gì, em hay nghĩ đến chuyện chạy ra ga, nhảy lên tàu, đu xe buýt và thế là ra đến biển. :D

Minh họa (ko xét về mặt nghệ thuật ạ)

http://files.myopera.com/Huou_U/albums/281173/IMGTVF33LQ0IE.jpg

Đây ... có phải là sóng ko? ;)

http://i3.photobucket.com/albums/y74/Huou_U/LCC013-1.jpg

Letmelive
05-09-07, 00:04
Tử sinh một cuộc tình cờ - Bùi Ngọc Tuấn

tử sinh một cuộc tình cờ
gặp em chi để bây giờ cuồng điên
lãng du trong cõi ưu phiền
hai bên nhật nguyệt một niềm nhớ thương
lòng em kín cổng cao tường
lòng anh giông bão vẫn thường vào ra
trầm luân trong cõi xót xa
mơ là mộng tưởng tỉnh là chiêm bao
tìm em qua ngọn sông đào
về ngang biển bắc hỏi sao từ trời
tử sinh một cuộc rong chơi
gặp em chi để đứng ngồi ngẩn ngơ
tử sinh một cuộc tình cờ
gặp em chi để bây giờ cuồng điên.

achao
05-09-07, 13:51
Hoa Huệ - Bế Kiến Quốc

Bông huệ trắng và bức tường cũng trắng
Sao bóng hoa trên tường lại đen?

Em nhìn đi đâu thế hỡi em?
Ừ, anh biết chúng mình không có lỗi.

Nhưng lòng anh băn khoăn tự hỏi
Sao bóng hoa trên tường lại đen?

Có thể nào anh lại không tin,
Bông huệ trắng và bức tường cũng trắng...

Ừ, anh hiểu cuộc đời kỳ lạ lắm
Và bóng em buồn ngả xuống lòng anh.

Letmelive
06-09-07, 12:13
Anh xin lỗi



Aki Kokoro



Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi



Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi



Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi



Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.



Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho



Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất



Chỉ khi nào lo sợ em đi mất



Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.



Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi



Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng



Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng



Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.



Anh xin lỗi vì những phút dịu êm



Được ở bên em mà anh không trân trọng



Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng



Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa .



Để một ngày khi năm tháng trôi qua



Anh giật mình nỗi nhớ em da diết



Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết



Em chính là bờ bến của đời anh .



Chỉ còn lại những điều rất mong manh



Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ



Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ



Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em…


Có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi
Mềm như em và xao xác như em…

jang_he_a
06-09-07, 12:14
bài thơ khó hỉu quá

Letmelive
06-09-07, 12:22
bài thơ khó hỉu quá
em jang_he_a bảo bải thơ của bác cháo khó hiểu hay bai "anh xin lỗi" khó hiểu.
Tình cảm của anh chàng cũng như ...
Lúc dịu dàng, khi thờ ơ, lúc ào ạt dữ dội
Khiến người đọc rung cảm, nhớ nhung ...

achao
06-09-07, 14:08
em jang_he_a bảo bải thơ của bác cháo khó hiểu hay bai "anh xin lỗi" khó hiểu.
Tình cảm của anh chàng cũng như ...
Lúc dịu dàng, khi thờ ơ, lúc ào ạt dữ dội
Khiến người đọc rung cảm, nhớ nhung ...
Chắc là nói bài thơ Hoa Huệ khó hỉu í ma.., tớ cũng chả hiểu , có lẽ bởi đầu óc mình vốn đơn giản, quen với nhũng j rõ ràng :D

Letmelive
07-09-07, 03:02
Xin cho em thuê một chỗ trong trái tim anh
Một chỗ không tình yêu
Một chỗ không dịu dàng ấm áp
Một chỗ anh chẳng bao giờ để mắt
Trống rỗng và cô đơn

Em sẽ thuê để trồng những hoa thơm
Thắp lại ngọn lửa hồng ấm áp
Để sau này một người con gái khác
Sẽ dịu dàng thổi ngọn lửa cháy lên

Em chỉ là em, ngọn gió không tên
Vô hình cả trong anh nỗi nhớ
Một ngày vui không muộn phiền trăn trở
Liệu rằng anh có nhận ra em?

Thơ Sưu tầm.:|
hôm nay làm việc gì cũng chậm tiêu, oải ghê

Hạnh phúc là gì anh có biết không?
Hạnh phúc là được nghĩ về anh dù trong mọi lúc
Hạnh phúc là khi em biết tình cảm anh trao là chân thực
Sẽ chẳng đổi thay…

Hạnh phúc là gì anh có hay?
Hạnh phúc là được gặp anh khi em nhớ nhất
Hạnh phúc là có bờ vai anh khi em khóc
Hạnh phúc là khi em thấy mình không đơn độc
Dù em xa anh…

Hạnh phúc là gì anh có biết không?
Hạnh phúc là được ở bên anh những lúc anh cần em nhất
Dù yên lặng nhưng tình cảm trong em là chân thực
Em đã ước mình gánh được nỗi đau…

Hạnh phúc của em anh không hiểu được đâu
Hạnh phúc của em bắt đầu từ khi em gặp anh ngày ấy
Cho dù cuộc đời vẫn còn nhiều sóng dậy
Hạnh phúc vẫn yên bình khi anh ở bên em…
(Sưu tầm)

Nếu ai đã có lần …
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng.

Nếu ai đã có lần …
Bất cần sự sống
Hãy đón những hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của những lứa đôi vừa được làm mẹ làm cha
Mới hiểu được vì sao ta cần phải sống.

Nếu ai đã có lần …
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phú giây nghe lòng mình trống vắng.

Nếu ai đã có lần …
Nghe lòng cay đắng
Thấy xót xa sau mỗi cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là khởi đầu rất mới.

Nếu ai đã có lần …
Mỏi mòn chờ đợi
Một tình yêu cứ vụt khỏi tầm tay
Hãy vui lên vì sẽ có một ngày
Tình yêu đến trong ngất ngây kỳ diệu.

Nếu ai đã có lần …
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở xung quanh
Hãy cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá.

Nếu ai đã có lần …
Sống trong vất vả
Giữa dòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những giây phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót.

Nếu ai đã có lần …
Thấy lòng mình dịu ngọt
Trước một nụ cười,một ánh mắt,một vòng tay
Thì chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc giản đơn là vậy đó!!!

Letmelive
07-09-07, 03:09
Tình ca của gió

Gió phiêu lãng
Theo bước chân chiều
Tung bay những chiếc lá xanh màu ngọc bích
Gió là kẻ điên
Vi vu khúc ca của riêng mình
Kiêu ngạo trong chính vẻ lãng mạn dịu dàng
Gió ầm ào
Giữa đêm trăng tĩnh lặng,
Đánh động những cơn sóng biển
Để mặc sau lưng tiếng dương cầm
Lãng tử bước dạo trong đêm...


Đừng ví anh là gió
Bởi gió vô tình
Không ai bắt được đâu.
Và em sẽ cảm nhận anh từ những nỗi đau,
Khi gió ùa vào từng - cơn - thất - thường - mạnh quá.
Lòng em có nghiêng ngã
Về những lời yêu?...

Đừng xui anh là gió
Để suốt cuộc đời phải đỏ mắt xa em.
Mải đi tìm một khoảng trời xanh
Gánh nỗi nhớ ở hai đầu chờ đợi
... Những cơn gió suốt đời không biết tuổi
Cũng sẽ buồn khi hát khúc đơn côi!

(Suu tam)

the way
07-09-07, 10:53
Gió trong tim
hình như là có gió
lạnh lắm giữa tim tôi?
con đường dài đơn côi
những tán bàng nghiêng bóng

hình như là có sóng
đang dâng trong lòng mình?
mỗi buổi chiều lặng thinh
tiếng chân vang xa lạ

như là mưa tầm tã
đang rơi ở đâu đây?
có lẽ là ...trong tôi
từng giọt buồn... giá buốt

hình như là ...tôi biết
anh đã mãi xa rồi
hình như là.... hình như
tôi nhớ anh... nhiều lắm

(st - đương nhiên :D)

the way
07-09-07, 10:55
Lại còn "hình như" nữa mới lém chiện!!! #-o


Hình như

Hình như là có nắng
Từng sợi xa mặt trời
Tựa nỗi buồn xa xôi
Rời cõi lòng im vắng

Hình như là biển lặng
Giữa một chiều vô tâm
Như thể hơn một lần
Em xa tôi.. không nói

Như thể em đang gọi
Những tiếng xa rất xa
Không, chắc mưa qua nhà
Khẽ khàng ngoài hiên vắng...

Nhớ gì một hình bóng
Những ngày xa xăm , em ?? :(
Lặng lẽ trong bóng đêm
Hình như.. tôi đang khóc
(Vẫn st - đương nhiên :"> )

Letmelive
09-09-07, 08:42
Học quên để nhớ

Đặng vương Hưng


Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi
Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...

Letmelive
12-09-07, 02:15
Lẽ ra phố đừng nên dài thế
Để những ước mơ còn tìm đựơc lối về
Chân mỏi mệt - đôi lần muốn nghỉ
Lại sợ mình lạc nhau những nẻo đi
-
Lẽ ra lá đừng nên rơi nhiều thế
Ngồi đếm những ngày không gặp nhau
Một ngày vắng - vàng như lá úa
Một ngày xa - cô đơn xanh xao
-
"Anh biết không, Hà Nội đang mùa thu
Em đi hết buổi chiều chưa hết gió
Đành bỏ lại những đoạn đường đã cũ
Có lẽ là phố sẽ bớt dài hơn!.."
-
Lẽ ra mình lạc quan hơn một chút
Xa nhau vừa đủ nhớ đã sợ quên
(Nghĩ thương mình rã rời đôi chân mỏi
Đếm mấy lần chạm được tới bình yên)
-
Lẽ ra bài hát không nên buồn thế
Đêm đừng dài như phố chiều nay
Thôi đừng khóc - kẻo yêu thương cạn mất
Mình lạc nhau rồi - mấy nẻo mây bay


(Bài thơ tôi lượm lặt trên blog - sưu tầm)

Letmelive
13-09-07, 01:50
Bài thứ nhất
Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ lại được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta

Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, sầu thêm sầu

Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người nay cười
Có ai thấy người xưa khóc đâu

Hai tiếng ái tình thật cay đắng
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô
Chỉ có thể biết nhiều hay ít khó có thể biết cho đủ
Như đôi uyên ương bươm bướm
Ai có thể thoát được nỗi sầu nhân thế
Trong thế giới phù hoa đó
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn lên tận trời xanh?
Chi bằng ngủ yên trong sự dịu êm ...

ma_nho_ht
14-09-07, 11:21
TTKH

Hai sắc hoa ti gôn
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương


Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng


Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi


Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy


Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường


Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ


Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người


Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha


Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi


Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò


Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Letmelive
19-09-07, 12:28
2 sắc hoa tigon hay một cách rất khó diễn tả, nó phức tạp và cũng dễ hiểu.
Thuộc thể loại đọc đi đọc lại vẫn hay >:)


Anh xa rồi Hà Nội yêu ơi
Thu đến muộn lấy gì đong nỗi nhớ
Giọt nắng nào còn chờ anh trên phố
Đừng trách anh lỗi hẹn lúc sang mùa

Anh xa rồi Hà Nội vào thu
Cốm có biếc như nỗi buồn con gái
Cúc trắng tinh khôi như nỗi niềm gửi lại
Chiều không em thăm thẳm những con đường

Anh xa rồi..heo may rưng rưng
Mái ngói chênh chao giữ giùm em chuyện cũ
Mảnh vườn xưa có loài sâu yên ngủ
Còn nhớ lối nào là lối anh qua...

