View Full Version : Những câu chuyện và bài học ý nghĩa cuộc sống
Duong den thanh cong!!!
Ít ai biết rằng Robert Frost, nhà thơ nổi tiếng của Mỹ, người đã 4 lần đoạt giải "Nhà thơ xuất sắc nhất trong năm", người có tác phẩm được xuất bản và phát hành trên 22 thứ tiếng, đã phải miệt mài lao động và sáng tác trong âm thầm lặng lẽ suốt 25 năm. Hai mươi lăm năm sống ẩn dật vô danh, không ai biết đến, để rồi trở thành một nhà thơ tiếng tăm lừng lẫy trên văn đàn của thế giới. Điều đó đòi hỏi phải có một nghị lực phi thường và lòng đam mê tột cùng mới có thể làm được!
Albert Einstein đã từng phát biểu:
"Tôi tư duy từ ngày này sang ngày khác, từ tháng này qua tháng khác, và từ năm này sang năm khác. 99 lần tôi kết luận sai, và đến lần thứ 100 thì tôi đúng".
Sau Thế chiến thứ 2, phóng viên chiến trường William Shirer quyết định trở thành nhà văn chuyên nghiệp. Ông đi nhiều nơi, thu thập nhiều tài liệu và viết rất hăng say trong 12 năm. Nhưng thật không may, sách của ông bán rất chậm. Sách bán ế ẩm, lại chi phí nhiều cho những lần đi thực tế, William gần như khánh kiệt. Thế nhưng, ông vẫn không nản lòng, vẫn say mê viết và in sách. Tập bản thảo mới dày gần 1200 trang đã hoàn thành nhưng không ai trong số bạn bè, nhà xuất bản, biên tập viên ủng hộ ông. Và cũng không ai có thể ngờ rằng sau này cuốn "Những thăng trầm của cuộc sống", trong lần phát hành đầu tiên đã chiếm ngay vị trí đầu bảng trong bảng xếp hạng "10 quyển sách bán chạy nhất trong năm".
Với danh ca Luciano Pavarotti thì thời gian chính là người bạn đồng hành thân thiết nhất. Sau khi tốt nghiệp đại học, Pavarotti rất phân vân không biết nên theo nghề giáo viên đã học, hay trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp. Anh đã hỏi xin ý kiến của cha mình. Cha của Pavarotti trả lời:
"Con trai, nếu cùng một lúc con muốn ngồi trên cả hai chiếc ghế, thì con sẽ rơi giữa hai chiếc ghế đó. Đừng bao giờ quên rằng con chỉ có thể ngồi trên một chiếc ghế mà thôi!".
Những lời nói của cha đã tiếp thêm sức mạnh cho Pavarotti. Anh quyết định chọn nghề ca hát. Phải mất thêm 2 năm học thanh nhạc, rồi 7 năm hát ở các tụ điểm, sân khấu nhỏ với món tiền cát-sê ít ỏi, Pavarotti mới chính thức được đứng trên sân khấu trong nhà hát lớn của thành phố. Và ông đã thành công với sự lựa chọn của mình.
Nhà sản xuất phim hoạt hình nổi tiếng Walt Disney nhớ lại thất bại cay đắng của những ngày đầu vào nghề, khi bị ông chủ tòa soạn báo sa thải vì khả năng sáng tạo kém:
"Khi đó tôi mới 21 tuổi, không tiền bạc, không danh vọng. Tôi gần như sụp đổ khi ngày nào cũng phải ngủ trên chiếc sô-pha rách tươm, ăn mãi một món khoai tây nghiền và phải sống trong căn nhà ổ chuột".
Walt Disney đã sống như vậy trong suốt một thời gian dài, để chúng ta, và cả thế hệ con cháu chúng ta, được những trận cười nắc nẻ trước những bộ phim hoạt hình vui tươi, sinh động và đầy tính sáng tạo của ông.
"Thất bại là cơ hội để khởi đầu cho sự thành công" là câu nói nổi tiếng của nhà sản xuất xe hơi lừng danh Henry Ford. Ông đã nghiệm ra được điều đó sau lần sáng chế chiếc xe đầu tiên mà không có bộ phận thắng; hay như lần ông sản xuất một chiếc xe đời mới ngay trong xưởng xe của nhà mình, nhưng chiếc xe không tài nào chạy ra khỏi xưởng, trừ phi phải đục tường, vì chiếc xe lớn hơn cửa ra vào. Nếu có dịp đến tham quan xưởng sản xuất xe của Henry Ford ở Greenfield, bạn sẽ nhìn thấy vẫn còn một mảng trống to trên tường.
Khi thấy Arthur Rubensten, nghệ sĩ piano nổi tiếng, cứ đàn đi đàn lại một bản nhạc cũ rích mỗi ngày, người học trò liền hỏi:
- Con vẫn chưa hiểu tại sao thầy vẫn cứ miệt mài tập luyện bản nhạc ấy trong khi tiếng đàn của thầy đã vô cùng tuyệt vời?
Rubensten điềm đạm trả lời:
- Vì ta muốn tiếng đàn của ta thăng hoa, thanh thoát và du dương hơn. Ta muốn người nghe cảm nhận được tình cảm của ta qua bản nhạc xưa cũ này!
Đối với các diễn viên kịch nói thì chất giọng – hay còn gọi là đài từ - là điều quan trọng nhất. Trong số các diễn viên nổi tiếng của thế giới thì James Earl Jones được mệnh danh là 1 trong 10 người có đài từ đẹp nhất.
Để có được danh hiệu này, James đã phải đấu tranh rất vất vả mới khắc phục được bệnh nói lắp của mình. Suốt thời đi học, James nói chuyện, giao tiếp với bạn bè, thầy cô bằng những mẩu giấy chi chít chữ. Cậu bé James ngày ấy đã vô cùng đau khổ khi thường xuyên bị bạn bè trêu chọc. Thế nhưng, với sự giúp đỡ nhiệt tình của một cô giáo, James đã miệt mài rèn luyện để đạt được những thành công vang dội như ngày hôm nay.
Charles Darwin đã trăn trở và tự dằn vặt bản thân vì sự bất lực của mình khi liên tục phải chứng kiến người thân chịu đựng những vật vã, đau đớn vì bệnh tật. Ông quyết định tập trung vào việc nghiên cứu nguồn gốc sự sống con người. Những nghiên cứu của ông đã đóng góp rất lớn trong lĩnh vực y học.
Tiến sĩ Benjamin Bloom của trường Đại học Chicago, đã có 5 năm nghiên cứu những sinh hoạt cũng như mối quan hệ xã hội trong cuộc sống hàng ngày của các nhân vật nổi tiếng thuộc hơn 20 lĩnh vực khác nhau như: hội họa, âm nhạc, thể thao, khoa học, kinh tế, giáo dục, … để tìm ra những đặc điểm vượt trội quyết định sự thành công của những con người này. Cuối cùng, ông kết luận:
"Mọi người thường nghĩ rằng những người nổi tiếng là những con người siêu việt, tuyệt vời với khả năng thiên phú. Sự thật họ cũng là những con người bình thường như chúng ta. Nhưng điều làm họ thành công và chúng ta có thể học hỏi chính là niềm say mê công việc, sự lao động hết mình và sự kiên trì đến không ngời. Ở họ, niềm đam mê nghề nghiệp còn lớn hơn cả chính bản thân, và họ rèn luyện kiên trì không biết mệt mỏi. Một vận động viên bơi lội có thể lặn dưới nước suốt 2 tiếng đồng hồ; một nhạc công piano mỗi ngày ngồi tập đàn nhiều giờ liền trong suốt 17 năm… Bất cứ ai cũng có thể đạt đến đỉnh vinh quang, chỉ cần chúng ta nuôi dưỡng quyết tâm cao độ và tinh thần học hỏi, lao động nghiêm túc
Cho em lam vo anh nhe!
A Feng là một cô gái vốn dĩ có khó đi lại do chân của cô bị tật nguyền. Những năm tháng tuổi thơ cô thường ngồi ở ngoài cửa sổ ngắm lũ trẻ khác nô đùa. Cô luôn bị cô hoạnh một mình do tậ bẩm sinh mà trời đã trao cho cô. Có một mùa hè vào năm cô
lên tám khi bên nhà làng xóm của cô có người thân từ trên thành phố xuống chơi. Đi theo họ còn có một cậu bé, cậu bé này lớn hơn cô bé năm tuổi. Do đối với trẻ con thì tuổi tác không quan trọng mấy vì vậy mà hai người nô đùa rất hồn nhiên và vui
vẻ bên nhau. Cả hai người đã cùng trèo đèo lội suối, cùng nhau vui đùa từ sáng đến tối. Những lúc bất đồng cậu bé không hề nói những lời thô tục vì cậu ta niệm rằng luôn nhường đường cho con gái.
Cậu bé là người đấu tiên đem một con chuồn chuồn đến tặng và đặt vào lòng bàn tay cô bé, là người đầu tiên trong đời đưacô bé đến ven sông, là người đầu tiên kể chuyện cho cô bé, là người đầu tiên nói rằng chân cô bé có thể chữa khỏi.Có thể coi
là người đầu tiên quan tâm đến cô và cũng là người cuối cùng. Mọi việc khó nói nhất của cô bé đều được bày tỏ thoải mái với cậu bé. Mùa hè đó trôi qua và gia đình cậu bé phải trở về thành phố. Cô bé tràn đầy nước mắt tiễn đưa cậu bé. Và trong lúc đó cô bé thì thầm nhỏ bên tai cậu bé : "Nếu chân em lành rồi, em sẽ gả về nhà anh nhé". Cậu bé gật gật đầu.
Thoáng chốc đã được mười hai năm trôi qua. Cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành một đấng nam nhi. Cậu ta là chủ một quán cafe và đã có đính ước.Cuộc sống cũng bình thường và rất ảm đạm. Có một ngày nọ cậu nghe được trong điện thoại giọng nói mộtcô gái chân cô đã chữa được lành rồi. Cô ta đã đến thành phố được một thời gian rồi nhưng cậu bé vẫn không nhận ra cô gái đó là ai. Cậu ta đã sớm quên đi cậu chuyện đồng thoại của mùa hè năm đó, đã quên đi bộ mặt trắng xanh của cô bé ngày nào. Càng quên đi lời hẹn ước ngày nào với cô bé. Nhưng cậu ta vẫn giữ cô bé ở lại và để cô bé giúp đỡ trong tiệm cafe. Anh ta phát hiện ra rằng cứ mỗi khi trời trở đông hầu như cô gái đó rất trầm lặng nhưng cậu ta không có nhiều thời gian để quan tâm cô gái. Vị hôn thê anh ta có con với ngườikhác. Anh ta vừa giận dữ vừa xấu hổ,hai cái đan xen lẫn nhau. Anh ta buông xuôi mọi việc, vứt bỏ những đồ đạc chuẩn bịcho hôn lễ, suôt ngày say xỉn, hay cau có và nóng tính. Mọi người thân trong gia đình đếu tránh xa với cậu khiến cuộc sốngcàng trở nên vô nghĩa với cậu ta. Không lâu sau cậu ta bị ốm nặng.Trong thời gian này, cô gái luôn nhất mực bên cạnh anh ta, chăm sóc cho anh ta.Khoan dung cho những lúc anh ta say xỉn đánh nhau.Mộtmình gánh vác công việc ở quán cafe. Cô đã học được nhiều điều, cô gấy hốc hác hẳn đi nhưng trong mắt mọi thứ vẫn như làvui vẻ.
Nửa năm sau, cuối cùng sức khỏe anh ta cũng hồi phục. Anh ta chỉ biết cảm kích trước tất cả những gì cô gái đã làm. Anh ta tặng cửa tiệm đo cho cô gái. Nhưng cô gái chỉ nhận có một nửa cửa hàng và để một nửa cho anh ta làm chủ. Cô sẽ giúp
chăm coi tiệm.Tinh thần anh ta dần dần phấn khởi lên, toàn tâm coi cô gái như người bạn tốt vậy, tâm sự với cô gái,vẫn như xưa cô gái trầm lặng lắng nghe những gì anh ta nói. Anh ta đâu biết cô gái nghĩ gì,anh ta chỉ muốn có bạn để lắng nghe những gì anh ta nói. Cứ như thế vài năm trôi qua, anh ta cũng có kết thêm vài cô bạn gái nhưng đều không thành.Anh ta không còn cảm giác nữa. Cô gái cũng vậy, nhất mực độc thân. Anh ta phát hiện ra rằngcô gái rất trang nhã, thanh lịch, dáng thướt tha trời phú cho. Và không thiếu người theo đuổi cô gái, anh ta cười cô gái và nói cô đòi hỏi cao quá. Cô gái chỉ cười lại.
Vào một ngày Đông nọ, anh ta cảm thấy chán với cái không khí bình thản này và quyết định ra đi, đem theo hộ chiếu, giao lại toàn bộ cửa hàng cho cô gái. Cô gái không hề phản đối, chỉ nói sẽ bảo quản cửa tiệm giúp anh ta đợi anh ta quay về.
Những ngày phiêu bạt nơi đất khách quê người thật gian nan nhưng cũng trong những ngày tháng gian nan đó anh ta tìm được niềm vui khi được rộng mở đôi mắt trước thế giới, trải qua đủ mọi thứ buồn đau. Anh ta bỗng nhiên phát hiện bất kể khi ốm đau hay khỏe mạnh, nghèo cùng hay giàu sang, như ý hay không như ý người luôn bên cạnh anh ta chỉ có cô gái. Những lúc hành tung anh ta không rõ ràng thì những bức thư của cô luôn là niềm hậu thuẫn cho anh.Từng câu từng chữ thật là ấm áp biết bao.Anh ta nghĩ đã đến lúc quay trở về.
Về nhà anh ta cảm động trước tấm lòng chịu khó của cô gái trong chuyện nhà cửa cũng như cửa hàng. Những vật dụng của anh ta đều được bảo quản cẩn thận để chờ đợi ngày anh về. Anh ta gọi to tên cô gái nhưng không ai trả lời.Tiệm đã được sang tên chủ khác, người chủ nói với anh ta rằng cô ta đã qua đời do bệnh được nửa năm. Ông chủ chuyển ý của cô gái rằng cô đã cố tìm tung tích anh ta và đưa cho anh ta vài trăm bức thư. Vì anh ta quản lý mọi sự việc ở cửa hàng vì anh ta chăm non nhà cửa đợi anh ta về. Ông ta đưa cho anh ta một hộp quà trong đo có một con chuồn chuồn và còn một cuộn băng ghi âm ghi giọng cô gái lúc hấp hối. Giọng nói vang lên hình ảnh giọng nói cô bé hồi nhỏ : "Em làm vợ anh được không?"
Trôi qua mười hai năm cuộc đời cô ta vẫn giống cô bé nhỏ hồi đó, tiếng khóc thút thít. Không ai biết rằng có những lúc một cô gái dùng cả đời mình để nói một câu đơn giản như thế này
Mình thì thích 2 câu nói này
"Thiên tài thì 1% là bẩm sinh, 99% là mồ hôi "
Trong 1 lần làm thì nghiệm để chế tạo bóng điện (hinh như vậy) Thomas Edison đã thử qua rất nhiều lần mà ko tài nào tìm được nguyên liệu hợp lý để làm dây tóc bóng đèn ông đã nói là : "mặc dù tôi chưa tìm ra được cách để thành công nhưng ít ra tôi cũng đã tìm được cả ngàn cách để chắc chắn ko thành công "
Có chắc là Einstein tìm cách làm dây tóc bằng đèn không đới ??
Hix, thì em đã nói là em ko nhớ rồi mờ :(. Có gì thì anh sửa lại hộ em cái ;)
Shiva nhầm ròi. Ko phải Einstein đâu mà là anh TE đấy! :D
Mình thì thích 2 câu nói này
"Thiên tài thì 1% là bẩm sinh, 99% là mồ hôi "
Trong 1 lần làm thì nghiệm để chế tạo bóng điện (hinh như vậy) Albert Einstein đã thử qua rất nhiều lần mà ko tài nào tìm được nguyên liệu hợp lý để làm dây tóc bóng đèn ông đã nói là : "mặc dù tôi chưa tìm ra được cách để thành công nhưng ít ra tôi cũng đã tìm được 99 cách để chắc chắn ko thành công "
Mình thì thích 2 câu nói này
"Thiên tài thì 1% là bẩm sinh, 99% là mồ hôi "
Trong 1 lần làm thì nghiệm để chế tạo bóng điện (hinh như vậy) Albert Einstein đã thử qua rất nhiều lần mà ko tài nào tìm được nguyên liệu hợp lý để làm dây tóc bóng đèn ông đã nói là : "mặc dù tôi chưa tìm ra được cách để thành công nhưng ít ra tôi cũng đã tìm được 99 cách để chắc chắn ko thành công "
Hí hí, :))
Đúng là T.Edison rồi, nhưng là Thomas Edison cơ. Suốt bao năm trời sang châu Phi để tìm tre làm tóc bóng đèn, ông đã có hàng ngàn cách không thành công cơ, chứ không phải chỉ 99 đâu.
Cho em lam vo anh nhe!
