PDA

View Full Version : Khi tình yêu chạm đến tâm hồn



HươngTechland
27-12-09, 23:44
Em còn nhớ ngày xưa khi xem bộ phim “ Tân dòng sông ly biệt”, cô Như Bình đã phải vượt qua bao hiểm nguy, vất vả, bao bom rơi lửa đạn tàn khốc của chiến tranh chỉ để đến nói với người cô yêu một câu: “một khi con người ta đã yêu đắm đuối thì không có tư cách gì để nói đến hai chữ “Tự Trọng”.
http://www.tapchilamdep.com/images/global/pixel_1_1.gif
http://www.tapchilamdep.com/images//news/larg_images/year2009/month7/090709images1548562_butterfly__s_dream_by_libel.jp g
http://www.tapchilamdep.com/images/global/pixel_1_1.gif
Ngày đó em còn chưa hiểu thấu đáo, chưa đinh hình được hai chữ Tình Yêu là gì. Em chưa bao giờ thừa nhận câu nói đó thậm chí là khinh bỉ. Em chỉ tôn thờ và ngưỡng mộ tính cách của Y Bình- một người con gái mạnh mẽ, cá tính, dám đấu tranh để khẳng định giá trị của bản thân. Em xem đó là hình mẫu để noi theo. Có lẽ Y Bình đã tác động rất nhiều đến em, khiến cho em luôn có một suy nghĩ khắt khe về tình yêu:

“Dù thế nào cũng không được mù quáng, không được quá si mê, không được quá tôn thờ, luôn phải giữ thăng bằng, luôn ở một mức độ cho phép”.

Và như thế em chưa bao giờ cố gắng níu giữ. Lúc nó ra đi, em chỉ tự an ủi mình rằng: “ Ừ thì có lẽ nó không phải là của mình, thôi thì cứ để nó ra đi”. Em không bao giờ ôm ai quá chặt vì em rất sợ người ta sẽ ngạt thở.

Em tự vẽ cho mình một bức tranh mang tên “ Hạnh Phúc” và kí hoạ rằng “ hạnh phúc phải là như thế này, như thế kia…” Em lấy những phép so sánh làm khuôn mẫu mà không biết rằng: sự so sánh nào cũng là khập khiễng.

Cái Tôi cá nhân cao đến ngất trời luôn kìm hãm em, khiến em thậm chí không dám thừa nhận những gì trái tim em muốn nói. Nói đúng hơn nó là cái Gai đựoc mặc định sẵn trong con người em, nó giúp em đứng vững, giúp em che đi sự yếu đuối,mềm mỏng của một cô gái. Và chính nó cũng đã tự đâm vào da thịt em, khiến bao lần lệ tuôn rơi, mắt u sầu.

Tình yêu, nó là cái gì vậy? Sao có lúc nó khiến con người ta đắm đuối, tự hào, hạnh phúc, có lúc lại đốt cháy nụ cười của em, khiến em hoảng sợ, không dám bắt đầu lại, không dám thừa nhận và em không biết rằng:

«Thực ra trên đời này chẳng có cái gì là thực sự của mình cả, làm sao biết được nó chắc chắn sẽ là của mình khi mà mình không cố gắng hết lòng vì nó ».

Không có vinh quang mà không phải đánh đổi bằng công sức và tâm lực. Cũng như không có tình yêu bền chặt nào mà không phải đánh đổi bằng một tình yêu thực sự. Giờ đây, khi cái Gai trong người em đã héo mòn, cái Tôi của riêng em đã «dịu dàng » hơn trước, em lại mở lòng mình ra và cảm nhận. Có lẽ em nghỉ ngơi lâu quá rồi. Mong sao mọi thứ bình yên. Mong sao anh sẽ ở bên em, lâu lâu một chút…

secret
28-12-09, 18:21
Bài viết hay quá!

HươngTechland
29-12-09, 19:51
Bài viết hay quá!
Cảm ơn bạn đã dành thời gian để đọc :)