Có một con tàu vừa chuyển bánh đi xa
Có một câu thơ nửa chừng không viết nữa
Hà Nội sau lưng lung linh nhiều ô cửa
Mai anh về ...nắng đã quá xa xôi


(sưu tầm)

hehe
Khó hiểu lắm cơ :D

Letmelive
19-09-07, 18:38
thêm một bài thơ hay và chứng tỏ độ phức tạp của các cô gái (suu tam)

Rồi mai này anh sẽ quên em
Cô gái nhỏ yêu anh nhiều biết mấy
Trước mặt anh em kiêu kỳ là vậy
Nhưng đêm về nước mắt tràn mi

Rồi mai này khi đã chia ly
Tên em sẽ chìm vào trăm ngàn tên khác
Như một vật bình thường anh vô tình đánh mất
Trong cuộc đời chằng thiếu sự lỡ tay đâu

Rồi mai này, ừ mai này đây
Sẽ có người nâng cho em từng bước
Dạy cho em biết đặt niềm tin vào phía trước
Vào con người và sức mạnh của tình yêu

Dù người ấy có mạnh mẽ biết bao nhiêu
Biết nhường nhịn , nuông chiều, nâng niu khi em ngã
Dù người ấy sau này biết làm tất cả
Em vẫn buồn vì người đó không phải là anh...

Letmelive
04-10-07, 02:15
Khúc mùa thu
( Hồng Thanh Quang )

Đã biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Chẵng chịu nhoà khi tới giữa mùa trăng

Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hoá đá
Bầu lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi ???

Letmelive
11-10-07, 01:05
thơ hay quá hì

Đơn sơ - XD

Tặng Nguyễn Gia Trí

Em nói trong thư:"Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

"Ngoài ấy vui không,anh của em?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

"Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"- Hay là anh đã bỏ em rồi"?"

ồ! mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng..."
Em tôi ăn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết không?

Letmelive
11-10-07, 01:41
Theo ý anh thì:

1. "biển xanh" == "bể biếc". Anh thực sự ko phân biệt được giữa "biển" và "bể", giữa "xanh" với "biếc". Chỉ biết là chúng rất rộng lớn bao la và rất đẹp. :|

2. "biển" của người này có thể chỉ là "hồ", "ao" đối với người khác, và ngược lại. Vì thế anh hoàn toàn cảm thông với em khi em còn hồ nghi về "biển" và chưa tìm thấy "biển" của mình. Good luck! ;)

khác nhau
dưng mà ý của bác chandat cũng hay :D
Sở dĩ LML nói khác nhau vì biển cả bể là rất khác nhau
Bể là bể ý (đại khái là LML thỉnh thoảng thấy tên nó trên bản vẽ)
Biển là biển ý mà, biển thì chắc là nước rùi ( còn bể thì chưa chắc, bể dâu chẳng hạn)
Xanh là một từ rất rộng, cũng như biển có bao sắc thái biểu cảm
Còn biếc thì chỉ là biếc thôi.
Rảnh quá mà :D

Letmelive
11-10-07, 18:34
Lời từ ly hay tiếng gào của Biển
Chợt bật ra từ trong cõi vô biên
Tôi là Tôi ?... Hay là một kẻ điên
Cũng đưa tiễn...! Sao không chào giã biệt

Lòng cũng muốn nói bao lời tha thiết
Tay muốn ôm, và... môi cũng muốn hôn
Giờ biệt ly nghe bão dậy từng cơn!
Ôi ! Xa cách, rộng dài như biển lớn

Dòng người tiễn như triều dâng sóng gợn
Tôi tiễn Người, lòng tôi đã tự chôn
Áo quan sầu là nắng cuối hoàng hôn
Bao yêu dấu liệm theo lòng đã chết

Lòng đã chết mộng đời thôi cũng hết
Có còn chăng... đây cát bụi đường trần
Kết linh hồn đón nhận chút hồng ân,
Để giữ lấy hình hài trong cõi sống

Còn một chút hương xưa đưa vào mộng
Để tặng người làm nỗi nhớ đêm đêm
Người tặng tôi nguyên cả nỗi cô đơn
Tôi đón nhận làm hành trang suốt kiếp.

Sầu thiên thu ! (suu tam)

nguyenngocAnh
11-10-07, 19:48
Đổi chủ đề tý đê, qua mùa của Biển roài.


HAI SẮC HOA TI GÔN
( Two colours of Antigone )
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thắm mờ sương,cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng


Người ấy thường hay vuôt tóc tôi
Thở dài những lúc thấy tôi vui
Bảo rằng :" hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi !"


Thuở đó nào tôi đã biết gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp:" màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy"


Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá! -tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...


Từ đấy , thu rồi, thu, lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ


Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạc lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một nguời


Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha!


Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!


Tôi sợ chiều thu nắng nhạt mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng.Chiều thu
Gió về lặng lẽ chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò


Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi ! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai ,tựa máu hồng?

nguyenngocAnh
11-10-07, 19:59
Edit lại bài thơ trên mà không làm sao làm được. Quên không ghi tên tác giả. Đó là bà T.T.K.H. Thực sự Bà T.T.K.H là ai, có Chúa mới biết được.

Tedison
11-10-07, 23:49
Anh thấy nhiều người bảo là Trần Thị Khánh mà.

chandat
12-10-07, 00:06
Đúng là cách lý giải của thi sĩ! Tớ đọc chả hiểu gì cả, nhưng xin đầu hàng thôi ;)


khác nhau
dưng mà ý của bác chandat cũng hay :D
Sở dĩ LML nói khác nhau vì biển cả bể là rất khác nhau
Bể là bể ý (đại khái là LML thỉnh thoảng thấy tên nó trên bản vẽ)
Biển là biển ý mà, biển thì chắc là nước rùi ( còn bể thì chưa chắc, bể dâu chẳng hạn)
Xanh là một từ rất rộng, cũng như biển có bao sắc thái biểu cảm
Còn biếc thì chỉ là biếc thôi.
Rảnh quá mà :D

Letmelive
12-10-07, 00:19
Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào mà chẳng hư hao
Có cuộc đời nào mà chẳng xuống thấp lên cao
Có môi nào chưa dừng vì tiếng nấc
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Và có một ngày con tàu em rời bến
Sân ga này sẽ vẫn mãi còn đây

Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng đời người lừa lọc
Sẻ bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em sẽ không bao giờ bị lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi dựa vào vai anh mà khóc.
(suta)

:) >:D<:P:((

Letmelive
19-10-07, 19:46
Anh hỏi em :

"Nếu nhỡ mai anh phụ bạc
Em có buồn và trách anh không?
Lỡ mai này em hạnh phúc bên chồng
Em có buồn có nhớ anh không ???"



Em bảo rằng:

"Nếu nhỡ mai này ta xa nhau
Em sẽ không hờn khóc đâu
Anh thường bảo đấy trò con nít
Em lớn rồi đâu phải bé thơ ..



Dĩ nhiên, chia tay em tiếc nuối
Ôm ấp hoài kỷ niệm không thôi
Day dứt nhớ anh đến trọn đời
Và có thể ... chẳng thèm yêu ai nữa


Nhưng em .. sẽ không khóc đâu
Vì người đời ai thừa nước mắt
Anh-- với em là người xa lạ
Cũng như em -- với anh đấy thôi



Em sẽ không hờn khóc anh đâu
Có hoạ chăng hạt bụi bên đường
Chợt vô tình làm người ta mắt đỏ
Chứ ai thèm rơi nước mắt ..vì anh


Em sẽ không khóc vì anh đâu
Và giòng đời như con tàu chuyển bánh
Bóng hình anh mờ dần như ảo ảnh
Rồi chỉ còn quá khứ một thời thơ "

Letmelive
23-10-07, 00:54
Thêm một ngày lặng lẽ trôi qua
Niềm vui rủ nhau đi rất nhẹ
Nỗi buồn trở mình thật khẽ
Trong đêm nằm nghe âm thanh lặng yên.

Ơi nỗi buồn không tên
Thèm được dựa vào một bờ vai mà khóc
Đi qua bao cuộc vui vẫn thấy mình cô độc
Dài thật dài là đêm.

Khẽ khàng đêm đi qua nhà em
Sương tần ngần rơi giọt buồn trong vắt
Vì đã quá khuya nên gió không thể hát
Vì quá xa rồi nên em chẳng thể gọi tên anh.

_ Chu Vân Thảo _

Letmelive
23-10-07, 01:03
TỰ XOÁ


Là nước một dòng sông lớn
Em cần chi giọt sương anh.
Là cỏ mùa thu xanh rợn
Cần chi lá úa xa cành.

Vẫn biết em về trước hẹn
Lòng anh chưa kịp mùa xuân
Hạnh phúc nào như cánh én
Qua chiều gọi chút bâng khuâng

Thôi em, vầng trăng một nửa
Người yêu hay cũng lưng chừng
Một vết thương lòng gõ của
Bốn mùa mưa nắng rưng rưng

Thôi em buồn vui tự xoá
Người yêu thấp thoáng bên đời
Như có mà không gì cả
Tháng ngày sấp ngửa cuộc đời

Nếu biết em là ngọn cỏ
Tiếc gì anh chẳng là gió sương
Chỉ sợ mùa thu qua ngõ
Heo may xô dạt lá vườn...


_ Nguyễn Quang Hưng _

Letmelive
23-10-07, 01:04
EM BIẾT

Em biết,
rồi một ngày điều ấy sẽ ra đi
Những khát khao về anh không dày vò em nữa
Em sẽ trở lại bình yên
Như đám mây trôi ngoài ô cửa
Hoá cơn mưa về với cội nguồn
Nhưng,
em sẽ bớt bông đùa và sẽ ít khóc hơn
Thôi thao thức và bớt phần mơ mộng
Không hát câu ca dao mê hoặc hoàng hôn xuống
Ru thời gian à ơi đong đưa
Và em sẽ không hoá đá giữa cơn mưa
Chết khát trao anh những vần thơ đẫm ướt
Vô tâm thế, làm sao anh biết được
Tắt nắng rồi!
Làm sao hong cho khô
Thì cũng vậy thôi, ôi trái tim dại khờ
Cứ thao thức những điều không định trước
Cứ cháy khát những điều không có được
Cứ tìm anh hư vô hư vô
Là trăm năm cũng là chẳng bao giờ
Anh hiểu được những lời yêu câm nín
Chớm thu rồi, đơn côi con đường hẹn
Chỉ em là lẻ loi, lẻ loi...

Letmelive
31-10-07, 00:27
Tôi đem sóng trả về cho biển
Đem gió trăm miền trả hư không
Lo âu đem trả cho ngày tháng
Nỗi buồn đem trả hết mênh mông...
Làm sao khoá hết nghi ngờ lại
Gài then cấm cửa hết xa xôi
Làm sao đóng gói hôm nay đễ
Nhận lại ngày mai thứ biết rồi...

(suu tam)

Mùa đông Hà nội lạnh ghê
Rét run nên phải vụng về ôm em
Sông Hồng nước chảy êm êm
Đáy sông thấy bóng Long biên rập rình
Lạnh lòng nên lấy thơ tình
Đọc cho tan giá ta mình cùng vui
Viết bài lục bát cho người
Đọc xong người nhoẻn nụ cười làm duyên
Lung linh má lúm đồng tiền
Thơ anh em ủ thành men rượu nồng
Thơ tình viết giữa mùa Đông
Càng say , càng đượm , càng mông mênh tình


...........................
Người ta xúm xít làm thơ
Tôi về gác bút ngồi mơ làm người
Làm người biết khóc,biết cười
Biết yêu thật khó gấp mười làm thơ .