A Feng là một cô gái vốn dĩ có khó đi lại do chân của cô bị tật nguyền. Những năm tháng tuổi thơ cô thường ngồi ở ngoài cửa sổ ngắm lũ trẻ khác nô đùa. Cô luôn bị cô hoạnh một mình do tậ bẩm sinh mà trời đã trao cho cô. Có một mùa hè vào năm cô
lên tám khi bên nhà làng xóm của cô có người thân từ trên thành phố xuống chơi. Đi theo họ còn có một cậu bé, cậu bé này lớn hơn cô bé năm tuổi. Do đối với trẻ con thì tuổi tác không quan trọng mấy vì vậy mà hai người nô đùa rất hồn nhiên và vui
vẻ bên nhau. Cả hai người đã cùng trèo đèo lội suối, cùng nhau vui đùa từ sáng đến tối. Những lúc bất đồng cậu bé không hề nói những lời thô tục vì cậu ta niệm rằng luôn nhường đường cho con gái.
Cậu bé là người đấu tiên đem một con chuồn chuồn đến tặng và đặt vào lòng bàn tay cô bé, là người đầu tiên trong đời đưacô bé đến ven sông, là người đầu tiên kể chuyện cho cô bé, là người đầu tiên nói rằng chân cô bé có thể chữa khỏi.Có thể coi
là người đầu tiên quan tâm đến cô và cũng là người cuối cùng. Mọi việc khó nói nhất của cô bé đều được bày tỏ thoải mái với cậu bé. Mùa hè đó trôi qua và gia đình cậu bé phải trở về thành phố. Cô bé tràn đầy nước mắt tiễn đưa cậu bé. Và trong lúc đó cô bé thì thầm nhỏ bên tai cậu bé : "Nếu chân em lành rồi, em sẽ gả về nhà anh nhé". Cậu bé gật gật đầu.
Thoáng chốc đã được mười hai năm trôi qua. Cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành một đấng nam nhi. Cậu ta là chủ một quán cafe và đã có đính ước.Cuộc sống cũng bình thường và rất ảm đạm. Có một ngày nọ cậu nghe được trong điện thoại giọng nói mộtcô gái chân cô đã chữa được lành rồi. Cô ta đã đến thành phố được một thời gian rồi nhưng cậu bé vẫn không nhận ra cô gái đó là ai. Cậu ta đã sớm quên đi cậu chuyện đồng thoại của mùa hè năm đó, đã quên đi bộ mặt trắng xanh của cô bé ngày nào. Càng quên đi lời hẹn ước ngày nào với cô bé. Nhưng cậu ta vẫn giữ cô bé ở lại và để cô bé giúp đỡ trong tiệm cafe. Anh ta phát hiện ra rằng cứ mỗi khi trời trở đông hầu như cô gái đó rất trầm lặng nhưng cậu ta không có nhiều thời gian để quan tâm cô gái. Vị hôn thê anh ta có con với ngườikhác. Anh ta vừa giận dữ vừa xấu hổ,hai cái đan xen lẫn nhau. Anh ta buông xuôi mọi việc, vứt bỏ những đồ đạc chuẩn bịcho hôn lễ, suôt ngày say xỉn, hay cau có và nóng tính. Mọi người thân trong gia đình đếu tránh xa với cậu khiến cuộc sốngcàng trở nên vô nghĩa với cậu ta. Không lâu sau cậu ta bị ốm nặng.Trong thời gian này, cô gái luôn nhất mực bên cạnh anh ta, chăm sóc cho anh ta.Khoan dung cho những lúc anh ta say xỉn đánh nhau.Mộtmình gánh vác công việc ở quán cafe. Cô đã học được nhiều điều, cô gấy hốc hác hẳn đi nhưng trong mắt mọi thứ vẫn như làvui vẻ.
Nửa năm sau, cuối cùng sức khỏe anh ta cũng hồi phục. Anh ta chỉ biết cảm kích trước tất cả những gì cô gái đã làm. Anh ta tặng cửa tiệm đo cho cô gái. Nhưng cô gái chỉ nhận có một nửa cửa hàng và để một nửa cho anh ta làm chủ. Cô sẽ giúp
chăm coi tiệm.Tinh thần anh ta dần dần phấn khởi lên, toàn tâm coi cô gái như người bạn tốt vậy, tâm sự với cô gái,vẫn như xưa cô gái trầm lặng lắng nghe những gì anh ta nói. Anh ta đâu biết cô gái nghĩ gì,anh ta chỉ muốn có bạn để lắng nghe những gì anh ta nói. Cứ như thế vài năm trôi qua, anh ta cũng có kết thêm vài cô bạn gái nhưng đều không thành.Anh ta không còn cảm giác nữa. Cô gái cũng vậy, nhất mực độc thân. Anh ta phát hiện ra rằngcô gái rất trang nhã, thanh lịch, dáng thướt tha trời phú cho. Và không thiếu người theo đuổi cô gái, anh ta cười cô gái và nói cô đòi hỏi cao quá. Cô gái chỉ cười lại.
Vào một ngày Đông nọ, anh ta cảm thấy chán với cái không khí bình thản này và quyết định ra đi, đem theo hộ chiếu, giao lại toàn bộ cửa hàng cho cô gái. Cô gái không hề phản đối, chỉ nói sẽ bảo quản cửa tiệm giúp anh ta đợi anh ta quay về.
Những ngày phiêu bạt nơi đất khách quê người thật gian nan nhưng cũng trong những ngày tháng gian nan đó anh ta tìm được niềm vui khi được rộng mở đôi mắt trước thế giới, trải qua đủ mọi thứ buồn đau. Anh ta bỗng nhiên phát hiện bất kể khi ốm đau hay khỏe mạnh, nghèo cùng hay giàu sang, như ý hay không như ý người luôn bên cạnh anh ta chỉ có cô gái. Những lúc hành tung anh ta không rõ ràng thì những bức thư của cô luôn là niềm hậu thuẫn cho anh.Từng câu từng chữ thật là ấm áp biết bao.Anh ta nghĩ đã đến lúc quay trở về.
Về nhà anh ta cảm động trước tấm lòng chịu khó của cô gái trong chuyện nhà cửa cũng như cửa hàng. Những vật dụng của anh ta đều được bảo quản cẩn thận để chờ đợi ngày anh về. Anh ta gọi to tên cô gái nhưng không ai trả lời.Tiệm đã được sang tên chủ khác, người chủ nói với anh ta rằng cô ta đã qua đời do bệnh được nửa năm. Ông chủ chuyển ý của cô gái rằng cô đã cố tìm tung tích anh ta và đưa cho anh ta vài trăm bức thư. Vì anh ta quản lý mọi sự việc ở cửa hàng vì anh ta chăm non nhà cửa đợi anh ta về. Ông ta đưa cho anh ta một hộp quà trong đo có một con chuồn chuồn và còn một cuộn băng ghi âm ghi giọng cô gái lúc hấp hối. Giọng nói vang lên hình ảnh giọng nói cô bé hồi nhỏ : "Em làm vợ anh được không?"
Trôi qua mười hai năm cuộc đời cô ta vẫn giống cô bé nhỏ hồi đó, tiếng khóc thút thít. Không ai biết rằng có những lúc một cô gái dùng cả đời mình để nói một câu đơn giản như thế này
Không thích câu chuyện này :((:((:((
Hiện thực đơn giản và phũ hơn nhiều em Akira à
NHÂN CHUYỆN CHỊ THỎ BÔNG
Thảo Hảo - Phan Thị Vàng Anh
Anh trai tôi, vợ vào Nam công tác mấy ngày. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật nên buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi chơi thể thao đến lúc mệt rủ nhau đi mát-xa.
Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Câu chuyện Chị Thỏ Bông:
Chị Thỏ Bông có chồng là anh Thỏ Bông. Một hôm chị Thỏ Bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh Thỏ Trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh Thỏ Trắng bảo, muốn biết thì ở lại đây đêm nay. Chị Thỏ Bông đành ở lại.
Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh Thỏ Nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh Thỏ Nâu nói, muốn biết thì ở lại đây đêm nay. Chị Thỏ Bông cắn răng ở lại đấy một đêm.
Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh Thỏ Đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh Thỏ Đen cũng nói, muốn biết thì ở lại đây đêm nay. Chị tặc lưỡi ở lại.
Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh Thỏ Bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.
Cô mát-xa đố: Em đố anh, con của chị Thỏ Bông sẽ có màu gì?
Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông..., mãi cũng sai, đành hỏi cô.
Cô bảo: Muốn biết thì ở lại đây đêm nay.
Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.
*
Thưa chị em phụ nữ,
Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông.
Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình. Nghe như một châm ngôn.
Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị Thỏ Bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy.
Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa.
Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác.
Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác.
Bởi vì các chị quá hiền,
Bởi vì các chị quá dữ,
Bởi vì các chị quá ngăn nắp,
Bởi vì các chị quá bừa bộn...
Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi.
Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.
Thưa anh em phái mạnh
Các chị dễ rơi vào tình huống chị Thỏ Bông hơn các anh
Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế bàn thờ của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì...
Luôn có những người khác mà chị không biết
Chị Thỏ Bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh Thỏ Bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế.
Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.
Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông.
Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa.
Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.
Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị
Chị Thỏ Bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh Thỏ Bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình Thỏ Bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị Thỏ Bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị Thỏ Bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh Thỏ Bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình.
Tóm lại:
Sau vụ việc chị Thỏ Bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ?
Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.
Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi sử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.
Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị
Sau vụ việc chị Thỏ Bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ?
Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.
Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi sử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.
Ừm...có vẻ bao biện cho thói chơi bời của đàn ông quá nhỉ, để phụ nữ đưa ra lời đề nghị hư hỏng (mà được chấp nhận đến 8/10 í) lại là 1 con đường dài và mất công hơn nhiều đấy bác, mà như thế, ng đàn ông của cô ta thế nèo thì cô ta mới như vậy.
Mà bác thấy đấy, chỉ có 1.5/10 lời đề nghị của đàn ông mới được chấp nhận thui, hehe.;)
Hàng chục năm sau tôi mới thấu hiểu...
http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vinhtt/gatespeech28062007.jpgBill Gates phát biểu tại Havard, ngôi trường nơi cách đây 30 năm ông đã bỏ học giữa chừng.(Dân trí) - Đầu tháng 6 này, Chủ tịch Microsoft Bill Gates đã quay lại Đại học Harvard để phát biểu tại lễ tốt nghiệp của các sinh viên và nhận bằng Tiến sỹ danh dự Harvard. Tại đây, có khoảng 30.000 người đã trực tiếp theo dõi sự kiện này. Dân trí xin giới thiệu phần chính bài phát biểu ấy.
Thưa toàn thể quý vị!
Tôi đã từng đợi giây phút này 30 năm qua, giây phút mà tôi có thể nói với cha mình rằng: “Cha ạ, con đã hứa với cha rằng rồi con sẽ quay lại trường và nhận bằng mà!”
Vâng, tôi muốn cảm ơn Harvard trong khoảnh khắc vinh dự này. Tôi sẽ “chuyển việc” trong năm tới, và thật tuyệt là cuối cùng tôi cũng có một tấm bằng cho bản sơ yếu lí lịch của mình.
Tôi hoan nghênh những sinh viên tốt nghiệp hôm nay trong việc chuyên tâm học hành để có được tấm bằng. Về phần mình, tôi thật hạnh phúc khi có người nói tôi là “Người thành công nhất trong số những kẻ rời bỏ Harvard”. Chắc vì thế mà tôi là đại diện cho họ trong buổi lễ này.
Harvard đúng là một trải nghiệm tuyệt vời với tôi. Cuộc sống hàn lâm quyến rũ. Tôi thường ngồi vào nhiều tiết học ở các lớp khác hẳn với ngành học của tôi. Và cuộc sống kí túc thì “hay” một cách khủng khiếp. Tôi ở khu Currier House. Lúc nào cũng có nhiều người đến phòng tôi bàn luận đủ thứ suốt đêm, bởi vì mọi người biết rằng tôi đã chẳng phải lo dậy đi học vào sáng hôm sau.
Điều ấn tượng nhất ở Harvard là vào tháng giêng năm 1975, khi tôi gọi từ kí túc tới một công ty ở Albuquerque (công ty này chế tạo những máy tính cá nhân đầu tiên trên thế giới.) Tôi đề xuất bán cho họ phần mềm. Tôi lo rằng họ nhận ra mình chỉ là một cậu sinh viên ký túc và từ chối tôi. May quá khi họ đã trả lời rằng họ chưa chuẩn bị kịp, hãy gặp lại sau một tháng nữa. Thú thực là lúc đó tôi liều thôi, chứ đã viết được dòng lệnh nào đâu. Nhưng ngay sau đó, tôi cày cuốc ngày đêm trong dự án nhỏ xíu đó, đánh dấu kết thúc chặng đường học hành và bắt đầu kỉ nguyên mới tại Microsoft.
Điều mà tôi ghi nhận đặc biệt ở Harvard là việc đắm mình trong niềm phấn khích và trí tuệ dồi dào. Nơi đây tràn trề thử thách và rất rất hấp dẫn tôi. Tuy tôi bỏ đi sớm, nhưng những năm tháng đáng nhớ tại đây, với các bạn bè thân hữu, những ý tưởng đa dạng, đã giúp tôi trưởng thành lên nhiều.
Nhưng, hãy nhìn lại một cách nghiêm túc thì, có một điều mà tôi rất lấy làm tiếc.
Tôi rời Harvard mà không có sự ý thức thực sự về những sự bất bình đẳng kinh khủng trên thế giới này - những sự cách biệt lớn về chăm sóc y tế và sở hữu tài sản, cũng như cơ hội giải thoát hàng triệu người đang sống trong tuyệt vọng.
Tôi học nhiều ở Harvard về những ý tưởng mới trong kinh tế học, chính trị và những tiến bộ vượt bậc trong khoa học
Nhưng sự tiến bộ vĩ đại nhất của loài người không phải trong những khám phá ấy, mà trong việc tìm tòi các cách để giảm bớt sự bất bình đẳng.
Tôi rời khỏi nơi đây trong khi biết rất ít về hàng triệu đứa trẻ không có cơ hội học hành đến nơi đến chốn ngay tại nước Mỹ này. Tôi cũng chẳng biết gì về hàng triệu sinh linh tại những nước đang phát triển, họ đang sống trong nghèo khổ tới mức không còn từ nào để diễn tả nổi.
Hàng chục năm sau tôi mới thấu hiểu điều đó.
Giờ đây các bạn biết nhiều hơn chúng tôi thời ấy về những sự bất bình đẳng đang xảy ra khắp nơi trên thế giới. Trong những năm tháng tại đây, ở một thời điểm công nghệ bùng nổ thế này, tôi hy vọng các bạn có nhiều cơ hội để nghĩ về cách để giải tỏa những bất bình đẳng ấy.
Hãy thử hình dung, bạn có vài giờ một tuần và vài đô la một tháng để làm việc thiện nào đó - và bạn muốn cống hiến một cách hiệu quả nhất – bạn sẽ làm gì, ở đâu?
Melinda và tôi cũng chung thách thức ấy : Làm cách nào chúng tôi có thể giúp nhiều người nhất với nguồn lực mà chúng tôi có.
Trong quá trình tìm hiểu, Melinda và tôi thấy rằng hàng triệu trẻ em đang chết mỗi năm ở những nước nghèo bởi những bệnh mà từ lâu đã bị vô hiệu hóa tại Mỹ: Bệnh sởi, bệnh sốt rét, viêm phổi, bệnh viêm gan B. Một căn bệnh mà tôi chưa bao giờ thậm chí được nghe thấy tên: “Rotavirus”, đang giết chết nửa triệu trẻ em mỗi năm- trong số ấy không em nào ở Mỹ.
Chúng tôi sốc nặng. Giá mà hàng triệu em ấy được cứu sống, như vậy thì đáng ra thế giới phải ưu tiên để khám phá và mang thuốc thang tới cứu các em. Nhưng không, điều đó đã không diễn ra .
Nếu bạn tin rằng mỗi sinh mệnh có giá trị như nhau, thì thật hổ thẹn khi thấy rằng trong cuộc sống dường như một số người có “mạng sống” cao giá hơn, đáng cứu hơn những người khác. Điều ấy thôi thúc chúng tôi chú tâm đặc biệt vào việc thiện nguyện.
Chúng tôi băn khoăn : "Thế giới này sao lại để những đứa trẻ tội nghiệp ấy chết?”
Câu trả lời đơn giản, và thô ráp. Thị trường “vô cảm” trước cái chết của các em, một số chính phủ không để tâm tới. Vì thế các em chết bởi bố mẹ các em không có sức mạnh trên thị trường và chẳng có tiếng nói nào trong xã hội.
Nhưng bạn và tôi có cả hai!
Chúng ta có thể tạo động lực cho thị trường mang lại nhiều lợi ích hơn cho người nghèo, nếu chúng ta có thể phát triển thể chế thị trường sáng tạo hơn. Chúng ta cũng có thể đề nghị các chính phủ trên khắp thế giới dùng tiền thuế của người dân vào những việc giá trị hơn nhằm giảm bớt sự chênh lệch giàu nghèo ấy.
Nhiệm vụ này luôn rộng mở và chưa bao giờ kết thúc. Nhưng mỗi nỗ lực có ý thức để trả lời thách thức này đều góp phần làm thay đổi thế giới.
Tôi lạc quan khi nghĩ rằng chúng ta có thể làm điều này. Nhưng một số kẻ hoài nghi nói "Sự bất bình đẳng là tất nhiên, luôn song hành với đời sống con người, đến nỗi mọi người chẳng thiết quan tâm đến chuyện này nữa.” Tôi cực lực phản đối họ.
Tất cả chúng ta ở đây trên sân trường này, đã thấy những bi kịch giằng xé tim ta, và chưa làm gì cả- không phải bởi vì chúng ta đã không quan tâm, mà bởi chúng ta chẳng biết phải làm thế nào. Nếu biết điều ấy, chúng ta có thể hành động.
Ngay cả khi với Internet và các bản tin thời sự cập nhật 24/24, nhân loại vẫn bị “nhiễu” thông tin. Khi một máy bay rơi, những viên chức ngay lập tức tổ chức họp báo. Họ hứa điều tra, xác định nguyên nhân, và ngăn ngừa những sự cố tương tự trong tương lai.
Nhưng nếu những viên chức ấy chính trực, họ sẽ phát biểu trước ống kính thế này: " Trong tổng số người chết trên thế giới ngày hôm nay bởi những nguyên nhân đáng tiếc có thể tránh được, nửa phần trăm ở trên chuyến bay này. Chúng tôi quyết tâm làm mọi điều có thể để giải quyết những vấn đề ảnh hưởng tới sự sống của một nửa một phần trăm ấy.".
Vấn đề lớn hơn không là sự cố máy bay, mà ở chỗ triệu triệu cái chết khác đang diễn ra trong khi chúng ta hoàn toàn có thể ra tay phòng tránh được.
Chúng ta không được đọc nhiều về những cái chết này. Phương tiện truyền thông bao giờ cũng tôn vinh cái MỚI - và hàng triệu cái chết đói khát kia chẳng có gì mới mẻ cả. Vì thế nó ở những vị trí quá khiêm tốn, ít có tác dụng đánh động lương tâm mọi người.
Nhưng nếu khi lương tâm bạn được đánh thức, hãy vượt qua mọi trở ngại để tìm ra giải pháp. Và khi có giải pháp thì hãy hành động; không một sự quan tâm chia sẻ nào là phí phạm cả.
Bệnh AIDS là một ví dụ. Mục tiêu, tất nhiên, là chặn đứng căn bệnh này. Vì thế các chính phủ, các công ty thuốc và các Quỹ đang cấp vốn nghiên cứu vacxin phòng chống. Nhưng công việc của họ có khả năng mất hàng thập niên, vì vậy trong khi chờ đợi, chúng ta phải hành động, phải xắn tay ngay để giúp con người tránh những hiểm họa trước khi nó tới. Thế kỷ 20 chúng ta đã chiến thắng sốt rét và bệnh lao, và chúng ta tiếp tục không ngừng suy nghĩ và hành động để đối phó với các nạn dịch mới hiện nay.
Và, sau khi tìm ra giải pháp và hành động, bạn hãy chia sẻ những thành công và cả thất bại của bạn để giúp người khác có thể rút kinh nghiệm được từ những nỗ lực ấy.
Những thành viên của Gia đình Harvard thân mến: Ở đây, trong sân trường này đang hiện hữu “bộ sưu tập” lớn những trí thức tài năng đẳng cấp thế giới.
Nhưng để làm gì?
Không ai phủ nhận rằng các giáo viên, các cựu sinh viên, các sinh viên đang theo học và tất cả những người liên quan ở đây, đã làm nhiều cách để dùng những sức mạnh trí tuệ ấy vào việc cải thiện cuộc sống của con người trên toàn thế giới.
Nhưng chúng ta có thể làm nhiều hơn nữa không? Harvard có thể cống hiến hơn nữa trí tuệ của mình để cải thiện cuộc sống của những người mà thậm chí chưa bao giờ chúng ta từng thấy mặt?
Cho phép tôi có một yêu cầu tới các trưởng khoa và giáo sư- những lãnh đạo trí thức Harvard: Trong khi bạn tuyển giảng viên mới, xét trao giải thưởng, rà soát hồ sơ sinh viên cũng như chấm duyệt bằng cấp và chương trình đào tạo, vui lòng hãy tự hỏi chính mình:
Những bộ óc tuyệt vời nhất của chúng ta có được dành cho giải quyết những vấn đề lớn nhất của nhân loại không? Harvard có nên khích lệ các giảng viên khoa góp phần xóa bỏ những bất bình đẳng tồi tệ nhất thế giới hay không? Sinh viên Harvard có được học sâu về tình trạng đói, nghèo, thiếu nước sạch trên toàn cầu, hay được biết về hàng triệu trẻ em chết bởi những bệnh chúng ta có thể điều trị?
Những kẻ nhiều “đặc ân” nhất thế giới có nên học về cuộc sống của những người ít “đặc ân” nhất thế giới hay không?
Đây là không phải câu hỏi hùng biện- bạn hãy trả lời tùy cách nghĩ của mình.
Mẹ tôi, người đã vui mừng khôn xiết ngày tôi đỗ vào đây, luôn dặn tôi phải làm nhiều việc thiện cho những người khác. Thậm chí cả khi mẹ tôi lâm trọng bệnh, bà vẫn viết thư cho vợ tôi bày tỏ tâm sự “Cho đi càng nhiều càng nhận được nhiều kì vọng”.
Thật vậy, khi bạn thấy rằng những gì chúng ta có ở đây có thể cho đi - là tài năng, là đặc ân và cơ hội- vậy thì cả thế giới có quyền để kỳ vọng không giới hạn những nỗ lực từ chúng ta.
Tôi hy vọng những bạn sinh viên tốt nghiệp hôm nay sẽ trở lại sân trường Harvard này 30 năm sau để chia sẻ những gì bạn đã làm với tài năng và nhiệt huyết của mình. Tôi hy vọng mỗi người ngồi đây sẽ tự thôi thúc bản thân không chỉ vươn tới những thành tựu tuyệt đỉnh trong nghề nghiệp, mà còn là ở việc bạn đã góp phần giảm bớt bất bình đẳng trên thế giới thế nào, bạn giúp đỡ những người thiệt thòi hơn bạn thế nào, trong khi họ cũng là những sinh mệnh đáng trân trọng như chính bạn.
Chúc mọi điều may mắn!
Kim Kim
Anh Achao hiểu phụ nữ ghê ta,đôi khi phụ nữ hư hỏng chưa chắc đã do chồng mình đâu,mà đơn giản chỉ là những cảm xúc bất chợt mà người phụ nữ lại lầm tưởng đó là tình yêu đích thực(mãi mới thấy),nên sa ngã thui à.
Giới thiệu cho chị em bài viết sau về cách chọn người đàn ông của riêng mình nhé,không biết các bác phái mạnh nhà mình sẽ chọn người phụ nữ thế nào?
Có những thứ phải cúi xuống để nhìn
Tia Nắng là một cô gái rất xinh xắn, dễ thương. Cô không đẹp cái vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu xa. Mà đó là cái vẻ đẹp bình dị, gẫn gũi. Lúc bấy giờ, có nhiều chàng trai để ý Tia Nắng lắm. Mặt Trời mạnh mẽ và ấm áp, chàng Gió kiêu ngạo và bướng bỉnh, Mặt Trăng nhẹ nhàng và gần gũi... Tất cả bọn họ đều mong có được Tia Nắng. Nhưng mỗi người đều thể hiện tình cảm của mình theo một cách riêng
Mặt Trời nóng bỏng, luôn mang lại cho Tia Nắng những điều bất ngờ, thú vị, những cuộc dạo chơi bên dòng suối, trên những sườn đồi, trong những cánh rừng đầy hương hoa... Bên mặt Trời, Tia Nắng luôn thấy yêu đời, yêu cuộc sống.
Mặt Trăng lại luôn mang cho Tia Nắng những phút giây nhẹ nhàng, êm đềm, thoải mái nhất. Bên Mặt Trăng Tia Nắng luôn có những phút giây để nhìn lại mình, để nhớ lại những gì mình đã làm, đã trải qua. Từ đó tìm ra ý nghĩa của cuộc sống.
Còn với chàng Gió. Gió kiêu ngạo và lạnh lùng. Gió sâu sắc và tình cảm. Với Gió, Tia Nắng luôn được nhìn thấy cuộc sống ở khía cạnh khác. Một cuộc sống nội tâm, một cuộc sống không phải toàn màu hồng như với Măt Trời, không nhẹ nhàng như với Mặt Trăng. Nhưng cô sợ Gió. Bởi vì cô biết Gió không bao giờ là của cô cả. Gió kiêu ngạo lạnh lùng quá, để không thể cất lên được tiếng Yêu.
Và kết quả thì có lẽ ai cũng biết rồi. Tia Nắng đã chọn cho mình Mặt Trời. Cuộc sống luôn vận động, luôn hướng về phía trước. Với Mặt Trăng, Tia Nắng chỉ có thể xem như một người bạn tốt, có thể trút những lo âu, phiền muộn, những khó khăn. Còn với Gió, có thể đó là một sự ngưỡng mộ, một sự đồng cảm, và cũng có thể là tình yêu nữa.
Nhưng Tia Nắng đã không chọn Gió. Đơn giản bởi vì Gió quá kiêu ngạo, kiêu ngạo hay nhút nhát ? Yêu mà không dám thể hiện, hay không chịu thể hiện. Để rồi bây giờ, Tia Nắng luôn ở bên Mặt Trời, Mặt Trăng chỉ thỉnh thoảng gặp họ vào những lúc hoàng hôn. Còn Gió, ngày ngày vẫn lang thang, không nơi vô định. Gió đã đánh mất một thứ mà không bao giờ còn có thể tìm lại được nữa - TÌNH YÊU. Thời gian chẳng quay lại bao giờ.
Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó.
Những cô gái lãng mạn và nồng nàn thường chọn MẶT TRỜI. Những cô gái yếu đuối và mỏng manh thường chọn MẮT TRĂNG. Còn những cô gái mạnh mẽ và cá tính thường chọn GIÓ .
Và người ta cũng khuyên rằng, người con gái nên YÊU GIÓ, LẤY MẶT TRỜI làm chồng, và LÀM BẠN vời MẶT TRĂNG
Trong thực tế, con gái càng trẻ, càng muốn thể hiện cái tôi nhiều, càng muốn khẳng định mình, nên thường yêu những chàng trai như GIÓ. Nhưng càng lớn, ng ta càng chọn nhiều những chàng trai như MẶT TRỜI . Và khi 1 ng phụ nữ thất bại nhiều, hoặc trắc trở nhiều, họ lại có xu hướng tìm 1 người con trai như MẶT TRĂNG
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.
Một ngày nọ, đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé!".
Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một, hai, ba…"
Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.
Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.
Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.
Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.
Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.
Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn.
Tham Lam trốn trong một bao tải…
Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi.
Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình.
Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…
Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt.
Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến… cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu.
Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy".
Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.
Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu. Lý Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?"
Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi". Đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn cần đồng hành với Lý Trí
;)
ÔI, bài nay fhay quá chị theway à,nhưng em có 1 thắc mắc là người ta thường nói vì đánh mất lý trí mà con người mới rơi vào tình trạng yêu mù quáng,vậy thì làm sao Lý trí dẫn đường cho tình yêu được?Ý kiến này có vẻ trái ngược với câu chuyện trên quá
Tình yêu thì lúc nào cũng mù quáng, chả cứ có lý trí hay ko. :-" May ra có lý trí dắt đường thì ko đâm vào bụi rậm thôi :D
_chutchit_dt_
30-06-07, 00:34
em nhớ còn mấy cái jải thik về tham lam, dối trá nữa :-? nhưng ko nhớ là ntn :">
nhưng mà nhỡ Lý trí sợ bụi hoa hồng rồi, thế là ko dắt vào, thế là ko đc thưởng thức hương hoa thơm quyến rũ 8->
" Tình yêu thì lúc nào cũng mù quáng, chả cứ có lý trí hay ko " ---> sao chi lại nói dzzay, có lý trí vào là rách việc lém đó...:)):))
có lý trí vào là rách việc lém đó...:)):))
Kẻ đần sẽ vẫn hạnh phúc cho đến khi phát hiện ra mình đần mà em. Tình yêu cũng thế thôi :-"
hic..chị the way am hiểu tình yêu wa! thằng bạn em vừa mới gửi cái tin offline nè...tiện thể em cóp vào đây làm bài học ý nghĩ lun^^ hehe!
Quá nhiều ghen tuông làm cho Tình yêu chết trong nghi ngờ .
Quá nhiều giận dỗi làm cho Tình yêu chết trong mệt mỏi .
Quá nhiều nước mắt làm cho Tình yêu chết trong đau khổ .
Quá nhiều lãng mạn làm cho tình yêu chết trong ảo ảnh .
Quá nhiều thực tế làm cho Tình yêu chết trong toan tính .
Quá nhiều đam mê làm cho Tình yêu chết trong mộng mị .
Chỉ một chút, chỉ một chút thôi …
Một chút giận dỗi để thấy mình được vỗ về yêu thương .
Một chút ích kỷ để biết mình thuộc về ai đó
Một chút hờn ghen để biết mình đang yêu thật nhiều....
Hì hì chị PC cũng quan tâm vấn đề tình yêu như chị Theway, có khi còn "nóng bỏng" hơn ấy chứ.=))
Nào tặng mọi người 1 bài viết về người phụ nữ nữa nào(các bậc nam nhi đọc để tham khảo nhé nếu muốn hiểu hơn về người phụ nữ);)
Tại sao phụ nữ khóc
Một cậu bé hỏi mẹ:
- Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
- Vì mẹ là một phụ nữ.
- Con không hiểu - cậu bé thốt lên.
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:
- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là như thế đấy...
Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha:
- Sao mẹ lại khóc hở cha?
- Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ - người cha mỉm cười đáp.
Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự hỏi: "Tại sao phụ nữ lại khóc?".
Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi, nhà hiền triết ôn tồn nói: "Khi Thượng đế tạo ra phụ nữ, người phải làm cho họ thật đặc sắc. Người làm cho đôi vai họ cứng cáp để cho chở sự yêu thương, và người cho họ một sức mạnh tiền ẩn để mang nặng đẻ đau.
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình, người thân, bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như buông trôi, và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở... Người cho họ tình cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời, ngay cả những lúc con cái họ gây cho họ đau khổ.
Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ, tránh vấp ngã vì người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái tim anh ta... Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng.
Để làm được những việc nhọc nhằn đó, người cũng đã cho họ những giọt nước mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất của họ. Khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên.
Có những thứ phải cúi xuống để nhìn
Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó.
Câu chuyện Moku cũng khá hay. Riêng câu: "Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó" LML không thấy nó ăn nhập lắm, Moku có thể làm rõ không :D?
LML hiểu chứ, chỉ muốn biết mọi người nghĩ ra sao thôi :))
Bad_Dancer
03-07-07, 03:06
Tình yêu, giàu sang và sự thành công
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên bǎng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: "Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ǎn một chút gì đó".
- Ông chủ có ở nhà không? - họ hỏi
- Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.
- Thế thì chúng tôi không thể vào được.
Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.
- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.
- Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi
Một người giải thích: "Tên tôi là Tình Yêu, ông này là Giàu Sang, còn ông kia là Thành Công. Bây giờ hai vợ chồng bà hãy quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà".
Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. "Tuyệt thật - người chồng vui mừng - đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu Sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải". Nhưng người vợ không đồng ý. "Tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành Công nhỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể". Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bỗng lên tiếng đề nghị: "Chúng ta nên mời ngài Tình Yêu là tốt hơn cả. Nhà mình sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc". "Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài và mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn".
Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: "Ai trong ba vị là Tình Yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi". Thần Tình Yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình Yêu. Vô cùng ngạc hiên, người phụ nữ hỏi: "Tôi chỉ mời ngài Tình Yêu. Tại sao các ông cũng vào? Các ông đã nói không thể vào cùng một lúc kia mà". Hai người cùng nhau trả lời: "Nếu bà mời Giầu sang hoặc Thành Công thì sẽ chỉ một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình Yêu nên cả ba chúng tôi sẽ cùng vào. Bởi ở đâu có Tình Yêu thì ở đó sẽ có Thành Công và Giàu Sang".
Thêm một câu chuyện về tình yêu!
Câu chuyện Moku cũng khá hay. Riêng câu: "Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó" LML không thấy nó ăn nhập lắm, Moku có thể làm rõ không :D?