-----------------------------
Gần người lại muốn gần hơn
Mà sao ta thấy con tim xa vời
Đã yêu đã biết nhau rồi
Mà sao em cứ như người lạ xa
Bức tường ngăn cách tình ta
Ai xây nên thế ...hay là chính em
Ngày về tan biến trong đêm
Giấc mơ anh thấy tên em ở gần
Lẽ nào mình đã quen thân
Mà sao xa cách muôn lần em ơi
Gần đây mà thấy xa xôi
Nắm tay nắm chặt ,............. mất em

Letmelive
01-11-07, 02:45
Ngồi bên nhau mà mình xa lắm
Mặt chưa xa lòng muốn cách lòng
Như sao Hôm, sao Mai em nhỉ
Anh với em cộng lại bằng không

Vũ trụ quanh mình quả thật mênh mông
Dịu với chiếc cầu Ngưu Lang Chức Nữ
Nhưng chưa thấy ai một lần đo thử
Khoảng cách trong tim, khoảng cách trong lòng

Tưởng đâu chỉ cười một thoáng là xong
Một chiếc hôn cũng xóa dần khoảng cách
Tưởng đâu chỉ cần tình yêu trong đôi mắt
Anh với em cộng lại hóa vô cùng

Vậy mà mình ngồi bên nhau mông lung
Em mơ đến một chân trời màu tím
Anh mơ những điều anh đang mải kiếm
Mắt chợt gặp nhau xa lạ gì đâu

Vẫn biết trên đời người ta yêu nhau
Không chỉ biết nhìn nhau, hãy nhìn cùng một hướng
Tình yêu có nghĩa là cộng hưởng
Một ánh nhìn thôi tim nói được bao điều

Em vẫn như hoàng hôn buổi chiều
Anh lại như gã học trò dậy sớm
Em đang líu lo vui đùa nghịch ngợm
Anh chợt lắng sâu trong thầm kín nghĩ suy

Cho nên con đường ngày ấy mình đi
Có những ngã ba vô tình chợt hiện
Em sẽ khóc nếu không một ngày đối diện
Sau những buồn vui - trước mặt ngã ba lòng

Phép cộng giữa em với anh bằng không
Không phải vì đem phương trình xét dấu
Phép cộng của mình chỉ những người yêu mới thấu
Đáp số lúc là tất cả, lúc bằng không

chú thích: Thơ sưu tầm

Letmelive
01-11-07, 02:59
Chỉ là thơ sưu tầm thôi hehe
Của Nguyễn Nhật Ánh

Ừ, em hãy đi đi
Với niềm vui và nỗi hân hoan choáng ngợp trong lòng
Em hãy tìm đến bất kỳ nơi nào em thích
Đừng tìm đến anh
Đừng tìm đến anh làm gì
Dẫu trong hạnh phúc của em
Anh chẳng được dự phần
Thì anh cũng chẳng nề hà gì làm một kẻ đứng ngoài
Tham dự vào số phận của em bằng những lời chúc tụng
Hãy cứ nghĩ như em từng nghĩ
Anh có là gì đâu
Anh chỉ mong em hãy đến với anh
Khi nào em không còn bất kỳ nơi nào để đến
Khi nào đôi chân quen nhún nhẩy của em
Đã bắt đầu thất thểu
Dưới gánh nặng của khổ đau
Bấy giờ anh sẽ ở bên em
Với một ước muốn nhỏ nhoi
Được chia sớt cùng em
Một phần cơ cực

Letmelive
05-11-07, 23:54
Ðứng Ở Nhà Bưu Ðiện
Ði ra nhà bưu điện
Gửi về dăm cánh thư
Lá cho người bạn cũ
Lá gửi mây mùa thu

Dù thư gửi phương nào
Cũng nghe lòng xôn xao
Vì thư nhắc kỷ niệm
Và những điều ước ao

Kỷ niệm xưa rực rỡ
Thuở thơ ấu học trò
Như cánh hoa vừa nở
Như trang giấy thơm tho

Những ước mơ thuở trước
Chỉ như là mây thôi
Nay ta đành trao lại
Ước mơ ấy cho đời

Ðứng ở nhà bưu điện
Thấy bốn hướng vọng về
Bỗng dưng gặp tất cả
Những ngày nơi chốn quê.
(suutam)

Letmelive
06-11-07, 00:22
Suutam

Thôi thì ta chúc một lời
Một lời nho nhỏ cho vơi bọt bèo.

Rằng yêu thì thật là yêu
Rằng yêu thì thật quá nhiều đắng cay.
Thôi thì rượu lạt cũng say
Ly nào buông lỏng bàn tay hững hờ
Cạn xong, xin gọi là mơ
Để rồi sáng dậy, lờ mờ- là quên.

Như là mưa, mưa không tên
Như là gió thổi qua miền hư hao
Như là sóng, sóng thét gào
Như xanh xao gọi xanh xao trong đời.

Thôi thì ta chúc một lời
Một lời nho nhỏ cho vơi bọt bèo…

Letmelive
06-11-07, 00:34
Thơ PhamCung

Sẽ không bao giờ ta nói
Một lời vô tình vò xé tim em
Từ tấm lòng nông nổi
Đen thẳm như đêm.
Ta sẽ cố tình quên hết
những điều ta đã nghĩ về em
Và ta sẽ quên hết
buổi chiều xưa gió thổi trên tóc mềm
Ta sẽ thả lên trời sao
Những ánh mắt ngọt ngào đắm đuối
Những nụ cười rất vội
Một buổi nắng vàng lên bối rối
Ta sẽ cố quen rằng thiếu em
Ta vấn sống luôn luôn hạnh phúc
Dù đôi khi khoảnh khắc rất tình cờ
Góc lòng ta lại cuộn lên day dứt.
Ta sẽ ầm ào để nguỵ trang hơi thở dài
Ta sẽ huyên thuyên giấu lòng trống rỗng
Ta sẽ tìm bóng dáng khác để nguôi quên
Kỷ niểm cũ ngày đêm chung bóng.
Rồi năm tháng trôi ta sẽ lạc mất em
Ta lạc mất ta trong hoàng hôn cuộc sống
Ta lạc nhau, lạc mất cuộc tình duyên
Lạc một thời ngây thơ, trong trắng
...

Letmelive
12-12-07, 14:20
Hay :)

nghichtu
20-12-07, 11:10
Hôm nay em mới lọ mọ vào đây, thấy các cao thủ ở HYEC nhiều quá, nhất là chị the way, phục lăn.

Em cũng tham gia post vài bài, đầu tiên là 1 bài với fong cách hơi khác 1 chút ạ, hâm nóng topic, je je.

NGỰC EM

Tác giả: Nizar Kabbani (Ả Rập)
Không biết người dịch.

Hãy mở kho báu ra!
Để trần bộ ngực cháy bỏng của em
Đừng dập tắt ngọn lửa bị giam tù.
Ngực em là hai bức tranh tuyệt vời nhất
Hai trái cầu bằng tơ dệt buổi sáng độ lượng
Cho nên hãy đến gần anh hỡi con mèo nhỏ
Hãy buông thả mình
Đến gần
Suy nghĩ về số phận của bộ ngực em
Mỗi khi chuyển mùa
Đừng sợ
Dại dột thay là cô gái che dấu bộ ngực của mình
Và để tuổi xuân qua đi mà không được hôn.
Tôi kéo thân thể nàng sát vào mình
Nàng không chống cự không nói năng
Ngây ngất nàng ngả ngớn trên người tôi
Và hiến dâng bộ ngực run rẩy
Và nói trong cơn mê đắm
“Em không cưỡng được chạm vào lửa”


(Về Nizar Kabbani và thơ tính dục của ông: http://www.tienve.org/home/activities/viewTopics.do;jsessionid=051C61619B7FAC78201BECF97 8608A8A?action=viewArtwork&artworkId=1989)

Saru
20-12-07, 13:14
Nhật nguyệt vô tình
_Nguyễn Thị Liên Tâm_

Người đàn bà búi sợi thời gian
Những sợi tóc phai màu, lọt qua kẽ tay, rơi đầy trên gối
Đêm qua đi, vùi trong tóc rối
Thời gian ơi, sao nông nổi, thật thà?

Người đàn bà búi sợi thời gian
Bằng những ngón tay héo gầy lười biếng
Những sợi tóc phai màu giật mình lên tiếng
Nhật nguyệt ơi! Sao rong ruổi vô tình?

Letmelive
20-12-07, 21:13
:)) chữ kí của 2 bạn thật kì mà ngộ ghê

Saru
20-12-07, 22:50
Nên giữ hay nên thay hả letmelive??? :-/

Letmelive
20-12-07, 23:05
Nên giữ hay nên thay hả letmelive??? :-/
Saru ký là có lý do của Saru
Khi bạn muốn bày tỏ một điều gì khác
hoặc một sự mới mẻ của bạn với những người bạn
ý kiến riêng của LML thôi ^^

Một người đàn bà nên có...
Pamela Redmond Satran
(Lưu Diệu Vân chuyển ngữ)

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
khoản tiền riêng để dọn ra ngoài
và thuê một chỗ ở làm chủ chính mình,
cho dù cô sẽ không bao giờ mong muốn hay cần thiết làm như vậy…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một bộ cánh ưng ý nhất để mặc khi người chủ
hoặc chàng trai trong mộng muốn được gặp cô trong vòng một tiếng đồng hồ…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
thời thanh xuân cô sẵn lòng cho qua đi không nuối tiếc…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một quá khứ đủ hấp dẫn để ao ước được kể lại khi về già…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một bộ ốc vít, một cái máy khoan không dây, và một chiếc áo ngực ren màu đen…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một đứa bạn luôn làm cho cô tươi cười… và một người luôn để cho cô được khóc…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một món đồ nội thất chưa từng được sỡ hữu bởi bất cứ một thân nhân nào trong gia đình cô…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
tám cái dĩa đồng bộ, ly rượu có đế
và công thức cho một bữa tiệc,
có thể khiến quan khách cảm thấy hân hạnh…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
cảm giác cô nắm giữ được định mệnh của mình…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
lối yêu thương mà không đánh mất chính mình…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
cách từ chức,
cách chia tay một người tình,
và cách đối chất với người bạn
mà không làm tổn thương tình bạn…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
khi cần phải phấn đấu nhiều hơn …và LÚC NÀO NÊN BUÔNG TAY…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
rằng cô không thể nào thay đổi chiều dài hai bắp chân,
bề ngang của cặp hông, và tính khí của bố mẹ cô…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
rằng tuổi ấu thơ của cô có lẽ không hoàn hảo… nhưng nó đã qua đi…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
những điều cô sẽ làm hoặc không làm vì tình yêu và nhiều thứ khác…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
cách sống một mình… cho dù cô có thích hay không…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
ai là kẻ có thể tin tưởng,
ai không đáng tin cậy,
và lý do vì sao cô không nên để lòng…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
nơi muốn đi…
khi tâm hồn cô cần sự an ủi…
bất kể là nhà bếp của đứa bạn thân…
hay quán trọ xinh xắn nằm trong khu rừng…

MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
điều cô có thể hoàn thành hoặc không thể làm xong trong một ngày…
một tháng… và một năm…

Cái này khá thú vị phải không :)

the way
20-12-07, 23:24
Một người đàn bà nên có...
MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
và LÚC NÀO NÊN BUÔNG TAY…
...
MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
những điều cô sẽ làm hoặc không làm vì tình yêu và nhiều thứ khác…

Thảo nào cháu ko lớn nổi :))
Nếu là cháu thì cháu sẽ thêm vào là


MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
điều cô có thể hoàn thành hoặc không thể làm xong trong
một ngày…
một tháng… và một năm…
hay cả cuộc đời... :D
Chắc vì thế nên cháu mới ko lớn nổi =))

March_hyacinth
20-12-07, 23:39
Đây là bài đầu tiên cảm thấy có ích nhất trong topic này. Hê hê hê. Thơ rất đời, thích kiểu thơ này.



MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
thời thanh xuân cô sẵn lòng cho qua đi không nuối tiếc…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một quá khứ đủ hấp dẫn để ao ước được kể lại khi về già…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một bộ ốc vít, một cái máy khoan không dây, và một chiếc áo ngực ren màu đen…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
một món đồ nội thất chưa từng được sỡ hữu bởi bất cứ một thân nhân nào trong gia đình cô…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
tám cái dĩa đồng bộ, ly rượu có đế
và công thức cho một bữa tiệc,
có thể khiến quan khách cảm thấy hân hạnh…

MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN CÓ…
cảm giác cô nắm giữ được định mệnh của mình…

Letmelive
21-12-07, 03:55
Bài thơ này hay lắm :D

Trời hành
Bùi Hoàng Tám


Một thời so xúi vì yêu
Trái tim cứ đập với điều vu vơ

Ban ngày mộng mộng, mơ mơ
Suốt đêm đợi đợi, chờ chờ, mong mong

Nhìn đâu cũng thấy hoa hồng
Phố phường đông thế ngỡ không có người


Đã đi qua nửa cuộc đời
Trái tim vẫn đập như thời trẻ con
Tự dưng giận, tự dưng hờn
Đang vui vô cớ, lại buồn vô duyên


Thường chờ đợi cái không tên
Thường mơ mộng đến những miền không đâu
Vẫn nhìn huyễn hoặc về nhau
Vẫn vô tâm với những câu vô tình

Tình yêu là thứ trời hành
Bắt người bạc tóc hoá thành trẻ con.

Letmelive
21-12-07, 04:23
Lời tỏ tình dễ thương...

Hãy để anh là người yêu của em
Đừng do dự nhìn anh như thế
Anh biết chẳng một ai có thể
Yêu thương em hơn chính bản thân mình

Hãy để anh đánh thức mỗi bình minh
Anh sẽ dậy trước tiếng gà gáy sáng
Anh sẽ đến sớm hơn tia nắng
Sẽ là hoa hồng ngập trên gối của em

Hãy để anh làm một người em tin
Trước vô vàn những lời yêu giả dối
Bao tháng ngày anh yêu em chờ đợi
Với món quà chỉ là một trái tim

Hãy để anh trở thành người chung đường
Em sẽ bớt cô đơn nhiều đấy
Đừng tin những kẻ phù du với áo quần bóng bẩy
Đi đến tận cùng chỉ có một mình anh

Hãy để anh, thức cùng em trọn đêm
Đêm sẽ ngắn và nhuộm màu êm ả
Hãy để anh ru em bằng nụ hôn trên má
Vị ngọt ngào hơi thở của tình yêu

Saru
21-12-07, 08:43
MỖI NGƯỜI ĐÀN BÀ NÊN BIẾT…
khi cần phải phấn đấu nhiều hơn …và LÚC NÀO NÊN BUÔNG TAY…

Tự dưng đọc 2 câu thơ này lại nhớ đến Olga Bergoltz

...
Em đang làm gì thế này? Em buông tay...
chối bỏ con người mình,
chối bỏ hơi thở mình,
em đang buông một người, người em từng chiếm được

Chẳng phải là anh sao, với yêu đương mơ ước
em gọi là số phận của em?
Rượt theo anh những bước vội vàng thêm
từng cầu nguyện để có anh bằng bài ca khắc khoải?
....

P/S: chả biết thế nào để quote bài khác, cứ phải oánh lại (đúng ra là copy và paste lại), inaka không thể tả.

Letmelive
21-12-07, 11:39
/ Tự dưng buồn quá
kaka
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em

Sao mà em ngốc thế
Sao mà em ngốc thế

^^

the way
21-12-07, 13:16
Em đang làm gì thế này? Em buông tay...
chối bỏ con người mình,
chối bỏ hơi thở mình,
em đang buông một người, người em từng chiếm được

Chẳng phải là anh sao, với yêu đương mơ ước
em gọi là số phận của em?
Rượt theo anh những bước vội vàng thêm
từng cầu nguyện để có anh bằng bài ca khắc khoải?
....

Em đang làm gì thế này?! Em buông tay
- Olga Berggoltz-
(ko biết người dịch)

Em đang làm gì thế này? Em buông tay...
chối bỏ con người mình,
chối bỏ hơi thở mình,
em đang buông một người, người em từng chiếm được

Chẳng phải là anh sao, với yêu đương mơ ước
em gọi là số phận của em?
Rượt theo anh những bước vội vàng thêm
từng cầu nguyện để có anh bằng bài ca khắc khoải?

Nơi cùng thẳm thế gian, mép đá xưa thoai thoải
của những mạch núi xanh trải rộng dưới gầm trời,
vùng tăm tối u minh đêm biên giới xa vời
tình yêu đã gắn hai ta làm một

Từng làm việc say mê, từng lang thang phiêu bạt
anh và em – ta đã chẳng chia rời
khiến những kẻ ghen hiềm phải lặng nhìn chiêm ngưỡng bên đời
và bạn bè đôi lần tị nạnh…

Saru
21-12-07, 13:25
Ng­ười dịch là Thụy Anh

Letmelive
22-12-07, 00:07
Xin gửi lại...
Xin gửi lại...
Sáng thức dậy nghe gió mùa chạm cửa
Có mùa thu đi lạc xuống vai em
Bàn tay khẽ lùa mây vào trong tóc
Nắng như tơ vàng khép nép dưới mưa bay...

Anh gửi lại bên hiên nhà nỗi nhớ
Mảnh sương mai chiều lãng đãng dưới vòm cây
Gửi lại em tiếng chim trên tàu lá
Cụm hoa vàng khép nép dưới mưa bay...

Anh gửi lại em con đường đầy lá rụng
Hương ngọc lan thoang thoảng ở sau hè
Em có nhặt cất vào trong mái tóc?
Để ngượng ngùng e ấp ngón tay che...

Mai anh đi lòng buồn như sương khói
Gió đầy thuyền, cỏ úa giạt ven sông
Xin gửi lại buồn anh bên lá cỏ
Có bao giờ...
...em nhặt được hay không?

(sưu tầm)

nghichtu
26-12-07, 09:43
Bài thơ này em rất thích.
Hôm nay gửi tặng cho cả nhà.
Nhưng cũng là một bài sưu tầm, mà không biết tác giả.
Ai biết tác giả bài này, thì cho em biết với nhé.

Thanks,

nghịch tử.

Nếu
(không biết tác giả)
Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ , làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút những giây lòng mình trống vắng

Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

Nếu ai đã có lần
Mỏi mòn chờ đợi
Một tình yêu cứ vuột khỏi tầm tay
Hãy cứ vui lên vì sẽ có một ngày
Tình yêu đến trong ngất ngây kỳ diệu

Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười , một ánh mắt , một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó .
Có lúc tưởng như không mà lại có.

the way
26-12-07, 10:19
Tác giả là Võ Trung Hiếu.

Letmelive
01-01-08, 09:50
Nguyên Hương _Hát ru

Ngủ ngon nhé trái tim của ta
Anh đi xa rồi đấy
Ơi này bao nông nổi
Ngủ đi nào thiết tha.

Ngoan nhé ngoan trái tim của ta
Trong giấc mơ chưa thôi thổn thức
Tiếng nghẹn nấc đau buốt
Câu ru hời lịm tắt trên môi

Ngủ ngoan nào những giấc mơ xa xôi
Những ước mơ chưa kịp tròn mơ ước
Đôi cánh mỏng mà gió trời lồng lộng
Ta quay về mặt đất tả tơi

Ru trái tim bằng tiếng đưa nôi
Câu hát xưa đắm phù sa nồng mặn
Thương yêu cũ giờ xanh thăm thẳm
Anh xa rồi ngoan nhé trái tim ta

Ngủ ngoan nào tình yêu của ta
Xa rồi xa một thời thiếu nữ
Mây cắt ngang mùa thu tìm làm chi mùa cũ
Đớn đau rồi cũng lắng nghẹn dần

Ngậm ngùi xanh là búp non xuân
Trái tim ơi ngủ đi nào hờn dỗi
Tình yêu xa vời vợi
Thì hãy ngoan nào những giấc mơ êm.

Sau cơn mơ sẽ ngọt những êm đềm
Nắng bừng rạng góc vườn hoa sứ trắng
Em lại sống ngọt ngào sâu lắng
Như bão giông chưa một lần đi qua

Ngủ ngoan nào ơi trái tim ta...!

cocxinh
12-01-08, 20:08
EO!dân 2ec mình sao pro thế cái gì cũng biết.hjx...tui cũng xin góp vui 1 bài tự sáng tác mong bà con cô bác đừng cười.uj bận mất roài mai post len cho mọi người nha^^(đi nhậu nhẹt)

cocxinh
13-01-08, 18:42
EO!dân 2ec mình sao pro thế cái gì cũng biết.hjx...tui cũng xin góp vui 1 bài tự sáng tác mong bà con cô bác đừng cười.uj bận mất roài mai post len cho mọi người nha^^(đi nhậu nhẹt)
hjxhjx!thiệt hại nặng nề cái ví tiền và ai cũng là kẻ thua cuộc(say cả chấy:D).Đã có đủ can đảm sau 1 trận chiến trời long đất gần gần lở tui mới mạn phép cầm bút ziet bài thơ này lên mong các mem đừng chê(nếu chê thì cũng chỉ để ở trong lòng thui nhé :|):
Em xa anh chiều sao bao la quá
Chỉ một mình
nỗi nhớ thương!
Ôm trọn cánh đồi xưa
Em xa anh trăng chỉ còn một nửa
Chỉ một mình
nỗi nhớ thương!
Sao rơi đầy trong mắt cay cay
Em xa anh mưa tím chiều công viên
Chỉ một mình
nỗi nhớ thương!
7 sắc cầu vồng đầy nỗi nhớ
Em xa anh hương ngọc lan đã hết
Nhành lan tím đã xa.

Saru
14-01-08, 00:04
Sau lần hẹn cuối
Tác giả: Trường Phi Bảo
(trích)
....
(Em bồng bột, *
em trẻ con,
em yếu lòng,
anh ạ!)
Đừng vì thế mà trở thành thương hại
Em sợ lắm, sợ thêm lần trót dại
Tìm quên anh trong hình bóng một người

Sau lần hẹn cuối, em đánh rớt tiếng cười
Anh không nhặt, nhưng mà đem đi mất
Ném trả em trái tim đầy thương tật
Em có buồn, nhưng không khóc đâu anh!

(* ý thơ Thanh Hà)

the way
17-01-08, 09:59
Lí do vì sao người ta cần những chuyến đi ngăn ngắn xen lẫn những cuộc hành trình dằng dặc. :D Để những gì cần ngăn nắp sẽ phần nào được sắp xếp lại.:)


Đã đến Huyền Mi. Bình An
Phan Thị Vàng Anh

đã bỏ va li vào tủ
và mắc quần áo lên
đã thử các công tắc đèn
chọn một màu vàng ấm nhất

đã xin lễ tân phích nước
pha bình trà cúc hăng hăng
đã vùi mình vào trong chăn
nghe tiếng còi tàu đang tới
u u
âm âm
rầm rập
rầm rầm
xa dần
xa dần
rồi
mất

đã mở tung cửa và tắt
đèn cởi áo nhìn xuống đường
đối diện có anh thợ khóa
một giờ sáng còn ăn cơm

hai giờ xe ôm buồn bã
ba giờ xung quanh ngủ cả
đóng băng cả những ánh đèn
ngày mai sẽ viết thư thêm...

giờ nằm im và ngửa cổ
cho đầu thõng xuống cạnh giường
để phòng nước mắt có chảy

chầm chậm
ngược dòng
mà tuôn.