LML hiểu chứ, chỉ muốn biết mọi người nghĩ ra sao thôi :))
Hì,theo mình nghĩ thì tình yêu không nên quá đặt cao tiêu chuẩn vào người bạn đời bởi không ai là hoàn hảo cả, có những thứ cực kì bình thường mà hàng ngày ta không chú ý, lại đi nhìn những gì vừa cao vừa xa vời khó với tới lắm. hãy nhìn những gì ở xung quanh ta ta sẽ nhận ra rằng không phải quá sức với mà vẫn có được(hì hì hơi lằng nhằng nhỉ).Và tất nhiên những gì mà thấp quá phải cúi xuống mới với được chứ(icon hì hì :D)
Hì,theo mình nghĩ thì tình yêu không nên quá đặt cao tiêu chuẩn vào người bạn đời bởi không ai là hoàn hảo cả, có những thứ cực kì bình thường (có thể là bình thường với Moku, nhưng ko bình thường với rất nhiều người khác :D)mà hàng ngày ta không chú ý, lại đi nhìn những gì vừa cao vừa xa vời khó với tới lắm (tức là vẫn có hy vọng). hãy nhìn những gì ở xung quanh ta (Moku này, em vẫn đã đang và sẽ vẫn luôn nhìn những sự thay đổi quanh ta, nhưng có thể rất lâu sau ta mới thấy hết những thay đổi đó tác động tới ta như thế nào:P) ta sẽ nhận ra rằng không phải quá sức với mà vẫn có được(hì hì hơi lằng nhằng nhỉ).Và tất nhiên những gì mà thấp quá phải cúi xuống mới với được chứ(icon hì hì :D)(Và tất nhiên những gì ta thực sự có được là do sự vận động của chính chúng ta:)))
Cũng xin đóng góp một câu chuyện có tên là Dải băng màu đỏ:
"Có thể bạn không là người giỏi nhất nhưng cách bạn ứng xử và hành động sẽ quyết định bạn là người như thế nào trong mắt mọi người"
Ai cũng muốn mình là người nổi trội nhất trong tất cả các lĩnh vực. các bạn trong lớp toi ngày xưa thường tranh đua với nhau để giành ngôi vị quán quân trong các trò chơi của trường. Nhưng chưa bao giờ tôi lọt được vào các vị trí ấy.
Mùa xuân năm đó, lớp chúng tôi được dân đi tham quan công viên, có sự tháp tùng của phụ huynh. Chúng tôi vô cùng thích thú vì được đi bằng ô tô đến một nơi cách trường đến ba mươi km - một quãng đường khá xa đối với những đứa trẻ lên sáu. Ngoài bữa trưa ngon miệng ngoài trời, những chiếc xích đu đầy màu sắc và trò cầu trượt mạo hiểm hấp dẫn, còn có một trò chơi làm tôi nhớ mãi.
Cô giáo dùng những mảnh vải buộc một chân của từng hai người vào nhau. Tôi được cặp đôi với một cậu bạn to lớn, người rất xuất sắc trong mọi họat động của lớp. tôi thầm nghĩ chắc bạn ấy không mong cặp đôi với tôi trong trò chơi chạy ba chân này đâu. tôi sẽ cản trở bạn ấy giành chiến thắng.
Nhưng bạn ấy bình thản khóac tay tôi và hướng dẫn tôi cùng bước nhịp nhàng khi hiệu lệnh bắt đầu. Đây là một trò chơi không đơn giản tí nào, chỉ cần sai nhịp một chút, cả hai có thể té ngã, hay nếu không khóac tay nhau thì trước sau gì cũng sẽ lộn nhịp. các cặp xung quanh ngã, nhưgn chúng tôi vẫn tiến bước. không thể tin được, tôi quay lại nhìn và phát hiện trên đường chạy chỉ còn hai cặp, mà chúng tôi đang dấn trước với một khaỏng cách khá xa so với cặp kia. Điều đó có nghĩa là chúng tôi sắp giành chiến thắng, và tôi là người giỏi nhất của trò chơi này cùng với người bạn của mình.
Nhưng khi còn một đọan rất ngắn nữa là đến đích, tôi lại luống cuống và vấp ngã. Lúc đó người đồng hành với tôi có thể kéo lê tôi lên một vài bước và chúng tôi sẽ thắng cuộc, nhưng cậu ấy không làm thế, mà dừng lại nâng tôi đứng dậy. Và cặp kia đã vượt qua chúng tôi. chúng tôi được thưởng một dải băng nhỏ màu đỏ cho vị trí thứ nhì.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể quên kỉ niệm thời thơ ấu đó. cách xử sự của người bạn ấy khiến tôi thực sự bất ngờ và cảm phục. Tôi vẫn giữ dải băng đỏ dành cho người đứng nhì để nhắc nhở mình sự thắng thua trong cuộc đời không phải là điều quan trọng. có thể bạn không là người giỏi nhất, nhưng cách bạn ứng xử và hành động sẽ quyết định bạn là người như thế nào trong mắt mọi người.
-----Hoa Phượng----------
Theo Inspirations Stories
Hãy là chính mình :))
Chỉ vì không có ai đủ may mắn nhận ra bạn quý giá đến thế nào, không có nghĩa là những ánh hào quang của bạn đã tắt! Chỉ vì không có ai đủ thông minh để nhận ra bạn có thể bước lên đỉnh cao, không có nghĩa bạn phải dừng những nỗ lực tốt nhất của mình…
Chỉ vì không có được người tốt đến chia sẻ cuộc đời với bạn, không nghĩa là cuộc đời này ngừng trôi.
Chỉ vì không có người làm cho đường đời trở thành một cuộc đua giá trị, không có nghĩa là bạn sẽ ngừng cuộc chạy.
Chỉ vì không có người chứng minh cho bạn thấy được họ yêu bạn hơn chính bạn yêu bạn..., không có nghĩa là bạn phải đắm chìm trong những tình yêu ấy. Chỉ vì bạn không xứng đáng với những điều tốt nhất theo bạn mong muốn, không nghĩa là cuộc đời này luôn công bằng.
Chỉ vì bạn chưa tìm được ông vua của mình, không nghĩa là bạn chưa sẵn sàng là một hoàng hậu.
Chỉ vì công việc của bạn chưa có dấu hiệu tiến triển ngay bây giờ, không nghĩa là bạn vội vã tìm sự đổi thay.
Hãy giữ ánh hào quang, hãy giữ cuộc chạy, hãy giữ hy vọng, hãy giữ lời nguyện cầu, hãy giữ điều mà bạn chắc chắn đã sẵn sàng…
BÍCH DẬU (Theo Netlaughter)
Hãy sẵn sàng ngay cả khi cơ hội không đến ...
Bad_Dancer
04-07-07, 13:44
Dải băng màu đỏ:
"Có thể bạn không là người giỏi nhất nhưng cách bạn ứng xử và hành động sẽ quyết định bạn là người như thế nào trong mắt mọi người"
Mình là người mà đã rất nhiều lần thất bại trước khi đạt đến kết quả nên mình thực sự thích câu chuyện này. Tâm trạng thật khó tả khi mọi người về đích mà mình vì không may bị rớt lại, như số phận trêu ngươi, nên 1 người bạn lúc hoạn nạn mới thấy thực sự ý nghĩa.
Ngụ ngôn thời hiện đại:
Mình rất thích đọc truyện ngụ ngôn, một lần nghe 1 nhóm bạn trẻ đang tranh cãi về 1 vấn đề khá thú vị, mình nghĩ mãi và đã mô phỏng lại câu chuyện bằng hình tượng này để thay lời giải đáp cho nhóm bạn trẻ kia.
-----------------------------------------
Lý thuyết cái bình hoa:
"Một ngày đẹp trời có một nhóm bạn đang ngồi quây quần uống nước xung quanh một cái bàn. Trên bàn có một lọ hoa rất đẹp, cắm những bông hoa tươi tắn. Không hiểu vì lý do gì mà lọ hoa rơi xuống đất. Một người trong nhóm quay ra hỏi bâng quơ: (Ai làm rơi đấy?). Mọi người đều im lặng. Có 1 người khác trong lúc đó đã giơ tay đỡ lấy cái lọ hoa và đặt lên bàn và không nói câu gì cả."
Lời bàn:
1) Ở tình huống đầu, nếu như chỉ quan tâm đến việc hỏi ai làm rơi thì có thể tìm ra đc người sơ ý làm rơi lọ hoa nhưng họ sẽ dễ làm sứt mẻ tình cảm mọi người trong bàn vì động chạm đến sĩ diện trước chỗ đông người, mặt khác lại làm vỡ cái lọ hoa mất rồi. Khi lọ hoa đã vỡ thì tìm ra người làm rơi lọ hoa phỏng có ích gì?
Chưa kể là để có được một cuộc vui, tập hợp được đông đủ mọi người đâu có dễ. Lẽ gì mà vì một cái nhỏ là lọ hoa mà đánh mất đi một cái lớn hơn đó là khi được quây quần bên nhau, ấm cúng, tình cảm trong CS cơ chứ.
Trong CS thì có những cái đáng quí mà nếu vỡ mất rồi hay mất đi thì không thể tìm đựơc cái thay thế hoặc có tìm được cái thay thế thì phải trả một giá rất đắt và rất mất thời gian.
2) Ở tình huống thứ hai, khi đỡ được cái lọ hoa thì ai làm rơi lọ hoa lúc đó không còn quan trọng nữa. Cái quan trọng nhất là đã giữ dc bình hoa đẹp trước khi rơi vỡ. Khi nguời giơ tay ra đỡ đặt bình hoa lên bàn thì nguời sơ ý làm rơi lọ hoa cũng tự cảm thấy mình có lỗi và tự nhủ rằng lần sau mình nên cẩn thận hơn mà không cần ai nói. Như thế thì sẽ không làm mất thể diện, không sứt mẻ đi không khí thoải mái, cuộc vui sẽ trọn vẹn.
Điều quan trọng hơn cả là họ đã không làm vỡ mất cái lọ hoa quí và rất đẹp.
3) Như vậy nguời giơ tay ra đỡ cái lọ hoa là nguời đã luờng truớc sự việc hay người thấy truỡc hậu quả của việc cái lọ hoa rơi xuống đất sẽ ra sao nên đã kịp thời đưa tay ngăn chặn.
Trong thực tế họ như là một nguời lớn, từng trải và đưa ra lời khuyên cho nguời khác để tránh những điều đáng tiếc không cần có trong CS. Họ có thể là nguời đi truớc hay nhìn thấy truớc sự việc vậy!
--------------------
Do mình không biết diễn đạt sao cho mềm mại và hay hơn nên hy vọng mọi người không chê và chỉ cho mình cách diễn đạt hay hơn. Cám ơn nhiều. JG
Phải tay tớ á :vampire:
1) Ở tình huống đầu, nếu như chỉ quan tâm đến việc hỏi ai làm rơi thì có thể tìm ra đc người sơ ý làm rơi lọ hoa
Phải tìm ra đứa nèo đã làm vỡ lọ hoa để ... bắt đền :2guns:
Người ta nên/cần/phải biết chịu trách nhiệm về những gì mình đã gây ra.;)
Ở tình huống thứ hai, khi đỡ được cái lọ hoa thì ai làm rơi lọ hoa lúc đó không còn quan trọng nữa
Tớ vẫn cứ muốn biết ai làm rơi lọ hoa. B-)
Đã có thưởng thì phải có phạt chứ, như thế mới lâu bền được. >:D<
Như vậy nguời giơ tay ra đỡ cái lọ hoa là nguời đã luờng truớc sự việc hay người thấy truỡc hậu quả của việc cái lọ hoa rơi xuống đất sẽ ra sao nên đã kịp thời đưa tay ngăn chặn.
Ko nên suy diễn quá như thế. :nono:
Đơn giản họ là những người có phản ứng tốt và có khả năng giữ thế chủ động trong các vấn đề. :thumbup:
Nếu ko tin, tớ sẽ lại giả vờ ... quệt nhẹ tay vào lọ hoa lần nữa 8->
***
Có những thứ quý giá mà vì vô tình hay có thể hữu ý ta làm nó bị tổn thương hay sứt mẻ nhưng đôi khi ... cần phải như thế ... :wink:
...để ko làm tổn thương hay sứt mẻ thứ quý giá hơn...:D
[quote=Letmelive;4265]Cũng xin đóng góp một câu chuyện có tên là Dải băng màu đỏ:
"Có thể bạn không là người giỏi nhất nhưng cách bạn ứng xử và hành động sẽ quyết định bạn là người như thế nào trong mắt mọi người"
Hồi mình học Triết học cô giáo có nói 1 câu nói nổi tiêng của 1 triết gia"Hãy cho tôi biết bạn của anh là ai tôi sẽ cho anh biết anh là người như thế nào?":D,đánh giá 1 con người không chỉ là những gì hiện hữu trước mắt mà còn phài là trên phương diện vô hình nữa( là các mối quan hệ,những suy nghĩ của người khác về bạn..)sẽ thế nào nếu bạn gặp phải 1 diễn viên?khó mà biết thực sự họ thế nào nếu chỉ nhìn bằng mắtB-)
mandy_tran
07-07-07, 20:35
KHUÔN MẶT CÓ VẾT SẸO
Một trong những lối suy nghĩ quan trọng nhất trong cuộc sống mà tôi học được là từ lớp tâm lý học ở trường đại học. Rất nhiều ngày, thầy giáo của chúng tôi giảng về những thí nghiệm khác nhau. Tôi lắng nghe và ghi chép, không nhiều lắm bởi vì tôi không thực sự thích môn học này nhưng vẫn muốn đảm bảo mình sẽ thi đỗ.
Thế rồi tôi " chớp" được bài học thú vị ấy. Đó là khi thầy giáo của chúng tôi nói về một thí nghiệm mà tôi vẫn gọi là " Dự án khuôn mặt có sẹo".
Các nhà nghiên cứu mời một nhóm người tới văn phòng của mình và giải thích:
- Chúng tôi muốn xem những người lạ sẽ phản ứng thế nào với các bạn khi các bạn có một vết sẹo trên mặt. Cho nên chúng tôi sẽ đưa mỗi bạn vào một phòng riêng rồi tạo ra một vết sẹo lớn và đỏ lên má trái của các bạn.
Thế là mỗi người được vào một phòng nhỏ. Chỉ có 5 thứ trong mỗi căn phòng: đồ hóa trang, người hóa trang, người tham gia thí nghiệm, và hai chiếc ghế cho hai người đó. Bạn thấy còn thiếu thứ gì không? Một chiếc gương?
Những người chịu tạo sẹo trên mặt không thể nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra cho mình. Chỉ khi người hóa trang làm xong việc, họ mới giơ một chiếc gương lên để những người tham gia thí nghiệm có thể nhìn thấy vết sẹo trên má mình. Thế rồi mỗi người hóa trang lại cất chiếc gương đi và bảo:
- Bây h tôi sẽ phủ một ít phấn lên vết sẹo để trông nó không đến mỗi quá đáng sợ
Nhưng vấn đề là ở đây: Thay vì phủ lớp phấn lên vết sẹo, thì những người hóa trang thực ra đã dùng một chiếc khăn giấy nhẹ nhàng xóa vết sẹo đi. Tức là bây h mọi người nghĩ rằng mình có một vết sẹo, nhưng thực ra là không hề.
Những người không- hề-có-sẹo sau đó đi giao dịch một số việc. Cuối cùng, họ quay về chỗ những nhà nghiên cứu và nói rằng mọi người đều đối xử thô lỗ và kém tử tế với họ. Ngoài ra, họ cũng nói rằng mọi người cứ nhìn chằm chằm vào vết sẹo của họ!
Bạn hãy nghĩ xem nhé: Những người không-hề-có-sẹo đã nghĩ rằng có điều gì đó bất ổn với mình ( về ngoại hình), và mọi người đều để ý đến cái khiếm khuyết đó và cư xử với họ khác hẳng, Trong thực tế, đó hoàn toàn là do tưởng tượng của họ. Cũng có thể do học bớt tự tin đi, cũng cót hể họ lo lắng quá nhiều... Nhưng tóm lại là họ đã tửng tượng ra mọi việc.
Điều đó cũng giống như việc bạn cứ nghĩ rằng mọi người để ý đến mái tóc của bạn hôm nay không được thẳng, đến những vết mụn nhỏ trên mặt bạn, hay vết mực in trên áo sơ-mi của bạn. Thẳng thắn mà nói thì tất cả mọi người khác cũng đang bận lo lứng đến mái tóc, đến vết mụn, đến vết mực của chính mình, đến mức hoj chẳng còn thời gian và năng lượng mà để ý đến những thứu mà bạn cho là khiếm khuyết ở bạn đâu!
Các nhà tâm lý học đã định nghĩa một hiện tượng mà mọi người - đặc biệt là tuổi teen - trải qua, gọi là "khán giả tưởng tượng". Đó là cảm giác khi thỉnh thoạng bạn cảm thấy tất cả mọi người đều nhìn bạn. Bất kỳ sơ suất nào, bất kỳ sự thiếu hoàn hảo nào về thể chất của bạn đều không chỉ bị săm soi và phóng đại bởi hàng trăm đôi bạn. Nó khiến bạn thiếu tự tin, lo lắng, e ngại, thậm chí cư xử càng lúng túng hơn.
Mà tất cả chỉ là do bạn tưởng tượng ra! Vậy thì lần sau nếu bạn không tự tin vào mái tóc, màu son hay cái áo sơ mi của mình cho lắm, bạn biết mình cần suy nghĩ thế nào rồi chứ?
_Theo2_
không biết em post bài này ở đây có phù hợp ko ạ?
100 ngày yêu
Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ....
- Chán thật đấy_Linh nói. Ước gì em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng ta là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu
Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.
Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......
Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau
Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....
Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..
ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà
Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng
Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm
1h23
- Em khát quá_Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi
1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:
- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em
Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ
11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.
Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc
Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!!
11h58
Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...
Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!
"hãy giữ lấy những gì mình đã và đang có"
Nguồn : http://blog.360.yahoo.com/blog-okHlkJQ2dKiKkDGhVGI_EO4FfdY8DyMBSBvxwtk-?cq=1&p=617
... không thể khóc ...
Tôi và Em chia tay rồi ! Em là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dịu dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.
Ngày thứ nhất : Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn chùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.
Ngày thứ hai : Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.
Ngày thứ ba : Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên " cô gái, cô rất đẹp". Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy " Cô gái, anh đưa em về nhà nhé" cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu Em. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.
Ngày thứ tư : hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế.
Ngày thứ năm : Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.
Ba tháng sau .... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi.
Một năm sau ... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, truyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.
Ba năm sau ... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái ... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi.
Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.
Ba năm trước : Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Em.
Đời người ngắn ngủi được mấy mươi năm, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, nên yêu thì yêu ...
Nguồn : http://blog.360.yahoo.com/blog-okHlkJQ2dKiKkDGhVGI_EO4FfdY8DyMBSBvxwtk-?cq=1&p=466
Chuyện tình buồn
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
Thà nói rồi thất vọng . Còn hơn thất vọng vì không nói
Nguồn : http://blog.360.yahoo.com/blog-okHlkJQ2dKiKkDGhVGI_EO4FfdY8DyMBSBvxwtk-?cq=1&p=370
100 ngày yêu, kết thúc sao lại buồn thế! Tôi tự hỏi sao một người lại có thể bất cẩn quá mức như vậy, làm chết một người và ... Đáng tiếc biết bao ...
Câu truyện mà em sưu tầm này hi vọng sẽ có ý nghĩa với 1 ai đó ...
Đây là 1 câu truyện ngắn ,
rất ngắn thôi , ..
Chuyện kể về 1 ngày đẹp trời nào đó ...
...
Có một cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ , nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn . Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn.
Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn.
Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số.
Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ. Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình.
Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần.
Ðêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người thoát chết.
Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài người.
Tất cả là nhờ một nụ cười
vậy nên hãy nhớ rằng nụ cười của bạn với 1 ai đó sẽ có ý nghĩa hơn là bạn nghĩ ...
Đừng tiết kiệm 1 nụ cười vì bất cứ lí do jì bạn nhé!!
Anh Achao hiểu phụ nữ ghê ta,đôi khi phụ nữ hư hỏng chưa chắc đã do chồng mình đâu,mà đơn giản chỉ là những cảm xúc bất chợt mà người phụ nữ lại lầm tưởng đó là tình yêu đích thực(mãi mới thấy),nên sa ngã thui à.
Giới thiệu cho chị em bài viết sau về cách chọn người đàn ông của riêng mình nhé,không biết các bác phái mạnh nhà mình sẽ chọn người phụ nữ thế nào?
.....
Và người ta cũng khuyên rằng, người con gái nên YÊU GIÓ, LẤY MẶT TRỜI làm chồng, và LÀM BẠN vời MẶT TRĂNG
MẶT TRĂNG
Nếu mình có 3 người như thế, chắc mình cũng lựa chọn giống Tia Nắng, k biết các bạn nữ khác thế nào nhỉ? Còn ý kiến của các bạn nam?
Tặng cho những ai đang vui và cả những ai đang buồn
;;):x:P
Dù có chuyện gì thì phải cố gắng lên bạn nhé
Niềm vui hay nỗi đau rồi cũng sẽ qua ...vì chúng chỉ là những ngọn gió, lướt qua cuộc đời ta. Đừng bao giờ cố gắng giữ chúng lại, nhất là nỗi buồn, bởi niềm vui thì như cơn gió nhẹ còn nỗi buồn sẽ như một trận cuồng phong. Gió sẽ nhẹ lướt qua khiến chúng ta khoan khoái nhưng cuồng phong thì sẽ quét sạch mọi thứ. Và sẽ chẳng có ai là người nắm giữ được gió đâu. Không thể nào nắm giữ...
Chỉ mong rằng, mọi người sẽ biết trân trọng những cơn gió nhẹ lướt qua đời mình, nhưng cũng đừng vì thế mà sợ hãi phải đối mặt với những trận cuồng phong,bạn nhé. Bởi đôi khi, phải có những trận cuồng phong để biết mình chỉ là một cây cỏ nhỏ bé hay là một cây phi lao, vẫn cứng cỏi và hiên ngang sau mỗi trận gió lớn kia, phải không
Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình và lấy ra một gói nhỏ… Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp. Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng. Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8 - 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt. Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi.
Anh đến cạnh giường và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm. Vợ anh vừa mới qua đời.
Quay sang tôi, anh bảo: Đừng bao giờ giữ lại một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả. Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi! Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này, Và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn. Tôi dành nhiều thì giờ cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mình cần phải nếm.
Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày; tôi mặc áo mới để đi siêu thị, nếu mình bỗng thấy thích. Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng cho những ngày đại lễ, tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.
Những cụm từ như “một ngày gần đây” và “hôm nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa. (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi ngơời trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến. Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô rất thích ăn đồ Tàu!) Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy, nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.
Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi. Áy náy vì không nói thường hơn với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ. Áy náy vì chưa viết những lá thư mà mình dự định ‘hôm nào’ sẽ viết. Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa, tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.
Nếu bạn nhận được thư này, ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút gửi đến cho ai khác và tự nhủ: “mai mốt tôi sẽ gửi” thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.
Chúc bạn một ngày vui !!!
Cà rốt, trứng và hạt cà phê
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.
Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.
Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.
Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.
-Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.
- Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.
Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.
Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.
Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.
Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.
Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?
Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.
Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.
Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
Ngày Mai Không Bao Giờ đến
Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một nguời bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận.
Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.
Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác.
Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.
Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh.
Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.
Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.
Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia đình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.
Ðây là một câu chuyện tôi đọc được trên mạng. Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này. Ðiều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn: Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa.
Mình cũng muốn nói ngay ngày hôm nay lắm, nhưng mà nói với ai nhỉ???? hớ hớ
Triết lý về Hạnh phúc của triết gia Bọ Ngựa (st)
Anh có nhu cầu ăn dưa hấu, em sẵn lòng bổ cho anh ăn. >:D<Thậm chí em còn có thể niềm nở đút từng miếng dưa vào miệng anh. :x
Và chúng ta hạnh phúc. :hug:
- Anh hạnh phúc bởi anh có nhu cầu ăn dưa và đã được ăn dưa - một cách ngon lành :yes:
- Em hạnh phúc vì đã làm cho anh hạnh phúc. :blush:
Vậy tại sao anh lại cáu gắt với em về việc... 1 cái hạt dưa còn sót trên bàn làm bếp? :furious:
Cái hạt dưa hòan toàn không liên quan đến hạnh phúc. :nono:
Hạnh phúc là:
- Anh có nhu cầu ăn dưa và đã được ăn dưa. Nên anh hạnh phúc. :specool:
- Em đã làm cho anh hạnh phúc. Nên em hạnh phúc.:winkiss:
Và chúng ta hạnh phúc :kiss:
=> Triết lý của triết gia là: Phải xác định và phân loại được rõ mục tiêu chính và mục đích phụ. Đừng để những chi tiết nhỏ nhặt, không liên quan ảnh hưởng và tước đoạt mất hạnh phúc mà lẽ ra chúng ta được hưởng :victory:
March_hyacinth
30-06-08, 09:20
Nhu cầu của em là tìm được anh nào có khả năng đút dưa hấu như ở trên :))
kiến_bò_lung_tung
30-06-08, 09:45
Một tình yêu không nói
http://www.petalia.org/Loveland/c50.gif
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh…"
(st)
Bạn có biết phần nào trên cơ thể quan trọng nhất không?
Mẹ tôi đã ra một câu đố: 'Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?'
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: 'không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con.'
Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: 'Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì.'
Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: 'Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ.'
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: 'Con đã tìm ra câu trả lời chưa?' Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: 'Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai.'
Tôi hỏi lại: 'Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?'
Mẹ lắc đầu: 'Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào.'
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là 'phần ích kỷ', mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.
Ngày Mai Không Bao Giờ đến
Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một nguời bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận.
Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.
Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác.
Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.
Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh.
Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.
Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.
Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia đình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.
Ðây là một câu chuyện tôi đọc được trên mạng. Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này. Ðiều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn: Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa.
Mình cũng muốn nói ngay ngày hôm nay lắm, nhưng mà nói với ai nhỉ???? hớ hớ
Topic hay mà lâu ko có ai post bài hị hị.
LML đọc truyện này mấy lần rồi, thế mà khi đọc lại vẫn như đọc lần đầu. Đôi khi thấy mình đần hết chỗ nói :)).
Bài học rút ra từ câu chuyện này là: người tốt + nhút nhát thường đau khổ --> tìm đến thiên đường sớm :P
Vì vậy nếu là người tốt thì ko được nhút nhát >:)
“ Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết, mà bị lãng quên… bị xem như là hạt bụi sau những hào quang rực rỡ…
… là khi người bạn yêu dấu nhất… từ bỏ tấm chân tình của bạn để chạy theo những điều hư ảo…
… là khi bạn bày tỏ nỗi niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt…
… là khi người thân quá bận rộn với cuộc sống đã không thể an ủi bạn khi bạn cần được nâng đỡ tinh thần…
… là dường như không còn ai trên cõi đời quan tâm đến bạn…
Cuộc sống vốn đầy ắp những niềm đau, liệu có bao giờ trở nên độ lượng hơn ?
Bao giờ mọi người mới quan tâm đến người khác và nhi.n chút thời giờ cho những người đang cần giúp đỡ…
Mỗi người chúng ta đều có một vai diễn trên sàn diễn vĩ đại của cuộc đời .
Mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm với mọi người chung quanh, nói với họ rằng chúng ta yêu mến họ…
Nếu bạn không quan tâm đến người khác, bạn sẽ không bị trừng phạt đâu… đơn giản bạn chỉ bị lãng quên, hững hờ… y như bạn đã từng đối với người khác…”
Vậy ngay từ hôm nay, chúng ta hãy tập thói quen bày tỏ sự quan tâm đến người khác... Đâu có mất gì khi chúng ta mỉm một nụ cười, siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích lệ, hoặc chỉ đơn giản nói rằng chúng ta muốn lắng nghe.
(Những bài học về cuộc sống là không bao giờ cũ) --> Topic hay mà im lặng lâu quá đi.
Tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: "Hmm, xe đầy rồi... chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy."
Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: "Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!" Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.
Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: "Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau".
Một lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp. Trời thì tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe buýt tiếp theo, và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi!
Như vậy, bạn lãng phí thời gian và tiền bạc trong lúc ngồi chờ những gì bạn mong muốn! Thậm chí nếu có một chiếc xe buýt có điều hoà chạy tới, chưa chắc chiếc xe buýt này đã có thể thoả mãn được tiêu chuẩn của bạn, vì biết đâu điều hoà trên xe quá lạnh thì sao.
Các bạn thân mến, muốn mọi thứ đến với mình như là mình mong ước là một việc sai lầm. Vì vậy, nếu bạn không cảm thấy ngại thì cứ thử nắm lấy một cơ hội xem sao. Giả sử bạn cảm thấy chiếc xe buýt không làm cho bạn hài lòng, bạn chỉ việc nhấn chiếc nút đỏ, và xuống ở bến đỗ gần nhất, đơn giản vậy thôi.
Có ai dám nói rằng cộc đời là công bằng... Việc tốt nhất mà ta có thể làm là phải tinh ý và cởi mở hơn khi quan sát. Nếu chiếc xe buýt này không hợp với bạn, hãy nhảy xuống. Tuy nhiên bạn phải luôn luôn có những dự phòng khác để có thể dùng trên chuyến xe tiếp theo.
Nhưng đừng vội... Tôi chắc rằng có thể bạn đã có được kinh nghiệm này từ trước. Bạn trông thấy một chiếc xe buýt chạy tới (tất nhiên là chiếc xe bạn mong muốn), bạn vẫy xe, nhưng bác tài xế lại giả vờ như không trông thấy bạn và bỏ qua bến mà bạn đang chờ. Đơn giản là chiếc xe này không dành cho bạn rồi.
Lời cuối của câu chuyện này là, cảm giác được yêu giống như việc chờ một chiếc xe buýt mong ước. Bạn nhảy lên một chiếc xe, tức là chấp nhận cho nó một cơ hội, và mọi việc bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân bạn. Nếu bạn chưa có một quyết định cụ thể, hãy ĐI BỘ. Đi bộ giống như là việc chưa sẵn sàng yêu vậy. Mặt tốt của nó là bạn vẫn có thể chọn bất cứ chiếc xe buýt nào bạn muốn. Những người không muốn chờ đợi thêm nữa thì phải hài lòng với chiếc xe buýt mà họ đã chọn.
Còn thêm một điều nữa... đôi khi việc chọn một chiếc xe buýt quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ. Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.
Vẫn còn một chiếc xe buýt mà tôi quên không nói với bạn - chiếc xe mà bạn không hề phải đợi. Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.
Bạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả.
Bạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.
(suu tam)
“ Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết, mà bị lãng quên… bị xem như là hạt bụi sau những hào quang rực rỡ…
… là khi người bạn yêu dấu nhất… từ bỏ tấm chân tình của bạn để chạy theo những điều hư ảo…
… là khi bạn bày tỏ nỗi niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt…
… là khi người thân quá bận rộn với cuộc sống đã không thể an ủi bạn khi bạn cần được nâng đỡ tinh thần…
… là dường như không còn ai trên cõi đời quan tâm đến bạn…
Cuộc sống vốn đầy ắp những niềm đau, liệu có bao giờ trở nên độ lượng hơn ?
Bao giờ mọi người mới quan tâm đến người khác và nhi.n chút thời giờ cho những người đang cần giúp đỡ…
Mỗi người chúng ta đều có một vai diễn trên sàn diễn vĩ đại của cuộc đời .
Mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm với mọi người chung quanh, nói với họ rằng chúng ta yêu mến họ…
Nếu bạn không quan tâm đến người khác, bạn sẽ không bị trừng phạt đâu… đơn giản bạn chỉ bị lãng quên, hững hờ… y như bạn đã từng đối với người khác…”
Vậy ngay từ hôm nay, chúng ta hãy tập thói quen bày tỏ sự quan tâm đến người khác... Đâu có mất gì khi chúng ta mỉm một nụ cười, siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích lệ, hoặc chỉ đơn giản nói rằng chúng ta muốn lắng nghe.
hay quá
LML sẽ mỉm cười :) quá dễ
LML sẽ siết chặt bàn tay, khích lệ, lắng nghe, thậm chí khóc luôn >:)
chỉ e là LML ko đủ nhạy cảm
cầu chúa phù hộ cho LML :D
Còn thêm một điều nữa... đôi khi việc chọn một chiếc xe buýt quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ. Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.
Vẫn còn một chiếc xe buýt mà tôi quên không nói với bạn - chiếc xe mà bạn không hề phải đợi. Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.
Bạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả.
Bạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.
(suu tam)
ví dụ rất hay
nhưng đầu óc LML hôm nay đúng là có vấn đề, xin hỏi: chiếc xe buýt cuối cùng là chính mình phải ko nhỉ?
Tiện đây LML cũng post một câu chuyện sưu tầm, nếu tác giả mà có dạo bước qua đây thì nhớ rep cho LML nhá =))
Cho những tình yêu thay đổi ...
Tôi không còn yêu biển. Tôi vẫn thích ngồi bình yên ngắm đàn hải âu bay lượn, vẫn thích nghe tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ đá, vẫn thích để chân trần thả bộ dọc theo bờ biển, vẫn thích cảm giác được gió biển vờn trên da thịt, vẫn thích nhìn mặt biển bao la để thấy mình nhỏ bé làm sao, vẫn thích biển bây giờ nhưng đã không còn yêu biển như ngày xưa. Tôi muốn chờ, chờ cảm giác hương biển mặn nồng ẩn trong từng cơn gió ngấm sâu vào tim _ bồi hồi; chờ dịp nghe tiếng hát của biển với những cung đàn nhấp nhô theo sóng _ thổn thức (mỗi bờ biển tôi từng đi qua là mỗi giọng ca mang âm hưởng hoàn toàn khác nhau, chúng hay đến không ngờ, tiếc là bây giờ, tôi chỉ còn nghe những âm thanh không màu sắc); chờ lúc thấy lòng biển mở ra từng trang sách và kể tôi nghe các câu chuyện thần tiên _ ngỡ ngàng; chờ khi chạy đến bên biển với nụ cười trên môi, tôi biết biển sẽ vui mừng chào đón tôi như một người bạn cũ _ sung sướng. Và rồi, tôi sẽ lại yêu biển ...
Tôi không còn yêu mưa. Từ một chút sợ hãi, một chút ngại ngùng, một chút gì đó mơ hồ không rõ, tôi đã tập quên tình yêu đó. Bắt chước nhiều người, tôi không để đầu trân đi bộ dưới mưa. Bắt chước nhiều người, tôi nép mình dưới hiên chờ mưa tạnh. Bắt chước nhiều người, tôi trốn trong nhà, ngồi xem tivi cố quên tiếng mưa rơi réo rắt ngoài sân. Bắt chước nhiều người, tôi nhìn mưa như thể đó chỉ là những-giọt-nước-bình-thường. Tôi buộc phải chờ, chờ cảm xúc có dịp thăng hoa trở lại để được tắm mưa và thấy tim mình đang rộn rã hát, để được nhìn trời sau màn mưa trong trẻo, để được hứng mưa trên tay và nghe những-giọt-âm-thanh rơi, để được tẩy sạch tâm hồn và nhìn mình tinh khiết như xưa. Và rồi, tôi sẽ lại yêu mưa ...