March_hyacinth
17-01-08, 20:58
Có một số người nhất định uống trà hoa cúc và trà xanh. Thêm bình hoa loa kèn tháng tư nữa là đủ một thú vui tao nhã.

Cũng có đôi khi có vài người muốn uống trà hoa cúc hay trà xanh nhưng chỉ có thời gian uống trà sữa ( English breakfast tea ) . Giây phút '' trà hoa cúc '' là những giây phút sống chậm. Hành trình về với thiên nhiên, có những chuyến đi xa khỏi nơi văn minh cũng là để sống cho mình.
Nhưng mà, trở về với tự nhiên cũng là cách trái tự nhiên nhất - coming back to nature is the most unnature thing. Cái này từ Oshima trong Kafka on the shore vừa mới được chiêm ngưỡng hôm qua.

Một số người còn quá trẻ và có quá nhiều năng lượng để ở lâu trong thế giới bình lặng của trà hoa cúc.

aleaf
20-01-08, 22:11
Hạnh phúc là gì anh có biết không?
Hạnh phúc là được nghĩ về anh dù trong mọi lúc
Hạnh phúc là khi em biết tình cảm anh trao là chân thực
Sẽ chẳng đổi thay…

Hạnh phúc là gì anh có hay?
Hạnh phúc là được gặp anh khi em nhớ nhất
Hạnh phúc là có bờ vai anh khi em khóc
Hạnh phúc là khi em thấy mình không đơn độc
Dù em xa anh…

Hạnh phúc là gì anh có biết không?
Hạnh phúc là được ở bên anh những lúc anh cần em nhất
Dù yên lặng nhưng tình cảm trong em là chân thực
Em đã ước mình gánh được nỗi đau…

Hạnh phúc của em anh không hiểu được đâu
Hạnh phúc của em bắt đầu từ khi em gặp anh ngày ấy
Cho dù cuộc đời vẫn còn nhiều sóng dậy
Hạnh phúc vẫn yên bình khi anh ở bên em…
(Sưu tầm)


Nếu ai đã có lần …
Thấy lòng mình dịu ngọt
Trước một nụ cười,một ánh mắt,một vòng tay
Thì chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc giản đơn là vậy đó!!!

---------
Chẳng mấy khi Aleaf vào đọc bài trong mục Thơ..giờ mới thấy đúng là thiếu sót..
Càng đọc càng thấy hay..đọc đến đâu ngấm sâu đến đó..:D..đặc biệt những bài Letmelive post..:x

aleaf
20-01-08, 22:38
Đợi chờ




Em vẫn chờ 1 câu nói từ anh
Như cánh én chờ mùa xuân nắng ấm
Như hạ xanh mong phượng hồng rực thắm
Thu vơi buồn và đông bớt mong manh

Em vẫn chờ 1 câu nói từ anh
Chỉ 3 tiếng thôi mà hóa thành hạnh phúc
Lời yêu kia đang quẫy mình ấm ức
Đợi 1 lần để được thốt ra

Em đợi thầm trong ánh mắt kiêu sa
Mơ tha thiết khi nhìn anh say đắm
Khoảng khắc ngắn của chuỗi dài câm lặng
Chờ 1 ngày anh sẽ nói yêu em ..

Cứ nhẹ nhàng...cứ mơn trớn dịu êm
Say ngây ngất ru mối tình trong trắng
Đừng hỏi em vì sao im lặng...
Phải anh cũng chờ...em sẽ nói:yêu anh...???


Loveyou tặng Aleaf _ 2003



Đây là 1 bài thơ Aleaf được tặng khi còn là hs cấp 3..do bạn thân sáng tác..một bài thơ mà đến giờ vẫn còn nhớ rõ..>:D<

Nhoc
20-01-08, 23:34
Cuộc đời em vo tròn lại

Ném vào cuộc đời anh
Nó sẽ lăn sâu tận đáy
Cuộc đời anh
Sâu cho đến tận...Cái chết

Trời ơi,
Làm sao có một cuộc đời
Để cho tôi ném đời mình vào đó
Mà không hề cân nhắc đắn đo
Rằng: Cuộc đời ấy còn chưa đủ...

Nhoc
20-01-08, 23:34
Không Đề ( Lâm Thị Mỹ Dạ).

aleaf
21-01-08, 08:43
Người đàn bà thứ 2
(XQ)

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con , anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể quên con , một thời trai trẻ
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ , mẹ ơi


Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ , con đươc yêu đến vậy
Con cũng chỉ là ...người đàn bà thứ hai.


Mẹ đừng buồn , những hoàng hôn, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh


Con chỉ là một sợi khói mỏng manh
Bao người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỷ cháy
Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi


Anh ấy có thể sống với con đến suốt cả cuộc đời
Cũng có thể chia tay , trong ngày mai ,có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào , con cũng chỉ thứ hai...

:x

Tedison
21-01-08, 09:28
Anh thấy bài này với lại bài "Hoa cỏ may" (thỉ phải) của Xuân Quỳnh hay hay, mặc dù rất rất ít quan tâm đến thơ.

achao
21-01-08, 09:35
hí...e thì thích thơ của Xuân Quỳnh hơn Xuân Diệu :)

Saru
21-01-08, 09:40
Có ai là đã chưa từng một lần đổi thayB-)>:)

Hoa cỏ may

Xuân Quỳnh

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?

aleaf
21-01-08, 13:15
hí...e thì thích thơ của Xuân Quỳnh hơn Xuân Diệu :)

Em cũng rất rất thích thơ của XQ..nhẹ nhàng và đằm thắm..ngọt ngào và êm dịu...hí hí..;;)

blueocean2007
21-01-08, 23:49
hic hic, blue cug rất thích thơ, nhưng thơ vui nhiu hơn tại đọc những bài thơ bun blue ko chịu đc--> cảm động lem lem :">

Saru
22-01-08, 09:33
Mình thích 2 câu thơ này của Phan Thị Vàng Anh thế ko biết
"Não đàn bà làm bằng gì mà chỉ nghĩ chuyện tình yêu?
Chụm đầu nghiêm trọng như âm mưu chỉ để bàn về một người đàn ông bé nhỏ?"
=))

Ngày lạnh nhất Hà Nội
Phan Thị Vàng Anh

Phố nhoen nhoét và mưa van vát
Những chiếc taxi bỗng nhiên trở mặt gọi không dừng lại
Tất cả đàn ông trong hàng thịt chó đều mặc áo đen
Hai đốm lửa – hai cái áo len đỏ một góc phòng nhức mắt
Ngày lạnh nhất
Hôm nay đài báo ngày lạnh nhất.

*

Não đàn bà làm bằng gì mà chỉ nghĩ chuyện tình yêu?
Chụm đầu nghiêm trọng như âm mưu chỉ để bàn về một người đàn ông bé nhỏ?

*

Về thôi
Bóng đèn cuối cùng của chung cư đã cháy
Dò dẫm đi lên những cầu thang ướt như bùn chảy
Cái điện thoại cả tối không một tiếng reng
Trong tay làm một ngọn đèn
Loạng choạng

*

Sao phải chịu mùa đông lạnh nhất ở đây?
Mặc nhiều áo tới nỗi xa lạ với da thịt của chính mình
Phải về nhà thuê chỉ thấy đèn chưa bật
Phải viết nhật ký mỗi ngày chỉ cùng một thắc mắc
Chữ cong queo vì đeo găng?

Nhớ Sài Gòn quá, tựa lưng vào tường mà khóc
Âm thầm thôi, trong đêm chỉ đôi mắt mèo động đậy
Nhớ lúc phong phanh áo mỏng rất gần tim
Nhớ những con hẻm nhỏ ít tiếng nói nhớ những con người lầm lũi...

*

Bước tiếp thôi còn một tầng nữa thôi
Bỗng thấy mình còn sống còn đau còn hạnh phúc
Lại sợ rồi sẽ hết, những ngày này sẽ hết
Hai tiếng nữa thôi, ngày lạnh nhất sẽ qua
Buồn làm sao, chuyện gì rồi cũng thành ấm áp.

***
Fuyu ga daisuki desu, thích thật sự.

aleaf
22-01-08, 10:45
bài thơ rất hợp trong hoàn cảnh trời lạnh thế này,Saru ạh..^.^
mà não đàn bà làm bằng tình yêu..nên mới thế..hí hí..

thuyfnhien
22-01-08, 10:50
A lô. Có một bài thơ của Hồ Dzếnh, câu cuối cùng là "Em ạ, yêu nhau chết cũng đành"
Giầy/Dép nào biết bài này vui lòng post lên cho Nhiên xem với. Cảm ơn rất nhiều.

Saru
22-01-08, 11:13
Xuân ý
Hồ Dzếnh

Trời đẹp như trời mới tráng gương,
Chim ca, tiếng sáng rộn ven đường,
Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương...

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành,
Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh.
Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý
Em đợi chờ ai, khuất bức mành ?

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp,
Rất buồn và rất... rất thanh thanh.
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ ?
Em ạ! yêu nhau, chết cũng đành.

thuyfnhien
23-01-08, 08:45
Woa, cảm ơn rất nhiều, Saru!

cocxinh
23-01-08, 22:10
hjx!thơ của Xuân Quỳnh hay quá chưa đọc bài này:
"Lời yêu mỏng manh như màu khói
Ai bít lòng anh có đổi thay?"
không bít sửa 1 chút có được không nhỉ:
"Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Không biết lòng ai đã đổi thay?"

the way
23-01-08, 22:43
hjx!thơ của Xuân Quỳnh hay quá chưa đọc bài này:
"Lời yêu mỏng manh như màu khói
Ai bít lòng anh có đổi thay?"
không bít sửa 1 chút có được không nhỉ:
"Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Không biết lòng ai đã đổi thay?"
Câu của XQ mang một chút hi vọng, dù chỉ mỏng mảnh như màu khói, rằng lòng người đừng đổi thay. (Thật buồn cười vì thứ duy nhất trên đời này ko đổi thay chính là sự thay đổi)
Câu của cocxinh mang một chút nghi ngờ, thoảng một chút nuối tiếc và như là cả trách móc nữa vì khi đã phải hỏi câu đó nghĩa là người ta đã đổi thay rồi. Ấy là tớ hồ đồ mà nói thế. :">
Mà nói chung, hi vọng thì bao giờ cũng đẹp, phải ko? ;)

cocxinh
23-01-08, 23:14
Câu của XQ mang một chút hi vọng, dù chỉ mỏng mảnh như màu khói, rằng lòng người đừng đổi thay. (Thật buồn cười vì thứ duy nhất trên đời này ko đổi thay chính là sự thay đổi)
Câu của cocxinh mang một chút nghi ngờ, thoảng một chút nuối tiếc và như là cả trách móc nữa vì khi đã phải hỏi câu đó nghĩa là người ta đã đổi thay rồi. Ấy là tớ hồ đồ mà nói thế. :">
Mà nói chung, hi vọng thì bao giờ cũng đẹp, phải ko? ;)
Hoàn toàn đúng theway ah!mình đang mang tâm trạng như thế mà.Ý nhưng mà sao bạn là con sâu trong bụng tui hả?hjx đi guốc trong bụng người ta.Chết tui pà con uj:((không thích có sâu trong bụng đâu:((:((:((
"tìm được tình yêu đã khó,giữ được tình yêu càng khó hơn"

the way
23-01-08, 23:47
Ý nhưng mà sao bạn là con sâu trong bụng tui hả?hjx đi guốc trong bụng người ta.:((:((:((
Bạn nào vào xử lí case nài hộ em cái :-<

cocxinh
23-01-08, 23:55
Bạn nào vào xử lí case nài hộ em cái :-<
Có tui thầy lang đây

Một mình
Người có đôi,ta rất một mình
Phong trần đâu dám mắt ai xanh
Đêm nay giông rụng về bên ấy
Gác trọ còn nguyên gió thất tình
Nguyễn Bính
Đúng tâm trạng mình quá!!!!!:(:(

Letmelive
24-01-08, 06:49
Yêu nhau cho nhau từng nụ hôn

Saru
24-01-08, 07:59
Hồi cấp 3 trong quyển sổ thơ của mình, mình cực thích bài này dưng mà chả biết tác giả là ai, tựa đề là giề.