Tôi không còn yêu bình minh. Tôi vẫn nhớ rõ những ngày lang thang một mình ngoài biển đợi ngắm cảnh mặt trời lên, những lần đầu tiên ấy, cảm giác rất hứng khởi và cảnh vật thực sự tuyệt đẹp. Tôi đã yêu khoảnh khắc khi vòng lửa của vầng thái dương chạm vào đường chân trời ở tít ngoài khơi tạo thành một đoạn hào quang chói lọi. Khoảnh khắc đó trôi qua chưa tới một giây và có thể trong mắt nhiều người nó không hề tồn tại nhưng trong mắt tôi, đó mới chính là cái xứng đáng với tên gọi "bình minh", chính là lằn ranh mỏng manh phân cách dòng thời gian vô hình bởi trước nó vẫn là đêm và sau nó đã là ngày. Tiếc là lớn dần lên, tôi nghe và đọc quá nhiều lời ca tụng bình minh của những người khác, tôi thất bại khi để chúng làm "khoảnh khắc bình minh trong tôi" nhạt nhoà dần và tan mất vào một vật thể to lớn, đẹp đẽ nhưng hoàn toàn xa lạ nào đó. Tôi đang chờ, chờ một lần "tóm" được khoảnh khắc ấy để thói quen ngày xưa của tôi có thể bắt đầu "theo một lối cũ". Và rồi, tôi sẽ lại yêu bình minh...
Tôi không còn yêu đêm. Lúc còn bé, tôi luôn ngủ dưới ánh đèn, ngủ ngoài phòng khách, ngủ trước máy truyền hình đang hoạt động, tôi bị bệnh sợ bóng tối. Và để chiến thắng căn bệnh đó, tôi phải tìm ra giải pháp hữu hiệu; không thể trông cậy hoàn toàn vào trợ lực bên ngoài vì dù có vật sáng dẫn đường một phần cơ thể tôi vẫn di chuyển trong bóng tối và như thế cảm giác sợ hãi thực sự không mất đi; chỉ còn cách tự bản thân tôi phải là ánh sáng. Lúc nỗi sợ không còn là khi tình yêu xuất hiện, tôi nhìn sự vật bằng đôi mắt sáng và đã yêu đêm trong những hình ảnh hiện hữu rõ ràng với cảm xúc trinh nguyên như mối tình đầu. Nhưng thời gian trôi, con người thay đổi, đến một ngày, tôi chợt nhận ra mình thôi không phát sáng nữa và ngỡ ngàng thấy mình bị quăng ngược vào bóng tối với nỗi sợ hãi tăng gấp đôi. Tôi chiến đấu lần thứ hai và quyết định ghi tên mình như bằng hữu của đêm. Có đôi mắt của mèo và lỗ tai cú vọ, tôi lắng nhịp âm thanh và tập nghe tiếng đêm bằng chính trái tim mình. Tôi yêu đêm thêm lần nữa, yêu tiếng côn trùng rả rích, yêu tiếng lá khe khẽ trở mình trong giấc ngủ, yêu tiếng thời gian gõ bước trên đường, yêu cuộc sống về đêm vẫn chảy âm thầm mà mãnh liệt, yêu cả những âm thanh "kỳ lạ" một thời làm tôi sợ hãi nhưng hoá ra chỉ là trò đùa của gió và nhất là yêu những lúc tĩnh tâm ngồi xoi mói bản thân từ mọi góc độ. Tình yêu ấy đang xa dần và dường như căn bệnh cũ muốn tái phát. Tôi chưa biết mình sẽ chiến đấu ra sao, bởi vì tôi vẫn đang chờ, chờ một quyết định. Và rồi, tôi sẽ lại yêu đêm ...
Tôi không còn yêu hoa. Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi không thể yêu hoa đơn sơ như thuở nào và sẽ thật phũ phàng nếu chọn yêu theo cách hững hờ không trọn vẹn. Cho nên, tôi sẽ chờ, chờ khi đoá cúc dại e ấp trở thành hoa xuyến chi, khi chùm mắc cỡ thôi ngại ngùng vươn mình đứng cạnh cây trinh nữ, khi cánh lay-ơn không còn nhàu nhĩ mà bén nhọn như hình lưỡi kiếm, khi hoa sói khoác lên mình vẻ đẹp huyền thoại của hoa sao nhái, khi mỗi loài hoa thỏ thẻ tôi nghe câu chuyện đời chúng và khi từng cánh hoa dại nhỏ bé bên đường đều có một cái tên. Và rồi, tôi sẽ lại yêu hoa.
Tôi không còn yêu trăng. Chính xác là tôi không thể yêu hình ảnh trăng u mờ đang vô vọng soi sáng bầu trời mỗi đêm, không thể yêu sự tịnh mịch trong ánh mắt trăng nhìn tôi mỗi tối, không thể yêu khi ánh trăng trong lòng tôi đã tắt. Tôi chờ ngày lên núi tắm mình trong trăng, chờ ngày xuống biển ngắm cảnh trăng treo, chờ ngày vào rừng sánh bước cùng trăng, chờ ngày ra ngõ thấy trăng mĩm cười. Và rồi, tôi sẽ lại yêu trăng ...
Tôi nhất định không phải đợi lâu vì giây phút tôi mong đang ở rất gần. Và rồi, tôi sẽ lại yêu bằng tình yêu mãnh liệt của buổi ban đầu.
o O o
Và tôi yêu...
little_fox_
16-10-09, 13:16
Những bức ảnh gây chấn động thế giới....
1. Uganda - 1980
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_1.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_1.jpg)
1 bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi, Uganda năm 1980. Bức ảnh miêu tả đôi bàn tay teo tóp vì đói của một đứa bé đang hấp hối trong lòng bàn tay của một nhân viên cứu trợ Liên Hiệp Quốc. Sự giúp đỡ tuy muộn màng nhưng đã nhen nhóm trong ta sự hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn trong tương lai
2. Kền kền chờ đợi - 1993
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_2.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_2.jpg)
Bức ảnh đoạt giải Pulitzer 1994 này được chụp khi xảy ra nạn đói khủng khiếp ở Xuđăng, mô tả một em bé đang đói lả nhưng vẫn cố bò về phía trại phân phát lương thực của Liên Hợp Quốc, cách đó khoảng 1m. Con chim kền kền đang chờ đứa trẻ bị chết để nó có thể ăn thịt. Bức ảnh đã làm cho cả thế giới bàng hoàng. Không ai biết điều gì xảy ra với em bé, kể cả nhà nhiếp ảnh Kevin Carter, người đã rời ngay khỏi hiện trường sau khi chụp. Ba tháng sau, Kevin tự sát.
3. Hành hình nô lệ - 1930
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_3.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_3.jpg)
Tấm ảnh được chụp bởi Lawrence Beitler miêu tả cảnh 2 nô lệ da đen bị hành hình trước 10,000 người da trắng vì tội cưỡng hiếp 1 phụ nữ da trắng và giết chết bạn trai cô ta. Mặc dù tấm ảnh được thể hiện như việc hành hình kẻ có tội, nhưng cách tra tấn dã man và sự hả hê của đám đông bên dưới cũng để lại một sự ghê rợn cho người xem.
4. Nagasaki - 1945
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_4.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_4.jpg)
Đám mây hình nấm trên bầu trời Nakasaki vào ngày 9 tháng 8 năm 1945 này đã giết chết hơn 80 ngàn người và đã trở thành nỗi ám ảnh đe dọa cho hòa bình nhân loại.
5. Bữa trưa trên đỉnh New York - 1932
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_5.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_5.jpg)
Bức ảnh này của Charle Ebbets chụp 11 người công nhân đang ăn trưa trên một thanh đà, tại tầng 69, công trường xây dựng tòa nhà GE ở trung tâm Rockefeller diễn tả số phận cheo leo của những người công nhân nhập cư trong thời kỳ phát triển bùng phát của chủ nghĩa tư bản.
6. Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu - 1963
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_6.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_6.jpg)
Một trong những sự kiện chấn động thế giới: hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp Đạo Phật của chính quyền Ngô Đình Diệm trong cuộc biểu tình ngày 11 tháng 6 năm 1963 tại góc đường Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt (nay là CMT8 – Nguyễn Đình Chiểu). Ngay lập tức, nó đã gây một ảnh hưởng rất lớn đến chính trị và truyền thông. Bức ảnh do Malcolm Browne chụp.
7. Người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ - 2001
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_7.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_7.jpg)
Bức ảnh chụp người đàn ông đang rơi từ Trung tâm Thương mại Thế giới tại New York, Mỹ sau khi tòa nhà này bị 2 máy bay đâm vào trong sự kiện “11 tháng 9” này đã gây một cảm xúc rất mạnh đến người dân Mỹ. Nhiều người cho đó là sự xúc phạm đến người đã chết. Nhưng Richard Drew, tác giả bức ảnh thì biện hộ rằng, bức ảnh đã diễn tả một quyết định giữa sống và chết của con người khi bị dồn vào đường cùng.
8. Thảm sát Sơn Mỹ - 1968
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_8.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_8.jpg)
Ngày 16 tháng 3 năm 1968 một nhóm quân nhân Mỹ (đại đội Charlie thuộc lữ đoàn bộ binh 11) dưới sự chỉ huy của người thiếu úy 24 tuổi William Calley nhận nhiệm vụ chiếm đóng làng Sơn Mỹ và tìm du kích Việt Cộng. Các binh lính đã hãm hiếp phụ nữ và bắn chết gần như tất cả dân cư của làng: 503 thường dân, trong đó là 182 phụ nữ, 172 trẻ em, 89 đàn ông dưới 60 tuổi và 60 người già.
9. Trại tập trung Buchenwald- 1945
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_9.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_9.jpg)
Trại tập trung Buchenwald của Đức Quốc xã sau khi được giải phóng năm 1945. Hơn 43 ngàn người Do Thái đã bị hành hình tại đây. Trong ảnh là những người dân Đức bị buộc phải đi xuyên qua Buchenwald để tận mắt chứng kiến những gì mà quốc gia của họ đã gây ra cho thế giới.
10. Anne Frank - 1941
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_10.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_10.jpg)
Chân dung của cô gái 14 tuổi Anne Frank, một trong 6 triệu người Do Thái đã bị Đức Quốc xã hành hình trong sự kiện Holocaust. Cả gia đình, bao gồm cô vài chị gái đã bị giết chỉ 1 tháng trước khi trại tập trung nơi cô bị giam được giải phóng. Cuốn nhật ký cùng bức chân dung một cô bé 14 tuổi, với đôi mắt to đang nhìn xa xăm về một tương lai mà ai cũng biết là không bao giờ đến được với cô, đã làm xúc động cả thế giới.
11. Omayra Sánchez - 1985
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_11.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_11.jpg)
Đôi mắt đã ám ảnh người xem này là của cô gái 13 tuổi Omaya Sánchez trong thảm họa núi lửa Nevado del Ruiz ở Colombia ngày 13 tháng 11 năm 1985, đã giết chết 25 ngàn người. Trong ảnh, Omaya đã kiệt sức vì bị mắc kẹt gần 3 ngày đêm trước sự bất lực của lực lượng cứu hộ. Cuối cùng, mọi người đã ở bên cạnh em và cùng cầu nguyện đến khi em không còn cầm cự được sau 60 giờ. Bứa ảnh được chụp bởi Frank Fournier.
12. Sự kiện Thiên An Môn - 1989
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_12.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_12.jpg)
Bức ảnh của Jeff Widener được mang tên là “Người nổi loạn vô danh”, với hình ảnh một người đang đứng cản trước đoàn xe tăng của Quân đội Giải phóng Trung Quốc đang tiến vào để đàn áp cuộc biểu tình của hàng chục ngàn sinh viên Trung Quốc tại Quảng trường Thiên An Môn. Đây còn được biết đến với tên gọi “Sự kiện Thiên An Môn” nổi tiếng trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc - Người đàn ông trong bức ảnh này đã bị giết.
13. Bãi tha ma sau trận chiến tại Pennsylvania - 1863
http://diemtinblog.com/images/stories/hinhdata/062008/6a/anh_quy_13.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fdiemtinblog.com%2F images%2Fstories%2Fhinhdata%2F062008%2F6a%2Fanh_qu y_13.jpg)
Những xác người nằm trơ trọi giữa đồng không mông quạnh dưới bầu trời xám xịt... một cảm giác rợn người khi bạn đứng trước một bãi tha ma sau cuộc chiến. Chụp trong cuộc Nội chiến Mỹ
Từ năm 1039 đến năm 1945 tội ác của phát xit Đức
http://i65.photobucket.com/albums/h220/let_me_be_the_one_babe/Maidan02.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi65.photobucket.co m%2Falbums%2Fh220%2Flet_me_be_the_one_babe%2FMaida n02.jpg)
http://i65.photobucket.com/albums/h220/let_me_be_the_one_babe/Maidan01.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi65.photobucket.co m%2Falbums%2Fh220%2Flet_me_be_the_one_babe%2FMaida n01.jpg)
Tháng 7-1937 Vụ thảm sát Nam Kinh quân Nhật chiếm đóng thành phố mà không gặp khó khăn nào. Cảm thấy bị sỉ nhục vì không chiếm được Trung Quốc trong vòng 3 tháng như đã hứa với Nhật hoàng, quân đội Nhật tiến hành chiến dịch giết người, hãm hiếp và cướp phá để trả thù cho tới tháng 3/1938
http://i65.photobucket.com/albums/h220/let_me_be_the_one_babe/headss.gif (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi65.photobucket.co m%2Falbums%2Fh220%2Flet_me_be_the_one_babe%2Fheads s.gif)
12-29/04/1945 -Hãy cứu tôi -Tác phẩm chụp một thương binh bị bỏ lại trên chiến trường Okinawa, xen lẫn giữa những tiếng rên xiết vì đau đớn là những lời nguyện cầu mong được sống: Hãy cứu tôi !! !! !!
http://i105.photobucket.com/albums/m215/forgetmenot00/BAT%20DIET/3.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi105.photobucket.c om%2Falbums%2Fm215%2Fforgetmenot00%2FBAT%2520DIET% 2F3.jpg)
16-4 tháng 6 năm 1962. Căn cứ thủy Puerto Kabello. Lính bắn t** ngục ngã trên tay cha đạo
http://i258.photobucket.com/albums/hh280/ghiter0903/d378a.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi258.photobucket.c om%2Falbums%2Fhh280%2Fghiter0903%2Fd378a.jpg)
Tháng 9 năm 1965. Bình Định. Người mẹ và bọn trẻ vượt sông, thoát khỏi lửa đạn. Tác giả Kyoichi Savada
http://i258.photobucket.com/albums/hh280/ghiter0903/6bf39.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi258.photobucket.c om%2Falbums%2Fhh280%2Fghiter0903%2F6bf39.jpg)
20-24 tháng 2 năm 1966. Tân Bình, miền Nam Việt Nam. Lính Mỹ kéo xác Việt cộng trên đường. Tác giả Kyoichi Savada
http://i258.photobucket.com/albums/hh280/ghiter0903/96d7a.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi258.photobucket.c om%2Falbums%2Fhh280%2Fghiter0903%2F96d7a.jpg)
Năm 1972 Một bức ảnh nổi tiếng nói lên sự tàn khốc của chiến tranh Việt Nam: Phan Thị Kim Phúc, cô bé 9 tuổi trong hình đang la khóc trong kinh hoàng và chạy đi trong tình trạng bị bỏng nặng sau khi gia đình em bị một trận bom napal dội xuống. Bức ảnh đã gấy chấn động thế giới, buộc người ta phải nhìn nhận lại những hậu quả mà chiến tranh đã gây ra cho những người dân Việt Nam. Bức ảnh này cũng mang về cho tác giá, Nick Út giải Pulitzer
http://i177.photobucket.com/albums/w203/utmap84/14-1.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi177.photobucket.c om%2Falbums%2Fw203%2Futmap84%2F14-1.jpg)?t=1204826290
26 tháng 3 năm 1978. Tôkyo. Bạo động chống lại việc xây sân bay Narita. Tác giả Sadaiuky Mikami.
http://i258.photobucket.com/albums/hh280/ghiter0903/9a43f.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi258.photobucket.c om%2Falbums%2Fhh280%2Fghiter0903%2F9a43f.jpg)
bức ảnh về nạn đói ở Châu Phi
http://i65.photobucket.com/albums/h220/let_me_be_the_one_babe/64619851_d46ba28616_o.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi65.photobucket.co m%2Falbums%2Fh220%2Flet_me_be_the_one_babe%2F64619 851_d46ba28616_o.jpg)
18 tháng 12 năm 1982. Lebanon. Vụ thảm sát người Palestin cuối cùng. Tác giả Robin Moier
http://i258.photobucket.com/albums/hh280/ghiter0903/a9869.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi258.photobucket.c om%2Falbums%2Fhh280%2Fghiter0903%2Fa9869.jpg)
Những năm 80 tội ác của bọn diệt chủng polpot
http://members.jcom.home.ne.jp/invader/image_1/polpot_1.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fmembers.jcom.home. ne.jp%2Finvader%2Fimage_1%2Fpolpot_1.jpg)
http://members.jcom.home.ne.jp/invader/image_1/polpot_12.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fmembers.jcom.home. ne.jp%2Finvader%2Fimage_1%2Fpolpot_12.jpg)
30 tháng 10 năm 1983. Đông Thổ Nhỹ Kỳ. Kezban Ozer tìm thấy thi thể 5 đứa con sau trận động đất. Tác giả Mustafa Bozdemir
http://i258.photobucket.com/albums/hh280/ghiter0903/2f75a.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi258.photobucket.c om%2Falbums%2Fhh280%2Fghiter0903%2F2f75a.jpg)
1984 - Pablo Bartholomew
Bhopal, Ấn Độ, Tháng 12 năm 1984.