Nếu tớ là con trai
Cô bé có lần đã nói
Từ lâu tớ đã bỏ đi
Sang Phi Châu cho khoái

Còn nếu tớ là con gái
Cậu bé liền đáp lời ngay
Thay bằng chỉ hồng tớ sẽ
Thêu bằng tia nắng ban mai

Rồi hai người dần khôn lớn
Cùng nhau nên vợ nên chồng
Với nhau sáng - trưa - chiều - tối
Họ chỉ toàn nói chuyện tiền nong

B-)

aleaf
24-01-08, 08:26
Mùa lá rụng



Onga Becgon
http://www.theoyeucau.com/HTML/data/flash/SharePlayer.swf?url=http%3A%2F%2Fwww.theoyeucau.co m%2Fs%2F614%2F&author=null
Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo
những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”

Những đàn sếu bay qua.
Sương mù và khói toả
Trên Mạc -tư - khoa lại đã thu rồi...
Bao khu vườn như lửa cháy sáng ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc những ai đi ngang
Dù đầy đủ lứa đôi,
Nhắc cả những ai đã cô độc trên đời
- Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!

Ôi trái tim tôi, trái tim một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang trong mưa giá
Khẽ rung lên khung cửa sổ sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi hạnh phúc?
- Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!

Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
Nếu không còn gì mơ ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất.
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân yêu nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không.
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi sẽ phải xa anh vĩnh viễn...
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng, hay chỉ đáng nực cười?
Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi...
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi

Cơn mưa thì thầm lúc chia ly
Mưa tối sầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh chiều lấp loá...
Anh hãy vui lên dẫu con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm?
Cái ngõ nhỏ đã tràn ngập mưa đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống
- Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!


Anh hãy trở về




Onga Becgon
Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở như cuộc đời như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân hạnh phúc vô bờ.

Anh bây giờ đã ở rất xa
Khoảng cách bao la xoá nhoà hình dáng
Chỉ còn lại trong tim nắm tro tàn ảm đạm
Chẳng thể nào cháy lửa nũa đâu anh.

Chỉ mình em có lỗi, chỉ mình em
Vì đã vội buông anh ra quá sớm
Vì vẫn sống trái tim đầy kiêu hãnh
Ôi lòng thèm khát chẳng thể nào nguôi...

Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở của cuộc đời như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân hạnh phúc vô bờ.

Vì năm tháng đổi thay em bây giờ đã khác
Hát khác xưa rồi, và khóc cũng khác xưa
Em đã khác xưa rồi, em đã khác xưa
Ôi cuộc đời sao trôi nhanh quá!
Em đã già đi anh không nhận ra nữa
Hay là anh có nhận ra chăng?

Em không cầu xin tha thứ nơi anh
Cũng chẳng thề nguyền những điều vụng dại
Nhưng em tin nếu anh quay trở lại
Nếu anh còn nhận được ra em
Những bực tức nhau ta sẽ nguôi quên
Ta sẽ lại bên nhau sóng bước
Ta sẽ khóc như chưa bao giờ được khóc
Mà chỉ hai ta mới hiểu vì sao.
--------
Aleaf rất thích thơ của Onga Becgon..:)..nhẹ nhàng..

Saru
24-01-08, 09:47
Bài Mùa lá rụng đã có người post ở mấy trang đầu rồi mà aleaf :), còn thơ của Olgga Berggoltz thì =D> :yes: :love:.
Nhân hôm nay vừa chát chít với cô bạn, cô này thích Xuân Quỳnh. Mình mới bẩu cô í là nếu không có tai nạn đấy thì XQ với LQV cũng sẽ bỏ nhau vì một người phụ nữ khác, cô í bảo chả tin, không có nhẽ. Nhưng dù sao bài thơ cuối cùng của LQV chính là bài viết tặng XQ.
Hôm qua vừa pót một bài thơ của Xuân Quỳnh, hôm nay pót tiếp một bài thơ của tác giả "Anh nhớ em trong nỗi nhớ lá cành_Nhớ nỗi nhớ của vườn xưa tội quá"

Từ biệt
Lưu Quang Vũ

Thôi nhé, em đi
Như một cánh chim bay mất
Phòng anh chẳng có gì ăn được
Chim bay về những mái nhà vui.

Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài
Lời thương mến nhớ lại thành chua chát
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp
Nghĩ cho cùng, nào dám trách chi em.

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên
Em lạc đến đời anh tia nắng rọi
Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới
Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm.

Anh làm sao quên được những con đường
Lá vàng rơi trên cỏ
Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ
Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi
Nhớ lời yêu trong những lá thư dài
Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế
Anh cũng lạ cho mình xe cát bể
Chắp đời em vào với cánh buồm anh
Anh giặt áo cho em, anh dọn bếp sửa buồng
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả
Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui
Hai ta không đi một ngả đường dài
Không chung khổ đau không cùng nhịp thở
Những gì em cần, anh chẳng có
Em không màng những ngọn gió anh trao
Chiếc cốc tan, không thể khác đâu em
Anh nào muốn nói những lời độc ác
Như dao cắt lòng anh như giấy nát
Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu
Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào
Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn...

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang
Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt
Hãy ra đi sung sướng
"Thật ra mà nói, chẳng có gì để nói"
Giã từ.

:sad:

aleaf
24-01-08, 11:32
Bài Mùa lá rụng đã có người post ở mấy trang đầu rồi mà aleaf :), còn thơ của Olgga Berggoltz thì =D> :yes: :love:.
:sad:

:">

Letmelive
24-01-08, 12:45
ĐỜI ANH LÀ....

Có lẽ đời anh ...là cơn gió đấy
Thổi miên man trên khắp nẻo đường trần.
Anh cô đơn trong vũng lội mênh mông
Chẵng một ai hiểu nỗi lòng anh hết!!!

Anh hơi ngông thì cỏ cây lịm chết
Anh dịu hiền thì hoa lá trêu ngươi
Anh mơn man trên mái tóc em cười
Em đâu biết anh đang hôn em đấy

Nếu em là hoa ...nhưng em đâu thấy
Anh đang đùa trên những cánh rung rinh.
Đoá hoa xinh, tuyệt diệu anh si tình
Kết nên những bài thơ "yêu" bất tử.


Anh là gió nên là người khách lữ
Chẵng có nơi nào chịu giữ anh đâu
Dẫu đến em...nhưng em bảo không giàu
Nên đâu mong , đâu có chờ anh nữa




Buồn tình anh lại vào mây
Thổi cho tan tác những ngày nhớ nhung


tác giả là môt nhà thơ nào đó, LML ko biết hehe

Letmelive
24-01-08, 12:47
Em Chỉ Là Em ( suu tam )


Chắc đời em ... từng có lúc là mây
Buồn nhiều quá ... nên hóa thành mưa đó
Có giọt lạnh lùng rơi làm ướt cỏ
Thấm đất mềm ... giọt theo gió ... trêu anh

Em chỉ là hoa ... anh vẽ trong tranh
Ðẹp rực rỡ nhưng mãi không là thật
Thơ của em mang đầy hương và mật
Là những gi` em có để mà dâng

Không là tiên ... em ... cô gái dương trần
Yêu cuộc sống bao lụy phiền thế tục
Thương, hận, buồn, vui ... đủ đầy cảm xúc
Trải lòng mình ca ngợi cả niềm đau

Em chỉ là em ... cô gái không giàu
Em chỉ là em ... đời không kho báu
Ðợi một nhà thơ, lau mi em ráo
Ðể một lần được nói ... chỉ yêu ... "thơ"

Letmelive
24-01-08, 12:49
vấn đề là tại sao lại giàu hay không
giàu điều chi mà không giàu điều gì
^^

Letmelive
24-01-08, 13:04
Em còn mãi mải mê chơi với gió
Bao tháng ngày cuốn tận nơi đâu
Bỏ quên lại đây bao kỷ niệm đầu
Và một bóng hình lẻ loi trông đợi

Em vẫn là em hay em là gì khác
Mà vô tình, mà quay mặt dửng dưng
Chuyện ngày nao liệu em còn có nhớ
Mưa ngập đường, em lạnh, nép vào anh

Chuyện ngày nao nếu em còn có nhớ
Nay vui rồi, chắc nhớ cũng như không
Mà sao lạ những điều không nên nhớ
Sao tim anh lại chẳng thể quên

Em yêu ơi anh ở đây vẫn đợi
Và mong em vẫn mãi mãi là em
Như cỏ, như hoa đắm mình dưới nắng
Chẳng cuốn bay xa như lá rụng lìa cành.


... Nhớ em ..........( suu tam )
cái này là lấy tĩnh để chế động KK
đợi chờ là một chủ đề xa xưa và khá mơ hồ
đợi chờ bao lâu
hay một tình yêu đủ lớn
^^ vui một chút
đôi lúc bạn tự hỏi sao mình lại thích liều lĩnh như thế? Có thể là do một loại hoocmon?
Thế thì có gì khác hỏi tại sao bạn lại yêu?
tại sao lại là cô ấy mà không phải một ai khác ^^

Muoi muoi nói đúng lắm
thật là phù phiếm
thật là thơ ngây
:-P

aleaf
24-01-08, 13:49
Em xin lỗi
(st)
Em biết rằng anh sẽ rất buồn đau
Khi em nói với anh những lời xa lạ
Khi em quay đi, chẳng nhìn anh buồn bã
Khi em nói với anh rằng em chẳng yêu anh

Em không thể nói với anh như anh vẫn hay trêu:
"...Em chưa yêu anh nhưng rồi em sẽ có ..."
Dù em biết như thế là bỏ lỡ
Một tình yêu êm ấm suốt cuộc đời

Dẫu bây giờ em vẫn thấy chơi vơi
Vẫn cần một bờ vai dìu em đi từng bước
Vẫn cần một bàn tay đón chờ em phía trước
Nhưng em chưa sẵn sàng khi đó lại là anh

Em không thể mang hạnh phúc dẫu mong manh
Đến cho anh, khi em không thành thực
Em xin lỗi ! Trái tim em chưa thức
Tự bao giờ, nó vẫn ngủ rất yên

Em mong rằng rồi anh sẽ quên
Sẽ không trách em dẫu một lời cay đắng
Sẽ giữ cho em một trái tim trong trắng
Xin lỗi anh ! anh nhé, hãy quên em !

aleaf
24-01-08, 13:55
Ừ, thì em nhớ anh :">
Thanh Vân (http://www.evan.com.vn/news/tac-gia/?id=1000000016)


Ừ, thì em nhớ anh!
Dẫu anh bảo rằng: “Đừng nhớ,
Đời còn dài, còn nhiều trăn trở
Anh sợ vai gầy gánh nặng
Anh đau!…”
***

Ừ, thì em nhớ anh!
Vì đêm nay dưới bầu trời đầy sao
em đếm
1, 2, 3…chơi vơi trong hoài niệm
Ngôi sao nào đã lạc mất rồi anh?
***

Ừ, thì em nhớ anh!
Nhớ cả em những ngày xưa cũ,
Hoa cúc ngày xưa, bây giờ héo rũ,
Biết bao giờ tìm lại sắc màu tươi!
***

Chúng ta đang qua tuổi hai mươi
Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng
Nhưng thời gian chẳng làm dày dạn
Trái tim yêu của một con người
***

Ai đó nói rằng đời sẽ mất vui
Khi câu thề yêu nhau trọn vẹn
Còn em thì không, em muốn
Đời vui hơn khi ta đi hết một cuộc tình
***

Ừ, thì em nhớ anh!
Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ
Như ngôi sao xa lạc vào muôn thưở
Biết bao giờ anh thuộc về em?

the way
24-01-08, 20:18
Mùa lá rụng



Onga Becgon
http://www.theoyeucau.com/HTML/data/flash/SharePlayer.swf?url=http%3A%2F%2Fwww.theoyeucau.co m%2Fs%2F614%2F&author=null
Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo
những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”

Những đàn sếu bay qua.
Sương mù và khói toả
Trên Mạc -tư - khoa lại đã thu rồi...
Bao khu vườn như lửa cháy sáng ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc những ai đi ngang
Dù đầy đủ lứa đôi,
Nhắc cả những ai đã cô độc trên đời
- Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!

Ôi trái tim tôi, trái tim một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang trong mưa giá
Khẽ rung lên khung cửa sổ sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi hạnh phúc?
- Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!

Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
Nếu không còn gì mơ ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất.
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân yêu nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không.
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi sẽ phải xa anh vĩnh viễn...
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng, hay chỉ đáng nực cười?
Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi...
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi

Cơn mưa thì thầm lúc chia ly
Mưa tối sầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh chiều lấp loá...
Anh hãy vui lên dẫu con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm?
Cái ngõ nhỏ đã tràn ngập mưa đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống
- Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!

Bản dịch nài của tác giả nào thế nhỉ? Đọc thấy lạ lạ!!! :-?
@ aleaf: aleaf thích ctrình nào nhất trong theoyeucau?:)

aleaf
24-01-08, 23:33
Em cũng ko rõ là của dịch giả nào chị ạ..:">
Em thích theoyeucau.com..mỗi chương trình lại có cái hay riêng của nó..Em hay nghe buổi tối nên hay nghe Blue night,cảm xúc cuộc sống và chuyện nhỏ...em cũng ko biết mình thích cái nào nhất..mỗi lúc nghe lại thấy lắng đọng 1 chút..nhẹ nhàng 1 chút..khi đêm xuống..không gian xung quanh tĩnh mịch,trùng xuống..cảm giác có thể nghe được hơi thở của đêm..từng giọt thời gian tí tách rơi..nhẹ nhàng..nhẹ nhàng trôi đi..:">

the way
24-01-08, 23:55
Lạ nhỉ. the way thấy 3 ctrình đó khác nhau nhiều lắm. hị hị...:D

aleaf
25-01-08, 08:36
hị hị..thì đó là 3 ctrinh khác nhau muh..^^..em hơi tham lam..thích cả 3 :">

Saru
25-01-08, 17:16
Nghịch lý
Nguyễn Thị Hồng Ngát

Người ta bảo cô này đáo để
Đáo để và sắc sảo thường đi đôi với nhau

Người ta bảo cô kia hiền
Hiền từ và nhẫn nhục thường đi đôi với nhau

Người ta khen cô nọ thông minh
Thông minh và nhạy cảm cũng thường đi đôi với nhau

Anh kén vợ ở cặp phạm trù nào?
Em không biết.
Em chỉ thấy phần nhiều những người đàn bà ngơ ngác
Thường gặp may hơn những kẻ thông minh.

Saru
26-01-08, 13:29
Em khóc
Nguyễn Thụy Anh

Một lần em khóc
Anh vội dỗ dành
"Em ơi đừng khóc"
Mắt liền khô nhanh

Lần sau em khóc
Anh cười, nhìn em
"Em thật là ngốc"
Mắt em ướt mèm

Lần nữa em khóc
Anh chẳng quan tâm
"Rồi em tự nín!"
Tim em ướt đầm

Một lần...Nhiều lần...
Nghe em nức nở
Anh bèn mở cửa
Bước vội ra sân

Nước mắt của em
Làm anh bực bội
Làm anh bối rối
Làm anh mệt người

Vậy thì anh ơi
Em không khóc nữa
Mắt em cay xé
Tình em cạn khô...

Em cũng không ngờ
Anh cũng không ngờ
Không còn nước mắt
Tình mình còn? Không!

the way
26-01-08, 23:59
hị hị..thì đó là 3 ctrinh khác nhau muh..^^..em hơi tham lam..thích cả 3 :">
hì, the way hỏi là thik nhất cơ mà;)
Anyway, câu hỏi khác. Trong 3 ctrình đó, aleaf thích cách dẫn của ctrình nào?
Nói riêng về cảm xúc cuộc sống (vì 2 ctrình kia the way ko nghe đủ), aleaf thik nhất ctrình về chủ đề nào?:D

aleaf
27-01-08, 00:21
hì..em thích cách dẫn của cảm xúc cuộc sống..
Còn trong chương trình cảm xúc cuộc sống, em thích nghe chủ đề Lặng im nhất.
Chị the way thich chủ đề nào nhất ạ?

the way
27-01-08, 00:29
aleaf thích Sự lặng im ver.1 hay ver.2?
the way hay nghe lại nhất là ctrình Hãy lắng nghe cảm xúc của tâm hồn bạn, Sự cô đơn, Hi vọng và niềm tin, Sự im lặng ver.2...

aleaf
28-01-08, 12:17
em thích lặng im 1 chị ạ..mà "thích nhất",sao lại có cả 1 list thế kia :P..
Em thích nghe theoyeucau vào buổi tối lắm..nhiều hôm đi làm về mệt,chẳng muốn làm gì..chỉ muốn ngồi nghe nhạc..thích nghe những dòng tâm sự nho nhỏ ở đầu bài hát.. 8->

aleaf
28-01-08, 13:13
Chẳng phải em nhớ anh..
(Uyên Nhi)

Chắc chắn chẳng phải em nhớ anh
Dẫu rằng đêm nay không ngủ được
Có lẽ tại mưa ngoài hiên trước
Tí tách ồn ào mãi không thôi.

Chắc chắn rằng em chẳng nhớ anh
Dẫu rằng thao thức chưa chợp mắt
Mới có hai ngày không gặp mặt
Bốn mươi tám tiếng đâu phải nhiều.

Chắc chắn em không nhớ về anh
Dẫu rằng cứ miên man suy nghĩ
Giờ này anh đã ngủ chưa nhỉ?
Ô hay, đã bảo chẳng nhớ mà.

Chắc chắn là em... đang nhớ anh
Bởi lẽ em biết mình nói dối
Giấu lòng cũng là một cái tội
Nhưng chỉ là vì: em nhớ anh.
:(

the way
28-01-08, 13:17
em thích lặng im 1 chị ạ..mà "thích nhất",sao lại có cả 1 list thế kia :P..
Ặk. Đấy là chương trình bị chê nhiều nhất vì cái giọng điệu rớt mùng tơi, rơi nước mắt của DJ :))
the way thích ver.2 hơn vì phần lời dẫn có thêm thắt một ít, nhạc nó cũng hợp gout của the way và giọng dẫn thì có gì đó nghe chua xót :D
Thích nhất thì có 1 list vì mỗi thời điểm lại thích nhất 1 ctrình khác nhau :"> Còn nghe đi nghe lại thì the way nghe theo tracks thôi. Thi thoảng chọn ra mấy cái cho vào playlist rồi bật :D

Saru
29-01-08, 10:05
Một bài thơ của Olga Berggoltz

"Nếu có bao giờ anh muốn sống cùng em..."
Người dịch: Thụy Anh


Nếu có bao giờ anh muốn sống cùng em
Hẳn ngày đêm em sẽ cười sẽ hát
Sẽ dí dỏm đùa vui, anh sẽ thấy sống với em là vui nhất
Nào tay em đây, anh hãy cầm đi!

Hội bạn em, cả gái cả trai không biết sẽ nói gì
Khi em đưa anh đến chơi ra mắt
“Đây, tôi đã tìm được người tuyệt nhất
Làm bạn cùng các người đây!” (Ôi, điều này em mong ước từ lâu!)

Anh ấy đơn giản thôi, dễ mến nhưng ...cứng đầu
Hãy quý trọng, mến thương chàng, đừng làm chàng lúng túng
Chỉ xin chớ quyến rũ chàng nhé hỡi các cô bạn có nụ cười hào phóng
Bởi chính tôi cũng lấy mất chàng từ tay người ta...”

Đấy, anh xem, em sẽ nói như vậy với lũ bạn ranh ma
Đấy, anh xem, chúng mình sẽ sống vui từ đầu đến cuối
Chẳng giận hờn, chẳng buồn đau tiếc nuối
Cũng chẳng bao giờ có những màn tiễn biệt ở nhà ga...

@};-%%-@};-

Tedison
29-01-08, 11:36
Một bài thơ mới sáng tác sáng hôm chủ nhật vừa rồi của Ben nhà anh (7 tuổi)

Hôm nay là chủ nhật,
Em được về thăm quê,
Ở quê nhà em có
Gà vịt ngan ngỗng bò ...

aleaf
29-01-08, 14:14
(ko biết tiêu đề vì sưu tầm :D)

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu.

Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mắt không dám buồn tê liệt giữa hàng mi

Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Xin đừng nói chia ly
Xin đừng nói những gì em khủng khiếp
Ðể em dối lòng em

Còn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệt
Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa
Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp sửa buột qua môi
Ðiều ấy... Tim em biết trước rồi .

aleaf
29-01-08, 14:18
(st tiếp)
Anh đi đi!
Đừng để họ buồn
Khi nhìn thấy em cùng anh chung bước
Lòng con gái làm sao anh hiểu được
Cao thượng vô cùng hay tột đỉnh ghen tuông?

Con gái si mê đời lắm nỗi đoạn trường
Sao anh cứ hồn nhiên không hiểu?
Những đa mang dịu dàng mềm yếu
Kiêu hãnh nói cười mà thực dạ tang thương

Họ yêu anh họ mới tầm thường
Em quen họ
Ngày xưa
Không thế
Có phải khi yêu người ta thành ích kỉ
Nhìn cuộc đời đâu cũng hoài nghi

Họ đến rồi
Anh hãy đi đi!
Em sẽ bước điềm nhiên sang hướng khác
Trái tim em lạnh lùng kiêu bạt
Có bao giờ trầm luỵ bởi thương yêu?

Anh đi đi!
Xin đừng hỏi chi nhiều
Đừng đánh thức tâm hồn em ích kỉ
Hãy để em đau, một nỗi đau âm ỉ
Cho họ một lần gõ cửa trái tim anh

Anh đi đi!
Họ sẽ đến chân thành
Cũng như em ...

Tedison
29-01-08, 14:29
(st tiếp)
Anh đi đi!
Đừng để họ buồn....

Bài thơ này của một người lấy bút danh là Tiểu Nguyệt. Aleaf cũng thích bài này à?

aleaf
29-01-08, 14:32
Em vô tình đọc được..ko thấy ghi tiêu đề hay tên tác giả..:)
Em thích bài này anh ạ ^.^

aleaf
29-01-08, 14:53
Hãy là một nửa của em

Hãy là một nửa của em nhé
Một nửa ngoan lành, một nửa dễ thương
Một tình yêu sáng trong như ngọc
Em soi vào vẫn ngỡ là gương
Hãy là một nửa của yêu thương
Trái tim nóng, một tình yêu lớn
Gió lùa kẽ tay, nụ cười chạy trốn
Đêm hối hả về giục bước bình minh
Hãy là một nửa rất si tình
Lặng lẽ chờ em tha rơm về xây tổ ấm
Nhà của mình quay về hướng mặt trời rực rỡ
Hai nửa tìm nhau…

aleaf
29-01-08, 14:55
Viết quên để nhớ thật nhiều....