Rò rỉ khí ga độc hại là nguyên nhân dẫn đến cái chết của đứa bé. Bức tranh thể hiện mặt trái của công nghiệp hóa
http://i105.photobucket.com/albums/m215/forgetmenot00/BAT%20DIET/17.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi105.photobucket.c om%2Falbums%2Fm215%2Fforgetmenot00%2FBAT%2520DIET% 2F17.jpg)
Thảm kịch tại Oklahoma 1995 Người lính cứu hỏa này đã rút đôi găng tay thô ráp ra khỏi tay mình để đón lấy một đứa trẻ sơ sinh vẫn chưa biết sống chết thế nào bằng đôi tay mềm mại nhất, đôi mắt anh ta trìu mến nhìn đứa trẻ như muốn nói: “Sẽ không sao đâu, đã có chú đây!”. Hình ảnh này của Chris Porter tường thuật lại hậu quả sau đợt tấn công khủng bố bằng bom vào một tòa nhà chính phủ tại Oklahoma năm 1995 làm 168 người chết và hơn 800 người bị thương. Cho đến sự kiện 11/9 thì đây là vụ khủng bố gây hậu quả nghiêm trọng nhất tại Mỹ
http://i177.photobucket.com/albums/w203/utmap84/20-1.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi177.photobucket.c om%2Falbums%2Fw203%2Futmap84%2F20-1.jpg)?t=1204826306
31 tháng 3 năm 2003. Irac. Người đàn ông cố gắng che chỏ cho đứa con trong nhà tù dành cho các tù binh quân sự. Tác giả Jan Mark Buzu
http://i258.photobucket.com/albums/hh280/ghiter0903/ad6b2.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi258.photobucket.c om%2Falbums%2Fhh280%2Fghiter0903%2Fad6b2.jpg)
Năm 2004 thảm hoạ sóng thần tại ấn độ dương
http://i65.photobucket.com/albums/h220/let_me_be_the_one_babe/Banda_Aceh.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fi65.photobucket.co m%2Falbums%2Fh220%2Flet_me_be_the_one_babe%2FBanda _Aceh.jpg)
Năm 2008 Động đất tại tỉnh tứ xuyên trung quốc
http://www.ngoisao.net/news/thoi-cuoc/2008/05/3b9c4ade/d2.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fwww.ngoisao.net%2F news%2Fthoi-cuoc%2F2008%2F05%2F3b9c4ade%2Fd2.jpg)
http://www.ngoisao.net/news/thoi-cuoc/2008/05/3b9c4ade/d5.jpg (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2Fwww.ngoisao.net%2F news%2Fthoi-cuoc%2F2008%2F05%2F3b9c4ade%2Fd5.jpg)
:(
nguồn : http://360.yahoo.com/profile-8o7k7Uk...C9KQ.Dw--?cq=1 (http://svnganhang.vn/diendan/redirector.php?url=http%3A%2F%2F360.yahoo.com%2Fpr ofile-8o7k7Ukgb6u.9aIC9KQ.Dw--%3Fcq%3D1)
Hãy nắm chặt tay ta và ta sẽ nói yêu người
http://www.suctrevietnam.com/Modules/CMS/Upload/7/73/2009_3_11/Avatar/70.jpg
Các bạn có nhớ lúc các bạn còn nhỏ thường hay ngã và bị đau không? Các bạn có nhớ mẹ các bạn làm sao cho bạn đỡ đau không?
Với mẹ tôi, thì bà sẽ ôm tôi lên, bế tôi về giường, hôn lên chỗ "ui-da đau quá" của tôi. Bà sẽ ngồi cạnh tôi, cầm lấy tay tôi và bảo:
Khi nào thấy đau, con cứ việc bóp chặt tay mẹ, mẹ sẽ bảo con là mẹ yêu con
Và cứ như vậy tôi không ngừng bóp chặt tay mẹ, và lần nào cũng thế, mẹ luôn bảo tôi:
- Mary, mẹ yêu con.
Đôi khi tôi nhận ra mình đang giả bộ đau chỉ vì muốn được nghe mẹ nói những lời thương yêu đó. Khi lớn lên thì cách của mẹ có đổi, nhưng mẹ luôn tìm cách cho tôi bớt đau và cho tôi tăng thêm niềm vui trong mọi lãnh vực. Những ngày học hành đầy vất vả khó khăn của bậc trung học mẹ luôn để sẵn thanh kẹo sô-cô-la có hạnh nhân Hershey khi tôi về đến nhà. Khi tôi hai mươi tuổi, học đại học xa nhà, mẹ thường gọi điện thoại rủ tôi đi dã ngoại ăn bữa trưa ở công viên Estabrook, chỉ để tận hưởng tiết trời ấm nắng của Wisconsin. Khi tôi lập gia đình, sau mỗi lần tôi về thăm bố mẹ thì mẹ lại gửi thiệp cám ơn khi tôi về đến nhà. Mẹ luôn tỏ cho tôi thấy tôi có vị trí đặc biệt đến chừng nào trong tim bà. Nhưng điếu mà tôi nhớ nhất vẫn là: "Hãy bóp tay mẹ, mẹ sẽ nói với con mẹ yêu con"
Năm tôi ba mươi, một sáng nọ, sau khi mới từ nhà tôi về, ba tôi điện thoại ra sở làm cho tôi. Bình thường giọng ba rất quả quyết vì ông luôn dứt khoát, quyết định, nhưng lần này giọng ba đầy bối rối và lo lắng:
- Mary à, mẹ con có gì không ổn và bố không biết phải làm sao. Con có thể đến ngay không?
Trong 10 phút cần thiết để lái xe về đến nhà bố mẹ, lòng tôi tràn ngập sợ hãi không biết mẹ đã xảy ra chuyện gì. Khi về đến nhà tôi thấy bố đang đi lại trong bếp, mẹ thì nằm trên giường. Mắt mẹ nhắm lại, tay mẹ ôm bụng. Tôi gọi mẹ, cố giữ giọng mình không lộ vẻ lo sợ:
- Mẹ à, con đây.
- Mary đấy hả con.
- Vâng con đây. Mẹ!
Tôi không hề chuẩn bị tinh thần để nghe câu nói kế tiếp của mẹ nên khi nghe thấy, tôi lạnh cứng người, không biết nói sao nữa.
- Mary này, mẹ có sắp chết không con?
Mắt tôi nhòa lệ khi nhìn mẹ thân yêu của tôi nằm đấy bất lực. Tâm trí tôi vội suy nghĩ, cho tới khi tôi chợt nghĩ ra: "Nếu là mẹ, mẹ sẽ nói sao?" Tôi lặng im một khoảnh khắc dường như dài cả triệu triệu năm, mong cho có thể thốt nên lời: "Mẹ à, con không biết mẹ có sắp chết không, nhưng nếu mẹ phải chết, thì không sao đâu mẹ à, con luôn yêu mẹ."
Mẹ kêu lên:
- Mẹ đau quá, Mary ạ.
Một lần nữa tôi tự hỏi phải nói với mẹ sao đây? Tôi ngồi xuống giường cạnh mẹ. cằm tay mẹ và nghe thấy mình đang nói với mẹ:
- Mẹ ơi, khi nào mẹ đau. mẹ hãy bóp chặt tay con, khi ấy con sẽ nói với mẹ là con yêu mẹ.
Mẹ bóp tay tôi.
- Mẹ ơi, con yêu mẹ.
Rất nhiều lần bóp tay và "con yêu mẹ" đã lặp đi lặp lại giữa tôi và mẹ tôi trong suốt hai năm trước khi mẹ tôi mất vì ung thư buồng trứng. Tôi không biết khi nào sẽ đến phiên tôi hoặc những người thân khác nhưng tôi biết là đến lúc ấy, dù là ai thì tôi cũng sẽ tiếp thói quen ngọt ngào đầy thương yêu mà mẹ vẫn từng làm:
"Khi nào đau hãy bóp chặt tay ta và ta sẽ nói ta yêu người."
;)
ProK rất thích câu chuyện này! Rất ngắn nhưng để lại những nghĩ suy thật dài! :)
Chiếc băng gạc cho trái tim vỡ
,
- Mẹ, mẹ đang làm gì thế? - Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
- Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
- Vì sao ạ? - Susie thắc mắc.
- Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian. - bà mẹ dịu dàng trả lời.
- Tại sao lại thế hả mẹ? - Susie vẫn chưa hiểu
- Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy.
Susie suy nghĩ rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith. rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: "Chào Susie, cháu cần gì?". Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.
"Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương - Susie e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân- Cái này để băng cho trái tim cô ạ". Như để chắc chắn Susie nói thêm: "Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt". Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: "Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều".
Bài học từ đàn ngỗng
http://i6.tinypic.com/80vpn9s.jpg (http://tinypic.com/)
Khi nhìn đàn ngỗng bay theo hình chữ V, có thể bạn sẽ tự hỏi về điều mà khoa học đã khám phá ra để trả lời câu hỏi tại sao chúng lại bay theo cách ấy. Khi một con ngỗng đập cánh, nó sẽ tạo ra một lực đẩy con ngỗng đằng sau nó lên. Bằng cách bay xếp hình chữ V, sức lực của đàn ngỗng tăng lên ít nhất là 71% so với từng con một bay riêng lẻ.
Con người cũng vậy, họ chia sẻ với nhau trong một lối đi chung và ý nghĩa của cộng đồng chính là tạo ra một nơi mà mọi người có thể tiến bộ nhanh hơn, dễ dàng hơn bởi vì họ có sự trợ giúp của những người khác. Khi một con ngỗng bay lệch ra khỏi hình chữ V đó, ngay lập tức nó sẽ cảm thấy khó khăn và kiệt sức nếu vẫn cố gắng bay một mình. Vì thế, chúng sẽ nhanh chóng bay trở lại cùng cả đàn để có được lực đẩy từ con đằng trước.
Khi con ngỗng đầu đàn quá mệt, nó sẽ bay ra phía sau và một con ngỗng khác sẽ thay vào vị trí đó. Cũng giống như vậy, loài người chúng ta cũng phải luôn phiên nhau thực hiện những nhiệm vụ khó khăn, đòi hỏi nhiều nỗ lực.
Con ngỗng bay phía sau sẽ kêu lên để động viên con đằng trước giữ được tốc độ. Vậy còn chúng ta, thông điệp gì chúng ta sẽ gửi đi khi chúng ta ở phía sau?
Cuối cùng và cũng hết sức quan trọng, khi một con ngỗng ốm hay bị thương vì một viên đạn và rơi khỏi đội hình, hai con ngỗng khác sẽ bay cùng với con ngỗng này để đáp xuống một nơi an toàn. Chúng sẽ ở lại với con ngỗng bị thương ấy cho đến khi nó có thể tiếp tục bay được hoặc chết, và ngay sau đó chúng sẽ nhập vào một đội hình chữ V khác để bắt kịp những con trong đàn đã bay trước.
Nếu chúng ta hiểu được bài học từ đàn ngỗng, chúng ta sẽ không bao giờ rời bỏ cộng đồng của mình, chúng ta cũng sẽ biết giúp đỡ nhau và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Sức mạnh vốn có
Tác giả: Mark Victor Hansen (http://thuvien.maivoo.com/Mark-Victor-Hansen-a992)
Sau một đêm bay từ Washington D.C., tôi rất mệt mỏi và tôi tới nhà thờ Mile High ở Denver để chỉ đạo 3 dịch vụ và một phân xưởng sao cho phát triển tốt. Khi tôi bước vào, tiến sĩ Fred Vogt hỏi tôi, "Anh có biết về Tổ chức từ thiện Hãy-Có-Một-Ước-Mơ?(Make a Wish Foundation)"
"Có," tôi trả lời.
"Tốt, Amy Graham được chẩn đoán là bị bệnh bạch cầu giai đoạn cuối. Họ cho cô bé 3 ngày. Cô ấy khát khao được tham dự một buổi nói chuyện của anh."
Tôi choáng váng. Một cảm giác tự hào nhưng cả sự sợ hãi và nghi ngờ cùng có trong tôi. Tôi không thể tin nổi. Tôi nghĩ rằng những đứa trẻ sắp chết muốn đi chơi Disneyland, hoặc gặp các nhân vật nổi tiếng, những siêu sao. Chắc chắn rằng mấy đứa trẻ đó không muốn dành mấy ngày cuối cùng của cuộc đời để nghe Mark Victor Hansen. Tại sao một đứa trẻ chỉ còn sống vài ngày cuối cùng lại muốn tới nghe một nhà diễn thuyết về động lực tinh thần. Đột ngột, những suy nghĩ của tôi bị cắt đứt...
"Đây là Amy," Vogt nói và đặt vào tay tôi bàn tay yếu đuối của cô bé. Trước mắt tôi là một cô bé 17 tuổi choàng một cái khăn màu đỏ và cam trên đầu, che đi toàn bộ mái đầu đã không còn tóc sau những cuộc trị liệu. Thân thể xanh xao của cô bé trông vô cùng yếu đuối. Cô bé nói, "Cháu có hai mục tiêu là tốt nghiệp phổ thông và tham dự buổi thuyết trình của bác. Các bác sĩ đã không tin rằng cháu có thể thực hiện được. Họ không nghĩ rằng cháu còn có đủ sức. Cháu đã được trả về cho gia đình... Đây là bố và mẹ của cháu."
Nước mắt trào lên; tôi dường như nghẹt thở. Tôi cảm thấy chao đảo, xúc động. Để lấy lại giọng nói của mình, tôi đằng hắng, mỉm cười và nói "Cháu và bố mẹ sẽ là khách mời của chúng tôi. Xin cảm ơn vì cháu đã tới tham dự." Chúng tôi ôm lấy nhau, lau nước mắt và chia tay.
Tôi đã tham gia rất nhiều hội thảo về chữa bệnh tại Hoa Kỳ, Canada, Malaysia, New Zealand và Australia. Tôi đã coi những nhà chữa bệnh giỏi nhất làm việc và tôi đã học, nghiên cứu, nghe, cân nhắc và hỏi điều gì đã hoạt động, tại sao và như thế nào. Vào buổi chiều Chủ nhật đó, tôi điều khiển một hội thảo mà Amy và bố mẹ em tham dự. Cả ngàn khán giả tràn ngập phòng họp, háo hức muốn học, phát triển những khả năng mà trước nay họ không biết đến.
Tôi nhẹ nhàng hỏi khán giả xem họ có muốn học một quy trình chữa bệnh mà có thể giúp họ trong cả cuộc đời không. Từ trên bục diễn thuyết tôi có thể thấy mọi người đều giơ cao tay lên trời. Tất cả đều đồng lòng muốn học. Tôi chỉ cho mọi người cách xoa mạnh hai bàn tay vào nhau rồi tách nó ra khoảng 5 cm và cảm nhận được nguồn năng lượng chữa bệnh phát ra từ nó. Tôi bắt cặp từng người lại với nhau để họ có thể cảm nhận được nguồn năng lượng từ người này đến người kia. Tôi nói "Nếu các bạn muốn chữa bệnh, hãy làm tại đây và ngay bây giờ."
Khán giả liên kết lại với nhau và đó là một cảm giác ngây ngất tuyệt vời. Tôi giải thích rằng mỗi người đều có một năng lượng chữa bệnh và khả năng chữa bệnh. Năm phần trăm trong số chúng ta có được nó rõ ràng và mạnh mẽ đến mức có thể hành nghề. Tôi nói, "Sáng hôm nay, tôi vừa được giới thiệu với Amy Graham, một cô gái 17 tuổi, người có ước muốn cuối cùng trong đời là tham dự buổi thuyết trình này. Tôi muốn đưa cô lên trên đây và các bạn hãy gửi những năng lượng chữa bệnh tự nhiên của các bạn lên cho cô. Có lẽ chúng ta giúp được cho cô bé. Cô không yêu cầu điều đó. Tôi chỉ làm điều này một cách tự động vì cảm thấy nó đúng."
Khán giả hô "Phải! Phải! Phải! Phải!"
Bố của Amy dắt cô lên trên bục. Cô nhìn thật yếu ớt sau tất cả những cuộc hóa trị liệu pháp, những ngày dài trên giường bệnh và sự thiếu vận động. (Các bác sĩ còn không cho cô đi lại hai tuần trước khi tới tham gia với chúng tôi.)
Tôi kêu mọi người làm nóng hai bàn tay, và gửi đến cho cô năng lượng chữa bệnh của họ. Sau đó mọi người đứng dậy vỗ tay hoan hô cô mà ai nấy đều nước mắt lưng tròng.
Hai tuần sau đó, cô gọi điện và báo rằng các bác sĩ sau khi kiểm tra sức khỏe cô đã cho cô về và chính cô cũng cảm thấy có sự thuyên giảm đáng kể. Hai năm sau đó cô gọi điện báo tôi biết rằng cô lập gia đình!
Tôi rút ra được rằng, không nên coi thường sức mạnh mà tất cả chúng ta đều có! Nó luôn luôn sẵn sàng để dùng cho mục đích cao đẹp nhất- Được sống! Chúng ta phải nhớ đến việc sử dụng nó!!!