Có thể là em quên, có thể là em quên
Khi tháng năm chẳng đến những - điều -cũ -kĩ
Khi thời gian xoá chuyện ngày xưa thi vị
Khi cánh chim đã mỏi cánh bay mềm

Có thể em đã quên cả những ưu phiền
Của một thời khiến tim em thổn thức
Quên đi những phút giây rất thực
Dịu dàng đến trong tim em

Có thể em đã quên giọt nắng bên thềm
Quên khúc hát xưa qua thời gian tàn tạ
Quên chiếc lá rơi nghiêng một chiều mùa hạ
Có thể là em quên

Có thể em đã quên những kỉ niệm êm đềm
Bước bên ai một chiều thu ướt lối
Quên ngón tay xưa ru mái tóc mềm
Có thể là em quên

Có thể em đã quên những thương nhớ trong tim
Khi con tim cũng hoá thành chật chội
Khi cơn đau cũng tan màu thật vội
Ừ, có thể là em quên.....

aleaf
29-01-08, 14:59
Thơ tình cuối mùa thu

Có một ngôi nhà cuối lối rẽ thời gian
Một lần trong đời mình hẹn nhau đã đến
Giờ còn không dấu chân kỷ niệm
Khi đường xưa mùa lại tiếp mùa . . .

Ai bảo sang thu hoa cúc bình yên !
Cánh hoa mỏng ẩn bao điều day dứt
Màu hoa kiên tâm sau bao nhiêu còn mất
Tôi biết rồi . . . mình không thể thờ ơ

Sao anh đến làm gì cho năm tháng bão dông ?!
Mơ ước rụt rè một lần nhóm lửa
Chút đa mang hoá nẻo về tan vỡ
Cho tôi thấy buồn trước những ngã ba

Với mùa thu câu thơ có thể tái sinh
Trăng sáng lại những hẹn thề hư ảo
mặt biển biếc xanh sau những ngày dông bão
Kỷ niệm sẽ khôi nguyên khi khép lại riêng mình

Chỉ tiếc những điều chưa kịp nói cùng anh
Câu thơ không thể ngân qua điệp trùng vách núi
Đành gửi lại mùa thu những điều chưa kịp nói
Khi anh xa . . . anh đã quá xa rồi . . . !

(St)

Saru
29-01-08, 15:12
(ko biết tiêu đề vì sưu tầm :D)

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu.

Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mắt không dám buồn tê liệt giữa hàng mi

Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Xin đừng nói chia ly
Xin đừng nói những gì em khủng khiếp
Ðể em dối lòng em

Còn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệt
Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa
Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp sửa buột qua môi
Ðiều ấy... Tim em biết trước rồi .

Bài này tựa đề là Nhạy cảm, còn tác giả không chắc có phải là Đinh Thu Hiền không.

aleaf
29-01-08, 15:20
Đúng rồi Saru ạ :)
Aleaf cũng vừa search được xong..

Letmelive
30-01-08, 00:41
Yêu


Yêu thơ để biết đa sầu
Yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ
Yêu hoa để biết đợi chờ
Yêu em để biết dại khờ … Thế thôi …

Letmelive
30-01-08, 00:45
Tìm xuân

Mùa đông chim yến phương nào
Tìm em vượt biển trăng sao anh tìm
Sao em không vớt nỡ dìm
Để hồn anh mãi nổi chìm lênh đênh ?

aleaf
30-01-08, 14:54
Đang vui nên tớ post 1 bài vui vui lên .. :">

Thơ tình IT: Nếu một ngày...

Nếu một ngày Windows em báo lỗi
Anh nguyện làm các Soft test đơn phương
Từng Sector anh đi khắp nẻo đường
Fix hết nhé những Error trêu tức.

AVI kia những đêm dài thao thức
Lỗi mất rồi thiếu Codec em ơi!
Ngó Display lòng thấy quá chơi vơi
Anh DIVX nhìn em cười từ tốn.

Em lướt Web bao Trojan săn đón
Anh xin làm chàng NAV đứng ngóng trông
Cố sức mình Scan hết băng thông
Che chở em trước muôn ngàn Virus.

Bao Spyware ngồi nhìn em hóng hớt
NAV đơn côi thấp thoáng phía kia đường
Khi Hacker giẫm đạp chẳng xót thương
Co mình lại giương Firewall chống đỡ.

Nếu một mai Admin em có lỡ...
Delete rồi File chứa những yêu thương
Đôi mắt biếc Paint đầy nỗi vấn vương
Đừng khóc nữa anh Restore trở lại.

Em giận hờn cưỡi IE chạy mãi
Anh hoảng hồn lấy Firefox đuổi theo
Đằng xa kia Netscape đá lông nheo
Cancel luôn vì em là trên hết.

Em RAM ít nên Run nhiều sẽ mệt
Anh sẽ làm Physics Memory
Search cùng em trên khắp nẻo đường đi
Anh mạnh mẽ nhờ hai RAM cùng Bus.

Accept nhé lời tỏ tình bất chợt
Hai trái tim sẽ Connect dài lâu
Dẫu Phishing có lừa dối đến đâu
Tin anh nhé vì tình anh còn mãi... (st)

TryMyBest
02-02-08, 13:52
Quang Dũng
Tây tiến
Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn quân không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

Phù Lưu Chanh -- 1948

ProK
02-02-08, 23:42
Hãy là một nửa của em

Hãy là một nửa của em nhé
Một nửa ngoan lành, một nửa dễ thương
Một tình yêu sáng trong như ngọc
Em soi vào vẫn ngỡ là gương
Hãy là một nửa của yêu thương
Trái tim nóng, một tình yêu lớn
Gió lùa kẽ tay, nụ cười chạy trốn
Đêm hối hả về giục bước bình minh
Hãy là một nửa rất si tình
Lặng lẽ chờ em tha rơm về xây tổ ấm
Nhà của mình quay về hướng mặt trời rực rỡ
Hai nửa tìm nhau…

ProK "xông" đất thơ với nhé :)

Bài "một nửa" này hay quá làm ProK nhớ đến "một nửa" khác!

Mùa xuân

Mùa xuân chẳng đến từ tờ lịch
Chẳng từ trời đất... biết từ đâu?
Từ anh một nửa...em một nửa...
Vậy mà hai đứa chẳng...hùn nhau!

Letmelive
04-02-08, 02:37
Quang Dũng
Tây tiến
Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn quân không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

Phù Lưu Chanh -- 1948

Thích bài này lắm ...:D

Letmelive
04-02-08, 02:42
GỌI EM

Anh gọi tên em với nỗi nhớ ước ao
Trong tiếng gió thét gào tan giữa sóng
Biển và anh ngàn đời trông ngóng
Kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô

Anh gọi em như con sóng vỗ bờ
Để biết được tận cùng cơn khát
Về đây em, mà nghe biển hát
Lời yêu thương - lời anh đấy - ngọt ngào

Khi mặt trời chìm, anh gọi nắng lên cao
Khi mặt trời lên, anh gọi hoàng hôn xuống
Để em hiểu nỗi lòng trống vắng
Của anh và biển đấy, khát khao em...
--(SuuTam)--

Trên đời này thất tình là có thật

Letmelive
04-02-08, 03:15
Em đừng hỏi tại sao
Anh yêu em tha thiết
Chính anh cũng chẳng biết
Vì sao anh yêu em...

Lặng lẽ như sương đêm
Ngập tràn trên đường phố
Ngan ngát như hoa sữa
Những buổi tối mùa thu

Êm như tiếng hát ru
Bên nôi ngày thơ bé
Tình len lén bước nhẹ
Chiếm hồn anh lúc nào...

Em đừng hỏi vì sao
Anh yêu em như thế...
Chỉ biết anh không thể
Một phút ngừng yêu em

(suu tam)

Đôi khi tình yêu là mù quáng :((

Letmelive
04-02-08, 03:24
Có lẽ ta không phải của nhau
Trời mưa hay là ai khóc
thơ cũng buồn nữa :P
Bây giờ là mùa xuân phải ko?
Là tháng hai phải ko?
Là nỗi nhớ mong phải ko?

(tho suutam)
Nhớ la gì ấy nhỉ ?
Sao khi nhớ ta buồn
Nhớ là gì ấy nhỉ ?
Sao nhớ phải trách hờn

Có một chiều không tên
Ta ngồi buông cơn nhớ
Bao giận hờn vô cớ
Trút cho người vô hư

Nhớ là buồn thật ư ?
Hay là cả vui nữa
Hay là gì chan chứa
Để trào thành niềm thương

Nhớ hay là vấn vương
Ta làm sao biết được
Nhớ cái gì quen thuộc
Một dáng hình trong tim...!

Letmelive
04-02-08, 03:27
Yêu (suutam)

Yêu là phím đàn muôn điệu
Là tâm hồn ghi khắc bóng hình ai
Là nhớ nhung mơ mộng suốt đêm dài
Là chờ đợi bước chân người yêu tới

Yêu là ánh mắt nhìn nhau âu yếm
Môi ngập ngừng mà chẳng nói thành câu
Lúc gần nhau quên hết mọi ưu phiền
Là thấy cả cuộc đời đầy sắc thắm

Yêu là ghét là giận hờn vô cớ
Yêu là thương là bắt lỗi từng ly
Là ghét thương, thương ghét kẽ mình si
Là giận hờn để rồi tha thứ cả

Nếu bảo ghét là thương dữ dội
Nói giân hờn mà chẳng giận hờn đâu
Miệng nói không nhưng lặng lẽ cúi đầu
Là phản đối nhưng lòng không phản đối......

ProK
04-02-08, 20:57
Em đừng hỏi tại sao
Anh yêu em tha thiết
Chính anh cũng chẳng biết
Vì sao anh yêu em...

Lặng lẽ như sương đêm
Ngập tràn trên đường phố
Ngan ngát như hoa sữa
Những buổi tối mùa thu

Êm như tiếng hát ru
Bên nôi ngày thơ bé
Tình len lén bước nhẹ
Chiếm hồn anh lúc nào...

Em đừng hỏi vì sao
Anh yêu em như thế...
Chỉ biết anh không thể
Một phút ngừng yêu em

(suu tam)

Đôi khi tình yêu là mù quáng :((

Hay quá! :)
Tiêu đề là gì vậy Letmelive? :)

ProK
04-02-08, 21:06
Một chút nghĩ về những cái Tết còn chưa ấm áp...!:)

..."Nhà ở giữa đồng không lợp ngói
Đêm buồn mưa dột ướt chiêm bao...
Giấc ngủ cứ co thành chấm hỏi!
Nửa khuya lốm đốm ánh trăng vào...


Nhà ở giữa đồng hiu quạnh lắm!
Tiếng gà xơ xác nắng ban trưa
Chiều tím mông lung dài thăm thẳm
Lối cũ sương giăng bạc cánh cò..."

Nhoc
05-02-08, 23:06
Phố của ta
Những cây táo nở hoa
Mùa thu đấy
Thân cây dang tróc vỏ
Con đường lát đá
Nghiêng nghiêng trong sương chiều

Năm nay cà chua chín sớm
Trên quầy hàng đỏ hồng
Chị thợ may đi lấy chồng
Chị thợ may goá bụa
Năm nay tôi mặc đồ đen.

Bác đưa thư, có thư ai đấy?
Bác đưa thư kéo chuông
Ti-gôn hoa nhỏ
Rụng đầy trước hiên.

Riêng bác thợ mộc già buồn bã
Thở khói thuốc lên trời
Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây
Bà giáo về hưu ngồi dịch sách
Dậy cậu con tiếng Pháp
Suốt ngày chào: bông-dua

Phố của ta
Phố nghèo của ta
Những giọt nước sa
Trên cành thánh thót
Lũ trẻ lên gác thượng
Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.

Em chờ anh trước cổng
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Sao anh lại yêu em đến thế
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi.
( Phố Ta - Lưu Quang Vũ)