Cái ôm
Cái ôm rất có ích cho sức khỏe chúng ta. Nó giúp tăng cường hệ miễn dịch, chữa lành những nỗi thất vọng, giảm căng thẳng và mang lại một giấc ngủ ngon. Nó tiếp thêm cho chúng ta một nguồn sinh lực mới, giúp con người trẻ lại và không hề gây ra bất cứ một tác dụng phụ nào. Cái ôm chính là một phương thuốc diệu kỳ.
Cái ôm luôn tự nhiên. Nó là một hợp chất hữu cơ ngọt ngào, không chứa bất cứ thành phần nhân tạo nào, không gây ô nhiễm, rất thân thiện với môi trường và hoàn toàn lành tính.
Cái ôm là một món quà lý tưởng, thích hợp cho mọi dịp, đem lại niềm vui cho cả người trao lẫn người nhận, chứng tỏ rằng bạn luôn quan tâm đến người ấy, không cần phải có một lớp giấy gói bóng láng, và dĩ nhiên, bạn có thể trao tặng lại cho người đã tặng mình.
Cái ôm gần như là hoàn hảo về mọi mặt. Nó không cần pin để rồi hết năng lượng, không lạm phát, không gây béo phì, không cần lương tháng, chống được trộm cướp và không phải tính thuế.
Cái ôm là một nguồn lực không được sử dụng đúng mức nhưng lại có nhiều sức mạnh kỳ diệu. Khi chúng ta mở rộng trái tim và vòng tay của mình cũng chính là lúc chúng ta động viên người khác cũng làm như vậy.
Hãy nghĩ đến những người thân, những người bạn trong cuộc đời mình. Bạn có điều gì muốn nói với họ? Bạn có muốn chia sẻ vòng tay của mình cho họ? Hay là bạn đang chờ đợi và hy vọng người ấy sẽ chủ động điều đó? Đừng chờ đợi! Hãy là người khởi đầu!
- Charles Faraone
Chúng ta cần 4 cái ôm mỗi ngày để có thể tồn tại, 8 cái ôm mỗi ngày để duy trì cuộc sống; và 12 cái ôm mỗi ngày để có thể lớn lên.
- Virginia Satir
Hugging is
Hugging is healthy. It helps the immune system, cures depression, reduces stress and induces sleep. It's invigorating, rejuvenating and has no unpleasant side effects. Hugging is nothing less than a miracle drug.
Hugging is the ideal gift. Great for any occasion, fun to give and receive, shows you care, comes with its own wrapping and, of course, fully returnable.
Hugging is practically perfect. No batteries to wear out, inflation-proof, non-fattening, no monthly payments, theft-proof and nontaxable.
Hugging is an underutilized resource with magical powers. When we open our hearts and arms we encourage others to do the same.
Think of the people in your life. Are there any words you'd like to say? Are there any hugs you want to share? Are you waiting and hoping someone else will ask first? Please don't wait! Initiate!
- Charles Faraone
We need four hugs a day for survival, eight hugs a day for maintenance, and twelve hugs a day for growth.
- Virginia Satir
Cái ôm
Một cái ôm đơn thuần chỉ là một hành động, nhưng chính tình yêu ta gửi cho người ấy, sự siết chặt khe khẽ, sự nâng niu thật nhẹ, và một nụ cười ấm áp...Đó là điều kỳ diệu đã tạo nên hạnh phúc khi ai đó được ôm trong vòng tay ta.
Những lúc mệt mỏi chỉ cần được ôm nhẹ ta cũng thấy nhẹ lòng.Và cái ôm không chỉ là hơi ấm của đôi lứa mà nó còn là cái ôm vui mừng lúc thành công, chia sẻ khi thất bại, cái ôm hạnh phúc hay đau lòng khi chia xa!
Nếu bạn còn ngại ngùng mỗi khi phải đưa tay ra để trao và nhận một cái ôm thì bạn ơi, chúng mình chắc chắc rằng một cái ôm sẽ chẳng lấy đi của bạn quá 5 kalo đâu. Một cái ôm, có thể sẽ làm má bạn ửng hồng nhưng không phải vì ngại mà là niềm vui được yêu thương và chia sẻ đấy.
Vì tôi đang cần những cái ôm mang lại cho tôi yên bình và thanh thản, những cái ôm mang hơi ấm và yêu thương không lời.
Cái ôm đầu tiên tôi nhận được từ một người bạn là vào năm tôi học lớp 11. Trưa hôm đó tôi có hẹn với người bạn trai đầu tiên, hẹn để nói chia tay. Lúc ấy tôi rất khủng khoảng, chỉ thoáng nghĩ đã có cảm giác sắp phát khóc đến nơi. Tôi nói với bạn “Chúc tao sẽ không khóc đi”, bạn tôi chẳng nói gì, chỉ khẽ choàng tay ôm tôi thật chặt. Và hôm đó, tôi đã không khóc một tí nào. Mặc dù vậy, ở thời điểm ấy tôi chưa ý thức được đầy đủ giá trị của những cái ôm, chỉ cho đến bây giờ, khi đã trải qua nhiều nỗi buồn khác, lớn hay dài hơn, tôi mới biết tôi yêu lắm những cái ôm chân thành.
Ví dụ như vào mùa đông, khi cái giá rét theo những cơn gió ùa về, len qua từng cổ tay kẽ áo và làm buốt lạnh đến tận óc, một cách tự nhiên, không ít thì nhiều bạn sẽ có cảm giác yếu đuối, mệt mỏi, và khi đó, bỗng dưng bạn thèm biết mấy - một cái Ôm - giống như tôi…
Có những hôm ngồi nhâm nhi ly cà phê mùa đông một mình, bâng quơ nhìn ngắm quan sát những hoạt động xung quanh, có khi bỡ ngỡ trước cử chỉ âu yếm của hai người Tây trẻ bàn bên cạnh. Có khi thấy thiết tha rất khẽ khi bắt gặp những cái ôm họ trao nhau lúc chia tay nhưng cảm xúc đọng lại sâu nhất khi thấy những người Việt mình ôm choàng nhau, và thêm một cái hôn vào má, một cách thật tự nhiên. Người Việt không có thói quen ôm và hôn nhau thay cho lời chào, đó vốn là nét văn hoá riêng của người phương Tây, nhưng giờ mọi cái đã dần khác. Tôi thi thoảng vẫn bắt gặp những hình ảnh đáng yêu như thế, và nói thật lòng là tôi rất thích.
Gặp một người bạn, đứng lên choàng tay qua vai nhau, yêu quý hơn thì thơm nhẹ một cái, không phải như thế là rất tình cảm hay sao? Nhưng gì thì gì, người bạn đó phải là người mình thực sự thân thiết, nếu không sẽ dễ gây cảm giác ngại ngùng vì rất có thể anh/cô ta không quen hoặc không chấp nhận được cử chỉ đó. Hoặc không thì anh/cô ta nên là một người bạn lâu ngày không gặp. Thế mới biết, mình thích là chuyện của mình, việc biến cái ôm thay cho lời chào vẫn còn phụ thuộc vào người đối diện.
Tôi là người không quá cổ hủ, nhưng cũng không hiện đại. Tự nhận về mình như thế vì đã rất nhiều lần khi được một người bạn nào đó ôm tôi vẫn lúng túng đến thộn cả người. Một người bạn thân của tôi trước khi leo lên taxi ra sân bay bao giờ cũng kéo tôi lại rất khẽ và hôn lên hai má. Lần đầu tiên thì đúng là kéo thật, vì người tôi cứ cứng đơ, khi được bạn hôn tôi cứ đứng nguyên xi chịu trận, kiểu như bạn muốn hôn cả hai má thì bạn tự “vận động” mà chạm tới hai má, cổ tôi tôi quyết không nhúc nhích! Nghĩ lại thấy cũng buồn cười. Giờ sau vài lần gặp rồi chia tay, tôi cũng đã quen với việc ôm và hôn chào bạn. Nó cũng trở thành một trong những thứ tôi mong chờ khi gặp lại người bạn ấy.
Cái ôm cũng có những tác động rất đặc biệt đến tôi. Vì là người thích được ôm nhưng lại ngại ngùng không dám dùng nó như một thói quen, nên khi được ai đó ôm, nhất là trong thời điểm thích hợp tôi rất dễ bị ấn tượng mạnh, và nảy sinh tình cảm quý mến người đó.
Một ví dụ về một người bạn mới. Chúng tôi cùng chụp ảnh và tôi nói tôi muốn ôm một cái gối giống như bạn, bạn cười, nói rất tự nhiên : Hay là bạn ôm gối đi, còn tớ sẽ ôm bạn. Tôi không ngạc nhiên vì đã đồng ý, cách bạn nói như kiểu lời đề nghị của một đứa trẻ con, cho một đứa trẻ con khác, cũng có thể vì bạn biết tôi đang cần một cái ôm nên bạn nói thế. Chúng tôi đã có một vài bức ảnh đẹp, không thấy rõ tay bạn quàng qua eo tôi như thế nào, nhưng mỗi khi nhìn lại, tôi vẫn thấy ấm và dễ chịu. Trước đây tôi nghĩ về bạn như một người xã giao, giờ tôi nghĩ về bạn như một người tôi chắc chắn sẽ yêu quý.
Cho đến giờ, mỗi khi đứng trong mùa đông lạnh, mỗi khi có tâm trạng bất ổn, thứ tôi nghĩ đến nhiều nhất là một cái ôm. Chỉ cần cái ôm đó thật chân thành là quý lắm rồi, từ ai cũng có giá trị như thế. Tôi chỉ tiếc một điều là bạn bè xung quanh tôi không quen với điều đó. Nói không phải là trách bạn, mà thực ra nói là để trách mình. Tôi nhận ra rằng chính vì tôi đã tạo ra một cách xử sự đặc trưng mỗi khi cần chia sẻ, đó là: nói và lắng nghe khiến cho bạn cũng có một cách phản hồi tương tự.
Vậy thì, sẽ phải thay đổi thôi. Vì tôi đang cần những cái ôm mang lại cho tôi yên bình và thanh thản, những cái ôm mang hơi ấm và yêu thương không lời.Kể từ ngày mai nhỉ, khi nào buồn cứ ôm bạn trước đã, rồi sẽ nhận lại cái ôm ngay!!!
Blog Việt theo Blog Gem
Cái ôm có màu gì?!
"Một lần chạm nhẹ bằng ngàn lời..."
Khi con gái út của tôi ,Bernadette,dược 10 tuổi,tôi nhận thấy mình bắt dầu lo lắng về cháu.Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia dình tôi.BERNADETTE dặc biệt rất thân với ông bà,ông bà hết mực thương yêu cháu.Thế mà 2 ông bà lần lượt qua dời trong 1 thời gian ngắn.
Một loạt những mất mát nối tiết nhau như vậy dể lại những khoảng thời gian dau buồn khó vượt qua của bất kỳ ai,nhất là với 1 dứa bé.Riêng dối với con gái tôi lại càng khó khăn hơn vì bản chất cháu rất nhạy cảm và thương yêu người khác.Dến năm lên 10 thì cháu chìm dắm trong trang thái mà ta gọi là trầm cảm
Gần 1 năm trời cháu hiếm khi mỉm cười.Nó thờ ơ lặng lẽ di qua cuộc sống.Anh sáng trong nó tất dần 1 cách dang sợ
Tôi kh biết phải làm gì nữa.Nó cũng nhận ra là tôi lo lắng ,và dường như diều dó càng tạo thêm gánh nặng khiến cho nó càng chìm trong trầm cảm.Mọt hôm trong lúc con gái di học,tôi ngồi và ngẫm nghĩ.Gia dình tôi vẫn có thói quen ôm nhau.Khi còn nhỏ,cha mẹ tôi,ông bà,cô chú bác dều rất mau mắn nồng nhiệt ôm chầm lấy lũ trẻ con chúng tôi dể tỏ lòng thương yêu.Kể từ khi tôi xa cha mẹ,những lúc co vấn dề dè nặng tâm trí,tôi tưởng tượng dang ngồi trong lòng bố tôi và hỏi ý kiến Người.lần này cũng vậy,tôi thầm hỏi người cha dã khuất trong bóng tối của tôi:
“-bố ơi con phải lam sao dể giúp con gái vui vẻ trở lại dây?”
Tôi suýt bật cười to lên khi tôi chợt nhớ dến 1 diều,mới dây tôi dã dọc về những tác dụng “tri liệu” của dộng tác ôm lấy trẻ con.Liệu”liệu pháp ôm chầm”có giúp con gái tôi tốt hơn kh?
Không còn biết phải làm gì khác nữa,tôi quyết dịnh thường xuyen ôm lấy cháu mỗi khi có thể mà kh tỏ ra mình dang cố tình ôm nó.
Dần dần trong những tuần sau dó.con gái tôi dường như vui vẻ hôn.Nụ cười bắt daaufxuaats hiện nhiều hơn–nụ cười thật sự làm sống dộng dôi mắt, làn môi.Nó bắt dầu làm viẹc và vui chơi nồng nhiệt hơn.Its tháng sau tôi dã chiến thắng
Tôi chưa bao giờ kể cho con gái tôi nghe về “chiến thuật ôm” của tôi.nhưng nó vẫn nhận thức rõ rệt những cái ôm quan trọng biết nhường nào.Bất kỳ khi nào cháu cảm thấy bối rối,baat an ,,,là cháu dòi tôi ôm lấy nó.Hoặc khi cháu thấy tôi có vẻ buồn hoặc căng thẳng,thì cháu bảo:
-Hình như mẹ dang cần dược ôm.
Và cứ như thế một dộng tác co chủ dịnh trở thành một thói quen.
Năm tháng trôi qua.Ôm lấy nhau dã trở thành 1 dộng tác an ủi ,cổ vũ nhau dễ dàng giũa 2 me con tôi.dên lúc tôi không hề nghĩ có ngày nó sẽ trở thành vấn dề.Những ngày nọ lúc chọn trường dại học,chúng tôi nhận ra là chúng tôi phải sống xa nhauvif cháu chọn trường ở rất xa nhà của chúng tôi
Một tuần trước khi rời nhà.chúng tôi tổ chức 1 tiệc sinh nhật nhỏ cho tôi.con gái nói nó dã nghĩ ra 1 món quà rất tuyệt–nó bí mật di mua sắm và ở trong phòng riêng suốt dể chuẩn bị món quà tặng tôi
Vào ngày sn tôi nó tặng tôi một gói quà dược gói giấy thật dẹp.vẻ bối rối cháu bảo tôi là cháu mong tôi kh xem dó là món quà thật lẩm cẩm.
Tôi mở phong bì m,à cháu dưa chung với gói quà,và thấy bản phô tô của 1 truyện ngắn mà cháu bảo tôi dọc lên,Dó là bài:”"ÔNG CHÁNH ÁN ÔM CHẦM” dã từng dược dăng trong “”món ăn tinh thần dành cho trẻ em”.Nó lắng nghe tôi dọc câu chuyện kể về Shapiro ,1 ông chánh án về hưu dã dề nghị ôm lấy bất kỳ ai cần dược ôm.Ong dã sáng tạo ra 1 ‘BỘ ÔM”gồm những hình dán trên ngực áo,ông tặng mọi người và dổi lấy 1 cái ôm.Cuối cùng ông cũng trải qua cuộc thử nghiệm chính mình khi người bạn dẫn ông dến 1 nhà nuôi dưỡng dành cho những người bị khuyết tật,nơi mà ông thấy những người vô cùng cần 1 cái ôm ấm áp tình người.Vào cuối cái ngày di thăm dầy trắc ẩn dó,ông dối diện với 1 người bất cohj kh có khả năng làm gì hết,ngoại trừ ngồi dó miệng chảy dầy nước dãi. Sauu khi ông bắt mình phải ôm con người lẻ loi ấy thì bệnh nhân dã mỉm cười lần dầu tiên sau 23 năm.Câu chuyện kết thúc với câu:”Tạo sư dổi thay trong dời sống người khác dơn giản biết bao”
Dọc xong câu chuyện lòng tôi xúc dộng vô cùng.Tôi quay sang gỡ tờ giấy gói món quà.Nhìn thấy nó,nước mắt tôi chảy dài trên má.Dó là 1 cái hộp trong,cao,dược dán nhãn sáng loá”NHỮNG CÁI ÔM” và bên trong dầy những cái gối ôm thêu tay nhỏ xíu xíu hình quả tim.
Bây giờ con gái dã ở xa.nhưng mỗi khi nhìn vào cái hộp dầy gối dó,tôi lại cảm thấy cháu vừa ôm lấy tôi xong.
Có nhưng gia dình truyền lại thế hệ mai sau 1 di sản về tài sản giàu có,hoặc tiếng tăm lừng lẫy.Riêng tôi vẫn nhớ tầm quan trọng những cái ôm âm áp của bố tôi và tôi nghĩ có thể truyền sang con,cháu dộng tác thương yêu dơn giản và vị tha này–dơn gian nhưng vẫn dủ manh dể chúc phúc cho gia đình chúng tôi!
Vậy bạn đã biết cái ôm có màu gì rồi đấy! Nó có màu của trái tim thương yêu chân thành! : )
Powered by vBulletin™ Version 4.0.3 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.